Nhưng lúc này ông ấy càng quan tâm đến chuyện cổ tích mà Phạm Ninh kể vừa nãy hơn, ông lão lại hỏi:- Chuyện xưa vừa rồi cháu kể là nghe được từ đâu?Phạm Ninh khom người nói:- Vãn bối đọc qua mấy tập sách của pháp sư Tam Tạng thỉnh kinh, liền sửa lại thành chuyện của mình.

Bắc Tống đã có không ít chuyện cổ tích về việc Đường Tăng đi thỉnh kinh, Tây Du Ký của Ngô Thừa Ân chỉ là người đời sau góp lại mà thôi.

Trong mắt ông lão càng thêm kinh ngạc, đứa nhỏ trước mắt không những có thể biên soạn ra tiểu thuyết chuyện xưa do chính mình biên soạn, hơn nữa còn khắc sâu kiến thức, đây là lần đầu tiên ông bắt gặp.

Thôn trang nhỏ héo lánh này lại còn thần đồng như thế?Bỗng nhiên, ông thấy hứng thú với thân thế của Phạm Ninh, nói không chừng đứa bé này thực sự cùng tộc với ông.

Lúc này, mắt cá chân của ông lão truyền đến cơn đau nhức, cả người run lên, Phạm Ninh vội vàng đỡ ông:- Tiền bối làm sao vậy?- Vừa rồi không cẩn thận nên mắt cá chân bị thương!Trên mặt ông lão lộ chút đau đớn.

- Vậy mau chườm nước lạnh đi, nếu bị thương nặng, tụ máu thì có thể làm nó tan ra đó.

Phạm Ninh chỉ về phía trước nói:- Nhà của cháu ở phía trước không xa, tiền bối đến nhà cháu nghỉ ngươi một chút cũng được.

Ông lão khẽ gật đầu:- Vậy làm phiền cháu rồi!Phạm Ninh đỡ ông lão đi chầm chậm, không kìm nổi mà mở cờ trong bụng.

Thời gian hai ngày không uổng phí rồi, rốt cuộc có thể ôm bắp đùi ông ấy!Vừa đi, miệng hắn vừa khẽ ngâm nga:- Mặt trời vừa mọc, hơn hở hát ca, gánh gồng lanh lảnh, cùng đi lên núi ấy a!- Cháu đang ngâm nga bài gì vậy?Ông lão áo xanh nghe thấy Phạm Ninh ngâm nga câu hát mình chưa từng gnhe qua cũng thấy thú vị, trong lòng hơi tò mò.

- Chỉ là một điệu hát dân gian cháu tự nghĩ thôi!Phạm Ninh cười hì hì nói:- Nếu tiền bối thích, cháu có thể dạy cho tiền bối.

- Vậy cảm ơn cháu.

Ông lão khẽ cười nói:- Dẫn ta về nhà, cháu hình như rất vui vẻ.

Trong mắt Phạm Ninh hiện lên một tia giảo hoạt, lại hồn nhiên cười nói:- Sư phụ háu thường nói, giúp đỡ người khác thì bản thân mình sẽ sảng khoái, cho nên trong lòng cháu rất vui!- Thật là một đứa bé ngoan có tấm lòng nhân hậu!Ông lão hiền từ xoa đầu hắn:- Chắn hẳn cháu từng đọc sách rồi!- Vâng! Đã đọc sách hai năm ở trường tư thục trong thôn.

- Đọc những sách gì rồi?- Đã đọc Bách gia tính, Thiên Tự Văn, sư phụ còn dạy Luận Ngữ và Mạnh Tử, có điều cháu học không tốt lắm.

Thật ra không phải là Phạm Ninh học không được khá, mà vốn dĩ Phạm Ngốc Ngốc học hành nát bét.

Lão già khẽ gật đầu:- Nếu cháu có thể kể chuyện cổ, ta nghĩ… ta cũng có thể đề xuất cho cháu tới đọc sách ở một trường có tiếng.

- Phụ thân cháu cũng nghĩ thế, hai tháng trước phụ thân từng dẫn cháu lên trấn trên dự thi.

