- Học sinh Phạm Đồng Chung xin ra mắt Tướng công!So với sự tôn kính của cha con Phạm Trọng Yêm với mình, Phạm Đồng Chung này lại thiếu đi tình thân, tiếng tướng công này vừa nói ra, trái tim con buôn cũng có thể nhìn thấu ngay.

Trong lòng Phạm Trọng Yêm tuy không hài lòng, nhưng cũng không biểu hiển ra ngoài mặt.

Ông cười cười hỏi:- Tứ lang đang học ở đâu?- Học sinh đang học tại trường huyện, chuẩn bị qua mấy ngày nữa sẽ tới Trường Châu tham dự kì Giải thử.

Phạm Đại Xuyên bên cạnh vội vã bổ sung:- Tứ lang nhà ta bây giờ đã là tú tài rồi!Tú tài của triều Tống không giống với Minh Thanh, không thể coi là một loại công danh.

Nói chung, chỉ cần được huyện cử đi tham gia Giải thử là có thể được xưng tú tài.

Bởi vì trong thôn cũng chỉ có y là tú tài, Phạm Đại Xuyên cực kỳ đắc ý, gặp ai cũng khen ngợi tứ lang nhà ông ta thông minh thế nào, dễ đậu tú tài ra sao.

Phạm Đồng Chung nắm lấy cơ hội, vội vàng lấy từ trong túi đựng sách một chồng bản thảo đưa cho Phạm Trọng Yêm.

- Đây là mấy cuốn văn chương thi từ học sinh viết, xin Tướng công chỉ điểm!Phạm Trọng Yêm nhận lấy bản thảo lật xem, lại cười cười trả lại cho y.

- Cũng không tệ lắm! Thi Giải thử cho tốt, ta hi vọng có thể nghe được tin tức tốt của cháu.

Phạm Đồng Chung kích động tới mức sắp rơi nước mắt, tiếng nói cũng nghẹn ngào.

- Tướng công đã có lời dạy bảo, học sinh nhất định sẽ khắc cốt ghi tâm.

Phạm Đại Xuyên cũng hiểu đã có hi vọng, vội vàng rèn sắt khi còn nóng, nói thêm:- Nghe nói tam đệ vẫn chưa có đệ tử thừa truyền, đệ xem có thể…Phạm Ninh thở phù một tiếng bật cười, ông nội lại muốn cho tứ thúc làm người thừa kế của Phạm Trọng Yêm, thế mà ông ta cũng nghĩ ra được!Dù Phạm Trọng Yêm đã kiềm chế nhưng lúc này cũng không nhịn nổi.

Ông kéo Phạm Đồng Chung đang chuẩn bị quỳ xuống dập đầu lại, nói với Phạm Đại Xuyên:- Hôm nay đệ còn có việc, xin phép đi trước, hôm nào đó đệ lại tới bái phỏng nhị ca.

Lúc này, ông ta không muốn ở lại thêm một khắc nào nữa, ông ấy quay đầu khẽ gật đầu với Phạm Ninh và Phạm Thiết Chu, xoay người đi ra khỏi sân.

- Đều tại các ngươi, khiến ta bỏ lỡ cơ hội này!Phạm Đồng Chung ngập tràn phẫn nộ chỉ trích đại ca và cháu trai, cứ như gã dính phải cha con bọn họ nên mới xui xẻo, Phạm Trọng Yêm mới thấy gã chướng mắt.

Gã hung hăng dậm chân, bụm mặt xoay người chạy như bay, cơ hội tốt cỡ nào chứ! Cứ như vậy bị thằng nhóc con ngu ngốc kia làm hỏng.

Phạm Đại Xuyên cũng tức giận đến run cả người, ôm một bụng tức giận trút xuống đầu đứa con cả.


