CHƯƠNG 21

Nồng độ cồn từ từ lấy đi ý thức của anh.

Anh nhanh chóng ngủ thiếp đi…

Trong đêm khuya.

“Ưm… A…”

Dường như một tiếng rên nhỏ va chạm vào Bắc Minh Quân đang ngủ.

Anh bỗng hít vào một hơi khí lạnh!

Lý trí và bình tĩnh của nhiều năm nay giống như mãnh hổ quay về vậy.

Anh bỗng nhiên mở to mắt ra…

Tách…

Tất cả đèn được bật lên!

Một cơ thể mềm mại trần trụi, giống như một mỹ nhân ngư không xương, uể oải quyến rũ quấn lấy cơ thể cường tráng của anh.

Cảnh tượng này đã thiêu cháy đôi mắt sâu thẳm của anh.

“Cút ngay!”

Sự bình tĩnh của anh không cho phép mình sơ suất trước mặt người khác. Nhưng giọng nói lạnh lẽo kia luôn làm cho người ta sợ hãi.

Cố Tịch Dao bị ánh sáng đột nhiên xuất hiện làm cho chói mắt.

Cô dụi mắt mơ màng, dường như đầu óc vẫn chưa tỉnh táo lại.

Cô chỉ cảm thấy trong cơ thể giống như có một ngọn lửa đang bùng cháy: “A… Nóng…”

Đôi mắt Bắc Minh Quân híp lại, ánh mắt lạnh lùng lóe lên một tia nguy hiểm.

Anh mắc bệnh sạch sẽ, từ trước đến nay Bắc Minh Quân được biết đến là một người ưa sự hoàn mỹ.

Cho dù là trên cơ thể hay là ở tính cách.

Đều mắc bệnh sạch sẽ vô cùng nghiêm trọng!

Xem ra Cố Tịch Dao ở trạng thái không tỉnh táo vẫn chưa ý thức được chuyện này.

Anh bỗng trở tay bắt lấy Cố Tịch Dao, ném mạnh cô xuống đất không thương tiếc.

“A…”

Cố Tịch Dao hét lớn một tiếng.

Cô chống ráng nhịn sự đau đớn ở mông, từ trên mặt đất bò dậy.

Lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo.

Cô mở to hai mắt, hoảng sợ.

Cô trừng mắt nhìn người đàn ông đang khỏa thân ngồi trên giường với thân thể cường tráng giống như tượng David vậy!

Bắc Minh Quân?!

“Sao anh lại ở đây?”

Cố Tịch Dao vừa mở miệng nói thì mặt đã đỏ ửng.

Cô phát hiện bản thân cũng không mảnh vải che thân thì dè dặt quỳ bên giường, muốn che đi.

Mặc dù đã có con nhưng đối với chuyện nam nữ thì ngoại trừ cái đêm trong phòng tối năm mười tám tuổi đó thì cuộc đời của cô có thể xem là một tờ giấy trắng.