Trong lòng ông lão khẽ động:- Có phải kfi thi nhập học ở học đường Diên Anh không?- Hình như là thế!Ông lão tỏ ý khen ngợi cười nói:- Phụ thân cháu rất nhìn xa trông rộng!***Nhà của Phạm Ninh ở bên bờ sông nhỏ, là ba gian nhà tranh dưới gốc cây hòe cao lớn, vách tường được đắp bằng bùn đất, bốn phía có hàng rào tre bao quanh, cũng xem như có một cái sân nhỏ.


Giữa sân là một chiếc bàn nhẵn bóng, góc tường có một cái cuốc chim và một mái chèo đặt dựa vào tường, dưới mái hiên treo hơn mười dây cá tươi, hẳn là vừa mới đánh bắt được.

Bên kia sân lại trồng hai luống rau, bốn phía đất trồng rau cũng được bao quanh bởi cành cây.

Một con gà mái đứng bên cạnh vườn rau hết nhìn bên này lại ngó bên kia canh gác, một đàn gà con trốn sau lưng nó, đang trăm phương nghìn kế muốn xông vào khu đất trồng rau.

Phạm Ninh đỡ ông lão đi vào sân:- Mẹ, con về rồi!Chỉ thấy một người phụ nữ còn trẻ tuổi tức giận đi ra từ trong nhà:- Ninh nhi, con chạy đi đâu đó, mẹ đã dặn con thế nào hả?Người phụ nữ trẻ tuổi này chính là Trương thị, mẫu thân của Phạm Ninh ở triều Tống này, ở nhà mẹ đẻ nàng đứng thứ ba hàng xóm xung quanh cũng gọi nàng là Trương Tam Nương.

Tuy rằng Trương Tam Nương mặc một bộ váy áo bằng vải bố màu mận gai, nhưng làn da trắng nõn, dung mạo vô cùng thanh tú, màu da và gương mặt Phạm Ninh cực kỳ giống nàng.

Trương Tam Nương thấy con mình đang đỡ một ông lão áo xanh, nàng hơi ngẩn ra:- Ninh nhi, ông ấy là ai vậy?- Mẹ, vị tiền bối này bị đau chân, con dìu ông ấy vào nhà nghri ngơi một lát.

Ông lão áo xanh cảm thấy mình cũng hơi lỗ mãng, sao có thể tùy tiện vào nhà người khác như vậy?Ông không khỏi áy náy cười cười với Phạm Ninh:- Ta khôgn vào đâu, cảm ơn ý tốt của cháu.

Phạm Ninh đương nhiên không thể để ông ấy đi, tiền đồ phú quý của mình đều nằm ở ông lão, sao ông ấy có thể đi được?- Không sao, tiền bối ngồi xuống một lát, vãn bối chữa thương cho người.

Đúng lúc này, một người đàn ông cường tráng chừng hơin ba mươi tuổi đi ra từ trong nhà, y mặc một bộ quần áo vải ngắn, vạt áo để hở, lộ ra khuôn ngực màu đồng cổ.

Tuy rằng vẻ ngoài thô kệch nhưng ánh mắt cũng rất ôn hòa, hơn nữa còn đang nhìn con trai mình.

Y là phụ thân ở triều Tống của Phạm Ninh, tên là Phạm Thiết Chu, là một người chèo thuyền đánh cá ở Thái Hồ, rời nhà mười ngày, vừa mới trở về.

Lúc này, Phạm Thiết Chu bỗng nhìn thấy ông lão áo xanh, theo bản năng y săm soi một lát, nhưng lại ngây ra, lắp bắp nói:- Tam thúc, người… Lão nhân người sao lại tới đây ạ?- Cậu là…Ông lão cũng không nhận ra Phạm Thiết Chu.

- Phụ thân cháu là Phạm Đại Xuyên của bổn đường.

