CHƯƠNG 105

“Nguyễn Hạo Thần.” Vốn Tô Khiết cho rằng vấn đề như này, anh sẽ không hỏi, chẳng qua, nếu anh đã hỏi, Tô Khiết cũng không giấu diếm.

“.. Đầu dây bên kia lại một lần nữa trầm xuống. Lần im lặng này thời gian dài hơn lần trước, bầu không khí tựa hồ cũng lắng xuống một cách rõ rệt, nhưng cuối cùng anh vẫn lên tiếng hỏi: “Tại sao đột ngột như vậy?”

“Là hợp đồng hôn nhân, thời hạn một năm.” Tô Khiết không chút che giấu. Có những chuyện cô không muốn nói, nhưng nếu học trưởng đã muốn biết thì nhất định sẽ điều tra ra. Nhưng nếu học trưởng thực sự đi điều tra, cô sợ Nguyễn Hạo Thần phát hiện ra sự bất thường, chẳng bằng cô nói rõ cho xong, hơn nữa chuyện này cô cũng không có ý định giấu học trưởng.

Cô và học trưởng quen biết nhau mười mấy năm về trước. Lúc đó anh bị thương, còn bị người khác truy kích. Trong tình cảnh khó khăn đó, cô mang theo anh trốn tránh kẻ địch một cách tài tình.

Kể từ sau chuyện đó, anh tìm được cô, sau đó bắt đầu dạy cô rất nhiều thứ, nhiều chuyện mà người bình thường vốn dĩ chưa từng trải qua.

Bởi vì tai nạn của mẹ, cũng bởi vì cô và mẹ nhiều năm qua sống nương tựa lẫn nhau, chịu không biết bao nhiêu uất ức, cho nên cô hiểu bản thân mình nhất định phải trở nên mạnh mẽ.

Vì vậy cô không những không bài xích những thứ kia, mà còn học rất nghiêm túc, rất nỗ lực.

 

Sau đó mẹ cô qua đời, cô trở về nhà họ Tô. Học trưởng vẫn thường đến dạy cô như trước, thậm chí còn huấn luyện cô. Đương nhiên, học trưởng mỗi lần đến đều tới vô tung, đi vô ảnh, ngay cả cô khi đó cũng không biết được thân phận thật sự của học trưởng.

Mẹ của cô là nhà tâm lý học. Cô từ nhỏ đã quen tai quen mắt, cộng thêm học trưởng cho cô xem rất nhiều sách về phương diện này, cho nên cô chọn theo học ngành tâm lý học tội phạm tại nước M.

Vừa mới nhập học chẳng bao lâu, học trưởng liền tìm được cô. Lúc đó cô không chỉ học những kiến thức dạy ở trên trường, mà còn phải tiếp thu sự huấn luyện của học trưởng về một số khía cạnh chuyên ngành.

Hiện tại, học trưởng là cấp trên của cô, nhưng đối với cô mà nói, học trưởng càng giống như một người anh trai.

“Ừm, biết rồi” Âm thanh của người đàn ông tuy rằng vẫn trầm như trước, nhưng ngữ khí đã khôi phục được sự tự nhiên thường ngày.

Sau khi cúp điện thoại, Tô Khiết sắp xếp tài liệu vụ án gửi học trưởng xong, liền đi thăm bé Hạo. Nhìn thằng bé đang say giấc nồng, khóe miệng Tô Khiết chậm rãi cong lên, đặt một nụ hôn lên má thằng bé.

chuyện gì e rằng sẽ chẳng bao giờ chủ động gọi điện cho anh. Nhưng mà đáy lòng anh dường như vẫn chờ đợi, nhưng chờ đợi điều gì thì ngay cả anh cũng không rõ.

“A? Cái gì?” Tô Khiết vừa tỉnh dậy, nhất thời không phản ứng kịp, hơn nữa rõ ràng là anh gọi cho cô, tại sao lại hỏi cô có chuyện gì cơ chứ?

Nghe thấy giọng điệu mang theo chút mơ màng của cô, Nguyễn Hạo Thần có chút sửng sốt. Cô gọi điện thoại chắc không phải có chuyện tìm anh, mà chỉ đơn giản muốn gọi điện cho anh mà thôi, nếu không cô đã không có phản ứng mơ hồ như vậy. Nghĩ đến loại khả năng này, khóe môi Nguyễn Hạo Thần bất giác cong lên.

“Lúc trước gọi điện thoại đến là có chuyện gì sao?” Nhưng mà cậu ba Nguyễn vẫn kiêu ngạo, cảm thấy bản thân mình cần tìm một cái cớ.

“Em không có… Tô Khiết theo bản năng đáp lại, cô đâu có gọi điện cho anh chứ, chỉ là đột nhiên nhớ tới đêm qua Đường Minh Hạo cầm điện thoại của cô, cho nên có khả năng là Đường Minh Hạo gọi, liền lia lịa chữa cháy: “Có thể là do không may đụng vào, không may ấn nhầm nút gọi.”

Mặt Nguyễn Hạo Thần lập tức đen lại, không may ấn nhầm? Đến có việc tìm anh cũng không phải, mà chỉ là gọi nhầm thôi ư?

Ngay tức khắc Nguyễn Hạo Thần liền tắt điện thoại.