- Phạm tướng công đến thôn là cơ hội hiếm có thế nào, ngươi không xin y chỉ điểm cho tứ đệ ngươi, lại một lòng chỉ nghĩ đến con mình, khiến cho tứ đệ của ngươi toi công bỏ lỡ cơ hội lần này, ngươi dùng lương tâm mà suy nghĩ một chút, ngươi có làm ta thất vọng hay không, có làm tứ đệ của ngươi thất vọng hay không?Trong lòng Phạm Ninh cực kỳ tức giận, chậm rãi siết chặt nắm đấm.

Nhưng hắn vẫn nể mặt phụ thân, không trở mặt, chỉ có điều vẫn lạnh lùng nhìn người ông nội không nói lý lẽ này mà không nói lời nào.

Phạm Thiết Chu nén giận nói:- Phụ thân, Ninh nhi quả thực có thể đọc sách mà.

- Ta nhổ vào!Phạm Đại Xuyên nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất, vẻ mặt châm chọc chỉ vào ba gian nhà tranh.

- Ngươi nhìn xem nhà ngươi đã nghèo tới cỡ nào, hoàn cảnh này còn muốn cho đứa con ngu ngốc của ngươi đi học? Lãng phí tiền cũng chưa nói, quan trọng hơn còn khiến người trong thôn nhạo báng, ngươi không biết xấu hổ, cái mặt già của ta cũng không gánh nổi!- Cha còn không biết xấu hổ nói chúng con nghèo!Trương Tam Nương rốt cuộc không kìm nổi vọt ra.

Nàng đã cố hết sức nể mặt trượng phu, không so đo với cha chồng, nhưng nàng không thể dễ dàng để mặc cha chồng nhục mạ trượng phu và con trai nàng như vậy.

Nàng căm tức nhìn Phạm Đại Xuyên:- Năm trước ở riêng, cha đã cho Đại lang được gì? Đất đai, nhà cửa đều giữ cho lão Tứ, đuổi hết chúng con ra ngoài.

- Chúng con không có chỗ ở ổn định, chút ít của hồi môn của con mới có thể xây được ba gian nhà này, con hỏi cha một câu, Đại lang có phải con trai của cha không?Trương Tam Nương càng nói càng đau lòng, mắt cũng đỏ lên.

- Vì sao Đại lang không được đi học, cha còn không rõ quá hay sao? Mười lăm tuổi chàng đã đi xuống hồ đánh cá nuôi gia đình, cha lại ở đây nói chàng ngu xuẩn, cha mới nên dùng lương tâm của mình mà suy nghĩ đi!Mặt Phạm Đại Xuyên lúc đỏ lúc trắng, lão cũng dứt khoát không đếm xỉa đến nữa.

- Các ngươi đều cảm thấy ta không công bằng, ta đây liền ăn ngay nói thật, đời này tâm nguyện lớn nhất của ta là có một đứa con làm quan, nhưng Đại lang đánh cá, Nhị lang buôn bán, Tam lang đi ở rể, đều không trông cậy được.

- Hiện giờ chỉ có lão Tứ là đọc sách thành công, có hi vọng làm quan nhất, ta đành trông cậy vào nó sau khi làm quan sẽ làm rạng rỡ tổ tông, còn có thể chăm sóc ta trước lúc lâm chung, cho nên các ngươi cũng đừng trách ta thiên vị lão Tứ nhiều một chút, hơn nữa các ngươi đối xử với lão Tứ tốt một chút cũng chính là hiếu thuận với ta đó.

- Phụ thân, con cũng không có nói lão nhân gia ngài bất công.

Phạm Thiết Chu vội vàng khuyên nhủ.

- Nhưng vợ của ngươi nói, hừ!Phạm Đại Xuyên hừ thật mạnh một tiếng, xoay người rời khỏi, nhưng đi đến cửa, lão bỗng nhiên quay trở lại, quơ lấy cái sọt chất đầy cá quế, hùng hùng hổ hổ đi mất.

***Phạm Trọng Yêm men theo bờ sông trở về chỗ ở, trong lòng ông vô cùng cảm thán.

Rõ ràng cháu trai là người tài nhưng tỏ vẻ ngốc nghếch, là mỹ ngọc lương tài hiếm thấy, Phạm Đại Xuyên lại làm như không thấy, rõ ràng đứa con trai út là cái bao cỏ, ông ấy lại làm như minh châu.