Ông lão áo xanh lập tức hiểu ra, không hỏi vuốt râu cười ha hả, hóa ra tên nhóc này là cháu của Phạm Đại Xuyên, thật không ngờ!Trương Tam Nương vội vàng kéo vạt áo trượng phu:- Đại Lang, ông ấy rốt cuộc là ai?- Ông ấy chính là Phạm tướng công của bổn đường đó!Phạm Thiết Chu ngả đầu vái chào:- Tiểu chất bái kiến tam thúc!Phạm Ninh đương nhiên biết Phạm tướng công là ai, chính là vị danh tướng Phạm Trọng Yêm lo trước nối lo của thiên hạ, vui sâu niềm vui của thiên hạ.

Cũng chính là ông lão áo xanh này, ba ngày trước hắn đã sớm biết rồi.

Tuy nhiên lúc này Phạm Ninh vẫn hơi há hốc mồm, Phạm Trọng Yêm lại quen biết với ông nội của mình?Sớm biết như vậy, mình còn lo lắng mất công bố sắp đặt làm chi, trực tiếp tới của nhận người thân là được rồi.

Phạm Thiết Chu thấy con trai đứng ngây ra đó, vội vàng kéo hắn quỳ xuống:- Mau dập đầu với Tam a công!Phạm Trọng Yêm bởi vì chính sách cải cách Khánh Lịch thất bại mà bị trục xuất khỏi kinh thành, trước mắt nhậm chức tri huyện tại Đặng Châu, bởi vì ngày giỗ của mẫu thân nên về quê bái tế.


Vừa đúng lúc gặp phải Bình Giang phủ đang giải thử, sĩ tử đến cửa thỉnh giáo quá nhiều, thế nên không chịu nổi phiền phức.

Vì muốn được yên tĩnh, Phạm Trọng Yêm liền trốn đến nhà của một người bạn cũ tại thôn Tưởng Vịnh gần Thái Hồ, hôm nay đến vừa vặn bắt gặp lúc Phạm Ninh đang kể Tây Du Ký cho đám trẻ con nghe.

Phạm Thiết Chu luống cuống mời tam thúc vào phòng, Trương Tam Nương thì vội vàng đem trà ngon nhất trong nhà ra pha mời tam thúc.

Phạm Trọng Yêm đánh giá căn phòng một chút, trong phòng rất sáng, dụng cụ trong nhà đều là gỗ tự chế, có vẻ khá thô kệch, tuy nhiên lại được quét dọn rất sạch sẽ, vô cùng sạch sẽ.

- Thiết Chu, phụ thân cháu sao lại chuyển tới đây?Phạm Thiết Chu thở dài:- Còn không phải là tại cái tính tình cổ quái kia sao, tam thúc cũng biết đó.

Phạm Trọng Yêm gật gật đầu, ông tuy là anh em họ của ông nội Phạm Ninh – Phạm Đại Xuyên, nhưng lại rất ít nói chuyện.

Phạm Đại Xuyên từ nhỏ tính tình đã cổ quái, rất khó ở chung với người trong nhà.

Phạm Trọng Yêm quay đầu nhìn Phạm Ninh còn đang hoang mang, cười nói:- Không phải cháu đề nghị ta dùng nước đá chườm chân sao?Phạm Thiết Chu vội vàng hỏi:- Tam thúc sao vậy?- Vừa rồi không cẩn thận trật mắt cá chân, Ninh nhi đề nghị ta dùng đá chườm chân.

- Cháu đi gánh nước giếng.

Trương Tam Nương tay chân lanh lẹ, vội vàng đi lấy chậu gỗ.

- Không cần!Phạm Thiết Chu vội vàng ngăn thê tử lại, lấy ra một bình sứ nhỏ trong ngăn kéo đưa cho Phạm Trọng Yêm.

- Đây là thuốc mỡ do cháu lên núi hái, rất hiệu quả với vết thương, tam thúc thử xem sao!Phạm Trọng Yêm cười nhận thuốc mỡ, cởi bỏ vớ giày, cẩn thận thoa đều thuốc mỡ lên mắt cá chân, ngay lập tức ông cảm nhận được từng đợt mát mẻ thấm vào da thịt, ngay lập tức mắt cá chân không còn đau nữa.

Qua một lúc lâu, Phạm Trọng Yêm mang lại vớ cùng giày, đi lại vài bước, không ngờ là đã khỏi hoàn toàn.

