Dĩ vãng, Triệu Húc còn quay đầu nhìn nàng.

Nhưng lần này, hắn hoàn toàn không có ý dừng lại, sau khi bái biệt Tô trắc phi liền trực tiếp chui vào xe ngựa.

Nguyên Bảo theo sau hắn có hơi luyến tiếc với Quả Nhi.

"A Tĩnh, an toàn của Húc Nhi nhờ cả vào ngươi." Tô trắc phi nói với Ngụy Thư Tĩnh.

"Vâng." Ngụy Thư Tĩnh gật đầu.

Sau đó, y dời mắt xuyên qua đám người tìm kiếm Vân Trân, dường như có gì muốn nói với nàng.

Nhưng ngay lúc này, xe ngựa bên cạnh đột nhiên chuyển động.

"A Tĩnh, ngươi cần đi rồi." Tô trắc phi nói.

Ngụy Thư Tĩnh nghe vậy, từ xa gật đầu với Vân Trân, sau đó xoay người lên lưng ngựa, đuổi theo chiếc xe đã rời đi.

Gió thu thổi bay cái nóng cuối cùng cũng mùa hè, bỗng dưng trời đất trở nên hiu quanh cùng phiền muộn.

Vân Trân nhìn xe ngựa đi xa, không nhịn được ma thở dài trong lòng.

Không biết ly biệt lần này khi nào sẽ gặp lại? Mà gặp lại, bọn họ sẽ còn thay đổi như thế nào?
Thời điểm trở về, Tô trắc phi nhìn lướt qua Vân Trân.

Vân Trân căng thẳng, lặng lẽ theo sau Tô trắc phi.

...!

Ngày thứ ba Triệu Húc và Ngụy Thư Tĩnh rời đi, Tôn Thúy Nga chết.

Giờ khắc này, thi thể của Tôn Thúy Nga đang nằm dưới sàn trong mật thất, Bích Diên ngồi xổm bên cạnh, cẩn thận kiểm tra hô hấp và mạch đập của nàng ta.

Vân Trân lãnh đạm đứng gần đó.

"Đã chết." Cuối cùng, Bích Diên đứng dậy, đưa ra kết luận.

Vân Trân nhìn nàng ta, không nói gì.

"Ta đi bẩm báo nương nương, ngươi nhớ xử lý thi thể sạch sẽ, đừng để kẻ khác phát hiện." Bích Diên nói.

"Ta biết rồi." Vân Trân đáp.

Bích Diên xoay người rời đi.

Vân Trân cúi đầu nhìn thi thể, không biết đang suy nghĩ gì.

Vào đêm, nàng mượn trời tối kéo thi thể ra sau núi chôn.

Buổi tối ngày thứ ba chôn thi thể, nàng lại vào sau núi.

"Ưm..."
Tốn sức một hồi, Vân Trân đã đào xong phần mộ.

Tôn Thúy Nga đột tử, đương nhiên không có quan tài, khi ấy thời điểm chôn nàng ta cũng chỉ qua loa dùng chiếu bọc lại.

Sau khi Vân Trân mở ra, phát hiện trên thi thể xuất hiện chút bùn đất.


Nhìn cảnh này, trong ánh mắt Vân Trân hiện lên sự hiểu rõ.

Nàng phủi tay, vói vài túi thuốc bên hông lấy ra một cái lộ, đổ ra một viên thuốc màu nâu vàng, nhét vào miệng thi thể.

Sau thời gian nửa chén tra, Tôn Thúy Nga vốn đã chết bỗng mở mắt.

Vân Trân duỗi tay kéo nàng ta ra khỏi hố.

Kế tiếp, hai người hợp lực lấp hố lại.

Rất nhanh, nơi đó lại xuất hiện một tòa mộ mới.

...!
Trước phần mộ, Vân Trân đưa cho Tôn Thúy Nga một cái túi màu đen.

Tôn Thúy Nga mở ra lấy cái áo choàng màu đen khoác lên người, sau đó khàn khàn hỏi: "Bọn họ sẽ không quay lại kiểm tra chứ?"
"Chắc là không." Vân Trân lắc đầu.

Triệu Húc đi rồi, nàng bị Tô trắc phi gọi tới chủ viện.

Tô trắc phi muốn nàng dùng Tôn Thúy Nga thí nghiệm loại thuốc khác, mà loại thuốc này tra tấn người hơn lần trước rất nhiều.

Khi đó Vân Trân liền biết, Tôn Thúy Nga không thể tiếp tục "sống".

Vì thế, mới có màn "giả chết" này.

Vân Trân lo lắng, cho dù Bích Diên đã kiểm tra, Tô trắc phi cũng chưa chắc đã tin, bởi vậy, nàng để Tôn Thúy Nga nằm ở đây ba ngày.

Sau ba ngày, nàng tới đào nàng ta ra.

"Không ngờ, sự đa nghi của ngươi là đúng." Tôn Thúy Nga nói.

Tô trắc phi quả nhiên không yên lòng, sau khi nàng đem chôn Tôn Thúy Nga, bà ta lại phái người tới xem xét một lần.

Vân Trân không để ý câu châm chọc này, chỉ nhàn nhạt hỏi: "Kế tiếp ngươi có tính toán gì không?".