Tối hôm qua Cố Khanh đã hiểu biết cơ bản về sương mù trên thân thể người.Đại khái là người bình thường đều mang theo sương mù màu trắng, sương mù màu xanh tương đương với văn khí.

Cố Khanh nhớ rõ Thẩm Thần là tài nữ nổi tiếng của khoa tiếng Trung bọn họ, còn từng viết sách xuất bản.


Ngẫm lại đốm sáng xanh bay trong trường học dường như giống hệt với sương mù màu xanh.Cố Khanh nhìn sương mù xanh trên người giáo viên đứng lớp dày đặc còn hơn của Thẩm Thần, cô gật gù, hẳn là văn khí! Dù sao giáo viên đại học hẳn là có nhiều văn khí hơn học sinh.Còn sương mù màu tím hẳn là quý khí.Có thành ngữ gọi là ‘tử khí đông lai’ đấy thôi, nên Cố Khanh bản năng nghĩ đến sương mù màu tím đại biểu cho quyền quý.Nếu nghĩ theo chiều hướng này thì dường như biểu hiện thường ngày của Trần Nhất Khả rất bình thường, nhưng mấy sản phẩm dưỡng da, quần áo gì đó nếu nhìn kỹ sẽ phân biệt được không phải nhãn hiệu thông thường.Cố Khanh quét mắt nhìn, đa số người xung quanh đều là sương mù trắng bình thường, ngẫu nhiên xen lẫn vài luồng màu xanh, nhìn kỹ thì tất cả là nhân vật học giỏi trong khoa.Có vài người xen lẫn luồng sương màu hồng thì Cố Khanh đoán là liên quan tình duyên.Mới đầu Cố Khanh khá tò mò khi nhìn thấy cái gọi là ‘khí vận’, nhưng xem lâu thì cô có chút buồn bực.Dường như hiện tại chưa nhìn ra được năng lực này có ích gì, cô chìm đắm vào trong ý thức, chọt nhẹ cuốn sách ngọc trong óc, sách ngọc không có chút phản ứng..

.


.Hôm nay chỉ có hai tiết học buổi sáng, sau khi tan học Cố Khanh và nhóm người Trần Nhất Khả cùng đi căn tin ăn cơm.Lúc ăn cơm Cố Khanh mới nhớ ra là hiện giờ trong tay của cô đã không có bao nhiêu tiền.

Số tiền kiếm được từ làm thêm sau khi nộp học phí thì chỉ còn một nghìn tệ phí sinh hoạt.Việc khẩn cấp trước mắt là cô cần nhanh chóng tìm được một việc làm thêm để kiếm phí sinh hoạt cho những ngày sắp tới.Đã sống một lần, có thể nói Cố Khanh rất quen thuộc với chuyện đi làm.Cô biết gần trường học có thể tìm một số việc như phát truyền đơn, nhân viên phục vụ, tuy dễ được nhận vào nhưng toàn là việc tốn sức, tiền lương thấp, còn hay bị ông chủ kiếm cớ trừ lương.Giống kiếp trước, ban đầu Cố Khanh tìm loại công tác như vậy, làm mệt như chó còn phải học hành nữa, khiến sức khỏe suy sụp luôn.Về sau Cố Khanh bởi vì học thiếu môn tiếng Trung nên đi dự thính thêm khoa tiếng Pháp, khoa tiếng Nhật, ngẫu nhiên phát hiện ra mình có thiên phú về ngôn ngữ.Người khác phải luyện tập phát âm ngữ pháp rất lâu, còn cô chỉ là dự thính mấy lần đã nói rành rọt.Mấy học sinh dở của khoa tiếng Pháp và tiếng Nhật đôi khi sẽ nhờ cô làm bài tập giúp, đương nhiên có trả tiền.Điều này khiến Cố Khanh tìm được nguồn kiếm tiền mới.Sau này học càng sâu, Cố Khanh thi lấy bằng mấy ngôn ngữ, nhận việc dịch thuật ở trên mạng, kiếm tiền nhiều hơn trước kia gấp mấy lần.Đây cũng là nguyên nhân tại sao Cố Khanh bị sa thải, không tìm được công việc nào tốt nhưng sinh hoạt không khó khăn.Tuy nhiên bây giờ mới học năm hai, cô vừa thi xong tiếng Anh cấp 4, dù nói cho người khác là cô biết mấy thứ tiếng thì người ta cũng không tin!Cố Khanh nhớ lại, thật ra trong trường đôi khi giáo viên sẽ nhận một số công việc phiên dịch cho học sinh giỏi ngoại ngữ, nhưng đó đều là phúc lợi cho khoa của người ta.Mấy ngày nữa sẽ có khách nước ngoài đến tham quan, toàn cử học sinh trình độ giỏi nhất trong mỗi lớp tiếng Anh đi..