CHƯƠNG 114

Trong nháy mắt, Tô Khiết cảm thấy sắp thở không ra hơi, tình thế này vô cùng bất lợi đối với cô.

“Em đảm bảo, em tuyệt đối không làm bất cứ chuyện gì có lỗi trong cuộc hôn nhân của chúng ta.” Tô Khiết biết trong trường hợp như vậy, đàn ông đêu thường nghỉ ngờ về phương diện này cho nên mới tức giận, vì thế điều cô cần làm sáng tỏ chính là điểm này.

Tuy rằng sự liên kết giữa bọn họ chỉ là một bản hợp đồng hôn nhân, không hề liên quan đến tình yêu, nhưng người kiêu ngạo như Nguyễn Hạo Thần sẽ không dễ dàng để chuyện như vậy xảy ra.

“Lời của em, tôi tin.” Khóe môi Nguyễn Hạo Thần nhếch lên, âm thanh dường như mang theo ý cười.

Thực ra suy nghĩ đầu tiên của anh lúc đó chỉ là muốn biết cô có cùng người đàn ông khác hẹn hò bên ngoài hay không, dù sao người đi sớm vê muộn giống cô thực sự khiến cho người khác hoài nghi vê phương diện này. Nhưng mà hiện tại nghe cô nói như vậy, anh liên tin ngay.

Anh biết, người ít nói như cô, lời nói ra nhất định sẽ là thật, cho nên anh tin cô.

Bởi vì câu nói này của cô mà sự tức giận trong lòng anh vơi đi một nửa.

Mắt Tô Khiết chớp chớp, cô không hiểu tại sao anh lại tin như vậy. Có phải anh cảm thấy cô quá xấu, không có lực quyến rũ hay không?

Đương nhiên Tô Khiết có thể cảm nhận được thái độ của anh lúc này dịu dàng hơn nhiều. Cô vừa nãy dường như còn nghe được ý cười che giấu trong lời nói của anh.

Anh như vậy là không tức giận nữa?

Anh nếu như không giận nữa, có phải nên bỏ cô ra rồi hay không? Cô bị ép như vậy thực sự rất không thoải mái. Chỉ là rõ ràng Nguyễn Hạo Thần không hề có ý định buông ra. Cơ thể cô mềm mại, anh đè lên người cô như vậy liền có thể cảm nhận rõ sự mềm mại của cô, cảm giác đó vô cùng dễ chịu, khiến anh không muốn đứng dậy.

Đó là loại cảm giác mà trước đây anh chưa từng có.

Cơ thể Nguyễn Hạo Thần lại một lần nữa mặc ý kề sát lên người cô. Không biết anh nghĩ đến điều gì, đột nhiên mở miệng hỏi: “Chúng ta kết hôn bao lâu rồi?”

“Mười mấy ngày rồi.” Lời nói này của anh thay đổi quá nhanh. Trong lòng Tô Khiết thất kinh, mí mắt giật giật, không hiểu anh đột nhiên hỏi câu này là có dụng ý gì.

Cùng anh so chiêu, cô nhất định phải cẩn thận từng ly từng tí mới được.

“Đã mười mấy ngày rồi!” Lông mày Nguyễn Hạo Thần hơi nhíu lại: “Có một chuyện, chắc em đã quên rồi?”

“Chuyện gì?” Tô Khiết trong phút chốc liên cảm thấy thấp thỏm. Anh đang nói chuyện gì vậy?

Tuy rằng cùng anh kết hôn không lâu, nhưng lại xảy ra rất nhiều chuyện, cô không biết anh đang nhắc đến chuyện nào.

Chuyện anh phát hiện ở cục cảnh sát, hay là…

“Chúng ta vẫn chưa động phòng.” Môi Nguyễn Hạo Thần kê bên tại cô, hạ giọng nói, trong âm thanh mang theo sự quyến rũ mê người.

Ban đầu lấy cô quả thật bởi vì anh nghỉ ngờ cô là người phụ nữ năm năm trước, nhưng có một chuyện anh chưa từng nói với cô, Nguyễn Hạo Thần anh một khi đã kết hôn thì không có ý định ly hôn.

Cho nên, đối với chuyện nên có giữa hai vợ chồng, anh cảm thấy không nên thiếu.

Bởi vì kể từ khi bắt đầu anh liền biết bản thân mình không bài xích cô. Anh không thích người phụ nữ khác tới gần, nhưng lại thích loại cảm giác khi kê cận cô.

“Anh đã từng nói giữa chúng ta là hôn nhân hợp đồng, không thực hiện nghĩa vụ vợ chồng.” Tô Khiết cả kinh, cơ thể cứng đờ, thật không ngờ chuyện mà anh nói là cái này.

“Tôi nói lời này khi nào?” Lông mày Nguyễn Hạo Thần nhíu lại, anh không nhớ bản thân mình đã từng nói những lời này, đó tuyệt đối không phải lời anh nói ra.