Viết một đống bài văn như rắm chó, lại còn muốn làm người thừa kế của Phạm Trọng Yêm, Phạm Trọng Yêm ông đây có bị cách chức cũng không sa ngã như vậy.

Lúc này, Phạm Trọng Yêm thình lình nghe thấy tiếng Phạm Ninh gọi mình.

Vừa quay đầu lại, chỉ thấy Phạm Ninh từ phía sau chạy như bay đến, trong tay còn cầm một trang giấy.

Phạm Trọng Yêm dừng bước, trong lòng lấy làm lạ, đứa nhóc này muốn cho mình xem thứ gì đây?Một lát, Phạm Ninh thở hồng hộc chạy tới, cầm trong tay tờ giấy đưa cho Phạm Trọng Yêm:- Đây là một bài từ cháu viết, xin tam a công chỉ giáo!Phạm Trọng Yêm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn phớt hồng của hắn, trong lòng dâng lên cảm giác trìu mến, ông xoay người xoa xoa cái đầu nhỏ của Phạm Ninh.

- Được, ta nhất định sẽ đọc thật kĩ!Phạm Trọng Yêm ngẫm nghĩ một chút, lấy từ bên hông một miếng ngọc bội đưa cho hắn.

- Trong bổn đường của nhà họ Phạm ở trấn trên có một tòa tàng thư lâu, dùng ngọc bội này có thể vào trong.

Phạm Ninh nhận lấy ngọc bội, thi lễ thật sâu:- Cảm ơn tam a công dìu dắt!Phạm Trọng Yêm cười xoa đầu hắn:- Cháu thật cố gắng vào, tới khi ta quay lại, viết thêm mấy bài thơ cho ta xem.

- Cháu nhất định sẽ cố gắng!Dừng một chút, Phạm Ninh lại cười hì hì nói:- Bài từ này có lẽ có thể khiến tâm trạng tam a công tốt hơn đó ạ.

Nói xong, hắn nhanh như chớp chạy mất dạng.

***Phạm Trọng Yêm chậm rãi đi dọc bờ sông, vừa đi vừa đọc bài từ Phạm Trọng Yêm viết cho ông:Rừng động đừng nghe chuyển lá cànhNgâm nga chậm bước chẳng đi nhanhGậy trúc giầy rơm say chếnh choángNào ngánÁo tơi mưa khói mặc bình sinhVi vút gió xuân say chợt tỉnhHơi lạnhĐầu non bóng ngả cũng tương nghinhNgoảnh lại những nơi tiêu sắt trướcRời bướcCũng không mưa gió cũng không hanh(Định phong ba của Tô Thức - Nguồn dịch Tuyển tập từ Trung Hoa - Nhật Bản, Nguyễn Chí Viễn, NXB Văn hoá - Thông tin, 1996)Trong lòng Phạm Trọng Yêm vô cùng khiếp sợ, quả thực ông không thể tin được, bài từ của đứa trẻ tám tuổi viết ra thế này, mình cũng chưa chắc có thể viết ra được!Phạm Trọng Yêm dừng bước lại đọc một lần nữa, rốt cuộc ông đã lĩnh ngộ được triết lý nhân sinh ẩn chứa trong bài từ này.

Mặc dù chỉ là miêu tả cảnh trên đường quê tình cờ gặp mưa gió, nhưng nó cũng hàm chứa thâm ý rất đơn giản, ở nơi bình thường lại có kỳ quan, biểu hiện một trí tuệ khoáng đạt siêu thoát.

Khóe mắt Phạm Trọng Yêm bỗng nhiên hơi ươn ướt, bài từ này rõ ràng chính là đạo lý của một văn nhân chính trực long đong giữa dòng đời, cố gắng mở một lối thoát.

Giống như chính mình vậy!Lúc này, Phạm Trọng Yêm nghĩ tới ánh mắt thuần khiết của Phạm Ninh, nghĩ tới sức sống căng tràn chất chứa trong khuôn mặt hồng hào tươi cười của hắn, giờ khắc này trong lòng ông đã dạt dào sức sống rồi.

