CHƯƠNG 113

“Không có gì để nói sao?” Nguyễn Hạo Thần lại một lần nữa lên tiếng, âm thanh anh vẫn nhẹ nhàng như cũ,nhẹ nhàng giống như cành liễu quét qua ngực, không nhận ra nửa điểm cứng ngắc, nhưng lại khiến cho người khác cảm thấy khó chịu.Cơ thể Tô Khiết cứng đờ, môi cô hơi mím lại, không nói một lời nào. Chuyện hai đứa nhỏ không thể nói ra,nhưng Tô Khiết cũng không muốn dối anh, cho nên lúc này cô lựa chọn im lặng.

“Đi đâu?” Lúc này, độ nhẫn nại của Nguyễn Hạo Thần xem ra cực kỳ tốt, nhìn thấy cô khong nói gì, anh lại hỏi thêm một lần nữa, chỉ là giọng anh lúc này giống như hơi nâng cao lên một chút.

Đáy lòng Tô Khiết hơi run lên, Nguyễn Hạo Thần hôm nay sẽ không dễ dàng bỏ qua, nhưng cô thực sự không muốn lừa dối anh, Tô Khiết vẫn không mở lời.

“Để em tự nói? Hay là để tôi đi điều tra?” Miệng Nguyễn Hạo Thần hơi cong lên, từ từ lắc ly rượu trong tay, âm thanh trâm thấp dường như không mang ngữ khí uy hiếp, nhưng khí tức nguy hiểm đó lại khiến người ta sợ hãi.

“Em cảm thấy giữa hai ta đều nên có bí mật.” Tô Khiết thở một hơi, nhẹ nhàng mở miệng, cô thực sự sợ rằng Nguyễn Hạo Thần sẽ tra ra chuyện của cô.

Nếu như anh đến nước M điều tra thì cô không sợ, bởi vì đã có học trưởng, anh chắc sẽ không dễ dàng điều tra ra được điều gì. Nhưng hiện tại hai đứa trẻ đã đến thành phố A, cô sợ rằng Nguyễn Hạo Thần sẽ điều tra đến hai đứa trẻ. Hai đứa nhóc chính là điểm yếu của cô. Cô tuyệt đối không thể để các con chịu bất cứ tổn thương nào.

“Bí mật?” hai con mắt thâm thúy của Nguyễn Hạo Thần từ từ nheo lại, nhìn chằm chằm vào cô: “Em nói bí mật? Bí mật của em là buổi sang giả vờ ngủ, chờ tôi vừa đi ra ngoài liên vội vàng đi theo? ”

“Sự riêng tư của em chính là mỗi ngày gọi điện cho tôi hỏi lúc nào trở về, sau đó về nhà sớm hơn tôi nửa tiếng? Sau đó lại giả vờ ngủ?” Lúc này, trong giọng Nguyễn Hạo Thần mang theo sự tức giận. Đợi cô hơn ba tiếng đồng hồ, anh đã đè nén tất cả sự tức giận trong lòng xuống, nhưng lúc này chỉ vì một lời nói của cô, sự tức giận lại một lần nữa bừng lên. Anh hiện tại ý thức rất rõ một chuyện, rằng anh cưới người phụ nữ này để chính là để chọc tức bản thân. Anh liệt kê ra từng lỗi một khiến Tô Khiết không thể phản bác được, bởi vì đây là sự thật.

“Cho tôi một lý do.” Âm thanh của Nguyễn Hạo Thần trầm đi vài phần, cố gắng đè nén sự giận giữ trong lòng. Anh muốn biết rằng tại sao cô lại làm như vậy?

“Chuyện này là lỗi của em, em không nên nói dối anh, em…” Tô Khiết biết chuyện này là cô không đúng, nếu đã làm sai thì cô nên chủ động nhận lỗi.

“Tôi cần một lý do.” Nguyễn Hạo Thần cắt ngang lời nói của cô. Anh đưa mắt nhìn cô, trong ánh mắt lộ ra vẻ lạnh lùng, anh muốn biết lý do tại sao cô làm vậy.

Anh đặt ly rượu vang trên tay xuống bàn, cơ thể hơi nghiêng về phía trước.Tô Khiết nhìn động tác của anh, cho rằng anh định đứng lên, cơ thể theo bản năng lùi về phía sau. Nhưng mà đẳng sau cô chính là sô pha, cô vừa lùi liền ngã xuống ghế.

Tô Khiết tuy rằng không dám nói không sợ trời không sợ đất, nhưng xử lý công việc vô cùng bình tĩnh, cũng coi như gặp nguy không loạn. Nhưng lúc này lại bị động tác đặt ly rượu của Nguyễn Hạo Thần làm cho hoảng loạn mà ngã xuống ghế.

Phản ứng đầu tiên của Tô Khiết đó là lập tức muốn thẳng người dậy, nhưng Nguyễn Hạo Thần đã nhanh hơn một bước giữ lấy cô, cơ thể anh đột nhiên nghiêng về hướng cô đang ngồi. Tô Khiết theo bản năng định tránh đi, nhưng cô lúc này đang ngồi trên ghế sô pha, hơn nữa còn bị anh giữ chặt, cơ bản không thể trốn tránh, sau đó bị anh dùng lực ép xuống ghế sô pha. Tư thế này thật ám muội. Tô Khiết đột ngột cảm thấy hô hấp trở nên khó khăn. Tình huống khó xử như vậy càng khiến trong lòng côcảm thấy hoảng loạn.

“Nói ra xem, em hao tổn tâm sức giấu tôi như vậy, rốt cuộc vì điều gì?” Cơ thể anh gắt gao đè lên cô, không để lại  một kẽ hở nào, ngay cả đôi tay cô cũng bị giữ chặt, khiến cô không thể nhúc nhích. Anh như vậy càng khiến cho người ta cảm thấy bị áp bức.