CHƯƠNG 106

Thư ký Ngô nhìn thấy tổng giám đốc nhà mình nhanh chóng thay đổi sắc mặt, kinh hãi trút ra một ngụm khí lạnh. Tại sao lúc trước coi như trời trong nắng ấm, mà vừa chớp mắt liền biến thành mây đen dày đặc rồi?

Chẳng lẽ sự xuất hiện của mình khiến tổng giám đốc khó chịu như vậy sao?

Năm năm trước, bởi vì anh ta không thể ngăn được người phụ nữ kia, tổng giám đốc liên điều anh ta đến nơi này. Đã năm năm trôi qua, chẳng lẽ tổng giám đốc vẫn còn chưa tha thứ cho anh sao?

Xem ra chuyện muốn quay lại của anh ta trong khoảng thời gian ngắn này không có hi vọng gì rồi. Mệnh anh ta sao lại khổ như vậy chứ?

Tô Khiết nhìn điện thoại bị tắt đi, đầu lông mày hơi nhíu lại. Nguyễn Hạo Thần nói lúc trước cô gọi điện cho anh, còn cố ý gọi điện lại, chắc chắn chuyện này không thể nhầm lẫn rồi. Vậy thì chỉ có một khả năng, đó chính là Đường Minh Hạo lúc cầm điện thoại của cô đã gọi cho Dương Tâm Chiêu.

Nhưng mà Đường Minh Hạo tại sao lại phải gọi cho Dương Tâm Chiêu?

Nhưng mà cô vừa nghe thấy âm thanh từ đầu dây bên kia, có lẽ Dương Tâm Chiêu đang ở sân bay, chắc vừa mới hạ cánh . Bay mười mấy tiếng mới đến nơi, hôm nay chắc sẵn sẽ không thể trở về được. Cho nên cả ngày hôm nay cô đều có thể ở bên cạnh hai bảo bối rồi. Chuyện này đối với cô mà nói là một chuyện tốt.

Biết Dương Tâm Chiêu không thể nhanh chóng trở về như vậy, Tô Khiết cũng không vội trở về mà đưa con đi mua ít đồ. Nghĩ đến hai đứa nhỏ dù sao cũng đến đây rồi, cô trong thời gian này cũng không thể trở về nước M, cho nên hai đứa trẻ cũng phải ở đây một đoạn thời gian, cho nên có những thứ phải chuẩn bị đầy đủ.

Trong vali của Đường Minh Hạo toàn bộ đều là đồ chơi hằng ngày hay chơi, đến quần áo cũng không mang theo, cho nên đều phải mua mới toàn bộ. Mua sắm đồ xong liền đi ăn, khi trở về nhà đã gần tám giờ rồi. Hai đứa trẻ cũng đã thấm mệt, chẳng lâu sau liền ngủ thiếp đi.

Tô Khiết ngủ lại với con ở nhà Hứa Dinh Dinh.

Nhưng sang ngày thứ hai, Tô Khiết vẫn gọi điện thoại cho Dương Tâm Chiêu. Nếu như Nguyễn Hạo Thần trở vê thì cô chắc chắn cũng phải về.

Nhìn số điện thoại của cô hiển thị trên màn hình, Dương Tâm Chiêu nghĩ đến chuyện lần trước cô nói chẳng may ấn nhầm, sắc mặt anh trầm xuống, nhưng mà vẫn bắt máy.

Nếu như lần này lại gọi nhầm…

“Ông xã, khi nào anh về?” Nghe thấy âm thanh ôn nhu dịu dàng của Tô Khiết truyền đến, sắc mặt anh như giãn ra một chút.

“Phải ngày mai.” Nghe cuộc điện thoại của cô như vậy khiến anh có luôn có một cảm giác kỳ lạ, giống như hai người họ đã có sự tự nhiên hòa hợp của đôi vợ chồng lâu năm.

“Được, vậy anh cố gắng nghỉ ngơi, chú ý an toàn.” Trong giọng của Tô Khiết có mang theo ý cười.

“Ừm” Nguyễn Hạo Thần trầm giọng đáp, câu trả lời không thể đơn giản hơn được nữa, nhưng mà khóe môi anh hơi cong lên, nếu không chú ý thì rất khó có thể phát hiện ra.

Ngày mai, chờ anh trở về…

“Mamii…” Đường Vũ Kỳ ôm lấy Tô Khiết nũng nịu, âm thanh thì thào có chút vô lực. Vừa mới trở vê thành phố A, bé Hạo vô cùng tốt, ngược lại bé Kỳ lại không quen khí hậu, tuy rằng không có vấn đề gì lớn, nhưng suốt ngày dán lấy cô.

“Ừm” Tô Khiết ôm đứa bé vào lòng, nhẹ nhàng sờ lên trán con. Nhiệt độ bình thường, không sốt, chỉ là con bé có chút khó chịu, khiến người làm mẹ như cô cũng không dễ chịu.

Bé Kỳ chơi cả buồi sáng cũng đã mệt, con bé nằm trong lòng cô, chẳng mấy chốc liền ngủ thiếp đi.