- Đây là thuốc gì? Rất thần kỳ đó! - Phạm Trọng Yêm ngạc nhiên hỏi.

- Cháu cũng không biết tên, tam thúc cứ lấy dùng đi! Buổi tối lại bôi một lần nữa là khỏi thôi.

- Ta không cần, chỉ hơi tò mò mà thôi.

Phạm Trọng Yêm cười, đặt trả chai thuốc lên bàn.


Phạm Ninh đứng một bên lại có chút động tâm, nhà mình có loại thuốc tốt như vậy mà mình lại không biết!Nếu mở dược quán ở trấn trên chẳng phải việc làm ăn sẽ rất tốt sao?Lúc này, Phạm Trọng Yêm cười, vẫy tay với Phạm Ninh:- Cháu lại đây!Phạm Ninh vội vàng đi đến, cẩn thận đánh giá vị nổi danh lừng lẫy trong gia tộc về chính trị cùng văn học này.

Phạm Trọng Yêm kỳ thật chỉ là một lão giả về quê cực kỳ bình thường, bất quá ông giơ tay nhấc chân đều toát ra một loại nhã khí mà người thường không có được.

Tuy nhiên ánh mắt của Phạm Ninh rất nhạy bén, hắn phát hiện trong mắt Phạm Trọng Yêm ẩn chứa một chút u sầu không thể che giấu được.

Cẩn thận nhớ lại, Phạm Ninh chợt hiểu, hẳn là vừa rồi mình nói chuyện xưa đã khiến Phạm Trọng Yêm không vui.

Nghĩ vậy, trong lòng Phạm Ninh có chút áy náy.

Phạm Trọng Yêm khẽ cười nói:- Cháu có thành ý muốn mời ta về nhà hẳn là muốn ta thử tài học của cháu, hôm nay ta liền cho cháu cơ hội.

Phạm Ninh đỏ mặt, thì ra một chút tư tâm của mình từ lâu đã bị người ta nhìn thấu.

Đúng lúc này, trong sân truyền ra một giọng nói khàn khàn, già nua:- Đại Lang, cá bắt lần này sao lại nhỏ như vậy?Giọng nói này vừa vang lên lập tức khiến cả phòng yên lặng, Trương tam nương trầm mặt, trước mặt khách không thể phát tác, liền không vui đi đến sân sau.

Phạm Trọng Yêm ha hả cười, đứng dậy cũng đi đến sân sau, Phạm Ninh bất đắc dĩ cũng đành đi theo.

Chỉ thấy có một lão ông cao gầy đứng trong sân, tóc hoa râm, làn da đen nhánh, trên mặt đầy đốm đồi mồi.

Ánh mắt ông ta có chút đặc biệt, tròng trắng chiếm hơn phân nửa, đôi con ngươi hệt như hai viên đậu đen bé xíu dính vào tròng mắt, trắng nhiều đen ít, nhìn tổng thể lại có chút ác nghiệt.

Lão ông này chính là ông nội của Phạm Ninh - Phạm Đại Xuyên, lúc này ông ta đang xách một giỏ cá, vẻ mặt chán ghét nhìn hơn mười con cá tươi dưới mái hiên.

Ở trong sân còn có một nam tử trẻ tuổi đang đứng, ước chừng hai mươi tuổi, sắc mặt tái nhợt, thân hình nhìn qua có chút gầy yếu, đôi tay so với nữ nhân còn trắng nõn, non mịn hơn.

Y tên là Phạm Đồng Chung, là tiểu thúc của Phạm Ninh.

Phạm Đồng Chung bình thường ở trên huyện đọc sách, là vị tú tài duy nhất của Phạm gia, Phạm Đại Xuyên đã đem hết tất cả kỳ vọng gửi gắm ở y.

Lúc này, Phạm Đồng Chung cũng dùng vẻ mặt chán ghét nhìn sân nhà của đại ca mình, giống như ở trong tiểu viện này sẽ ảnh hưởng đến thân phận tú tài của y vậy.

Bất quá khi ánh mắt của y nhìn qua trong phòng một lần nữa lại mang đầy sự nóng bỏng và chờ mong.

