Đến lúc hai người xuống sân bay đã là gần tối.

Sân bay hạng nhất Tokyo thuộc hãng hàng không Samui, là một trong những sản nghiệp của gia tộc Samui danh giá. Đúng là so với tàu hỏa của anh họ Chihiro, tàu hỏa không là gì.

Kuro nhẹ nhàng nâng Chihiro dậy, đem cô ôm thật chặt trong lòng. Đôi mắt đỏ bị đôi kính râm che đi, chỉ để lại đôi môi mỏng quyến rũ hơi mím lại, lệ chí nơi đuôi mắt đã biến mất không thấy tăm hơi.

"Ưʍ..."

Chihiro trong cơn mê ưm một tiếng, Kuro dừng lại, điều chỉnh cho cô có tư thế thoải mái nhất mới tiếp tục đi.

Đón tiếp hắn là một hàng dài người mặc áo đen, hắn không nói gì, chỉ lạnh lùng đi qua. Gin đi đằng sau hắn ra hiệu cho bọn người đó, chỉ thấy một lúc sau tất cả đều giải tán, lái một hàng xe đen đi tới cùng một địa điểm.

Đằng sau một cái cột, Akai Shuichi lẳng lặng hút thuốc.

Đó chính là bảo vệ của Samui gia? Thật là một gia tộc hùng mạnh.

Còn tên nhóc Samui Kuro kia nữa, hắn ta khiến hắn có cảm giác là lạ..

Đặc biệt là ánh mắt thù địch của hắn ta khi nhìn hắn.

Năm đó hắn ta và Chihiro..

"Akai Shuichi..." Kuro hai tay đút vào túi quần lạnh lùng nhìn hắn "Chihiro là của tôi."

Lúc đó hắn đã nghĩ, vì sao Samui Kuro lại nói như vậy. Hiện tại hắn đã rõ, chẳng qua..

Năm đó 12 tuổi hắn, thật sự có thể có được khí thế và bộ dạng như thế?

"Anh Akai, sau này anh sẽ trở thành cảnh sát xuất sắc nhất!"

Cảnh sát...à.

Ngẩng đầu lên phả ra một làn khói trắng. Mái tóc đen dài hơi rung động, mũ lên bị hắn một lần nữa ấn xuống, miệng hơi nhếch lên.

"Đặc viên Akai Shuichi, có lệnh tập trung."

Hiện tại, tôi là FBI.

____

Đến khi Chihiro tỉnh lại thì đã là tối om. Không phải không muốn ngủ tiếp, sự thật là cô bị ép đến không thở được.

Miễn cưỡng mở mắt ra xem cái gì ép cô chặt đến thế, liền thấy được khuôn mặt phóng đại của Kuro. Cô và hắn chung giường. Hoá ra là hắn ôm cô chặt quá.

Ôm chặt quá...

Chặt quá..

Chặt..

Mặt xoát một cái đỏ lên, Chihiro dãy dụa.

"Kuro-chan, cậu tỉnh lại đi, Kuro-chan!"

"...Có việc gì?"

Kuro mở mắt ra, nhìn Chihiro ở trong ngực. Khuôn mặt cô đỏ lên vì ngượng làm tâm hắn hơi ngứa, miệng không khống chế được nhếch lên.

"Cái kia, Kuro-chan...tớ đói."

"Đói sao?" Lần này nụ cười của hắn trở nên rõ ràng hơn. "Tôi cũng "đói" "

IQ thấp Chihiro tự nhiên không nghĩ đến vấn đề sâu xa khác. Gật đầu một cái, vẻ mặt con nai vàng ngơ ngác mắt Long lanh nhìn hắn:

"Chúng ta đi ăn đi."

Kèm theo, chính là tiếng bụng kêu.

Kuro tiếc nuối nhìn Chihiro chạy vào phòng tắm, hắn vẫn nằm im, tay chống đầu, nghiêng người nhìn cô gái tâm can của hắn.

"Hì hì.."

Tà mị cười một tiếng, nụ cười ôn nhu trên khuôn mặt cứng ngắc kia tạo nên một sự yêu dị khó tả.

Chihiro...Samui.