Không ngờ Phạm tướng công nổi tiếng thiên hạ lại đến đây, đây chính là cơ hội tốt của mình đây!Lúc này, Phạm Thiết Chu từ trong nhà chạy ra, kích động nói:- Phụ thân, sao người lại đến đây?- Ngươi đương nhiên không muốn ta đến!Phạm Đại Xuyên hừ lạnh một tiếng:- Ngươi là sợ ta đến phá hỏng chuyện tốt của ngươi chứ gì!Phạm Thiết Chu ngẩn ra, y không hiểu được ý của phụ thân.

Y lại vội lấy một giỏ cá ra từ trong chum nước, chân thành cười đưa cho phụ thân.

- Lần này xuống hồ vận khí không tốt, con mò được hơn mười con cá quế, đều là cá to ngon, thịt rất béo, con cố ý giữ lại cho phụ thân bồi bổ.


- Cứ đặt qua một bên đi! Phạm Đại Xuyên phất tay hệt như vừa đuổi một con ruồi.

Lúc này, Phạm Trọng Yêm từ trong nhà đi ra, khẽ cười nói:- Nhiều năm không gặp, Nhị ca phong thái vẫn như trước nhỉ.

Gương mặt Phạm Đại Xuyên lập tức cười, chỉ chỉ đứa con sau lưng.

- Ở nhà có Tứ Lang chăm sóc cho ta, cơ thể cũng không tệ lắm, đứa con này rất hiếu thuận.

Đến cả tiên sinh trên huyện cũng khen phẩm chất nó tốt.

Phạm Trọng Yêm thản nhiên cười:- Ta cảm thấy Đại Lang cũng rất hiếu thuận.

Phạm Đại Xuyên bất mãn liếc đứa con cả một cái:- Nó cũng bình thường thôi.

So với Tứ Lang thì kém xa.

Phạm Thiết Chu hơi kéo Phạm Ninh:- Mau dập đầu với ông nội.

- Không cần!Phạm Đại Xuyên quyết đoán cự tuyệt:- Thằng ngốc này dập đầu với ta, chỉ sợ làm ta tổn thọ!Phạm Thiết Chu vội vàng giải thích:- Phụ thân, Ninh nhi bây giờ đã khác trước kia rồi.

- Hừ! Nó là cái loại thế nào ta còn không biết hay sao?Phạm Đại Xuyên hung hăng trừng mắt nhìn đứa con cả, nói với Phạm Trọng Yêm:- Gia môn bất hạnh! Đứa con cả của ta đây thuở nhỏ ngu dốt, không đoán được, sinh ra đứa con trai cũng ngốc nốt.

- Nhị ca, huynh khiêm nhường rồi.

- Ôi! Đệ không biết thằng nhỏ này ngốc tới mức nào đâu, đầu năm ta hỏi nó tên là gì, không ngờ tới ngày hôm sau nó mới nói cho ta biết, đệ nói ngốc như thế sao có thể đọc sách được?Phạm Đại Xuyên vô cùng đau đớn, lại thở dài một tiếng:- Phạm Đại Xuyên ta rốt cuộc đã tạo nghiệt gì, đời sau sao lại cho ra một đôi cha con ngu xuẩn như thế.

Phạm Thiết Chu bị phụ thân mắng thì tỏ vẻ xấu hổ, cúi đầu không dám nói lời nào.

Phạm Trọng Yêm quay đầu lại nhìn thoáng qua Phạm Ninh, trong mắt tràn đầy sự thông cảm.

Phạm Ninh lại thản nhiên cười, đối với chuyện ông nội bất công, tai hắn đã nghe đến chai sần rồi.

Ra sức hạ thấp phụ thân Phạm Ninh, chẳng phải chỉ muốn giúp con trai út của ông ấy nhìn có vẻ ưu tú hơn thôi sao.

Phạm Đại Xuyên cảm thấy độ lửa đã vừa tầm, liền vẫy tay với con trai út.

Phạm Đồng Chung vội vội vàng vàng chạy lên trước, thi lễ thật sâu với Phạm Trọng Yêm.

.