***Trong lòng, Trương Tam Nương vẫn đang oán giận trượng phu.

- Hiếm khi tam thúc thích Ninh nhi, chàng cũng không nhờ tam thúc giúp đỡ, học đường Diên Anh dễ dàng thi đậu được như vậy hay sao?Phạm Thiết Chu sửa chữa cái cuốc, buồn bực cất tiếng trả lời oán giận của thê tử.

- Chúng ta cứ dựa vào bản lĩnh của chính mình mà thi, thật sự thi không đậu thì đi học trong học đường nhà nước trong trấn, mặc kệ đi tới đâu, ta tin con trai cũng là một viên minh châu sáng nhất.


Trương Tam Nương thở dài:- Thiếp cũng hi vọng Ninh nhi có thể đáp ứng kì vọng của chúng ta, để cha của chàng nhìn vào, ông ấy đã coi một viên minh châu như gạch ngói vụn như thế nào!Lúc này, bên ngoài bỗng truyền đến một tiếng ho khan.

Phạm Thiết Chu vội vàng từ trong nhà đi ra, đã thấy tam thúc đứng trong sân.

Phạm Thiết Chu gãi gãi đầu:- Tam thúc còn chuyện gì sao?Phạm Trọng Yêm khẽ cười nói:- Vừa rồi ta quên hỏi, ngày mai ta sẽ tới kinh thành, không biết Ninh nhi có bằng lòng xa nhà một tháng hay không?Ngày kế trời còn chưa sáng, tàu chở khách Phạm Trọng Yêm dừng ở bến tàu thôn nhỏ, mẫu thân Phạm Ninh là Trương Tam Nương thay cho hắn một bộ quần áo mới, dặn dò không ngớt.

Phạm Thiết Chu trầm mặc không nói.

Trong lòng y tuy không nói gì nhưng con đã tám tuổi, có thể cùng tam a công đi kinh thành mở rộng tầm mắt đương nhiên y vạn lần đồng ý, loại cơ hội này không phải bình thường có được.

Phạm Ninh khom người bái biệt cha mẹ, liền lên thuyền, Phạm Trọng Yêm đi ra cười nói:- Yên tâm đi, nhiều nhất nửa tháng ta sẽ mang Ninh nhi bình an trở về.

- Vậy kính nhờ tam thúc rồi.

Phạm Trọng Yêm gật gật đầu ra hiệu với người chèo thuyền, thuyền chở khách bắt đầu khởi động, lảo đảo di chuyển trong sương mù.

Trương Tam Nương nhìn bóng dáng đứa con dần chìm trong sương mù sáng tinh mơ, mắt nàng từ từ đỏ lên.

Phạm Thiết Chu nhỏ giọng nói:- Chuyện này chúng ta không thể nói với bất kỳ ai, đối với Ninh nhi không có gì tốt, nếu ai có hỏi đến chỉ nói Ninh nhi đến nhà bà con.

Trương Tam Nương gật đầu:- Đối với cha chàng cũng không nói sao?Phạm Thiết Chu cười khổ, phụ thân y nếu nghe được tin tức này nhất định sẽ nổi trận lôi đình, vẫn là không nói thì tốt hơn.

Nghĩ đến phụ thân đối với y luôn xem thường, y không khỏi cúi đầu thở dài:- Ninh nhi nhất định không chịu thua kém phụ thân! !.

.

Thuyền chở khách chậm rãi di chuyển trên dòng sông nhỏ.

Phạm Ninh ngồi ở cửa sổ thuyền, bên người mang theo một bao vải nhỏ, bên trong có hai bộ quần áo và hai trăm văn tiền, cũng là hành lý duy nhất của hắn.

Phạm Ninh rất thích cảm giác ngồi trên thuyền vào lúc sáng sớm, không gian yên tĩnh này khiến hắn nhớ lại kiếp trước, những hình ảnh chân chực như đang hiện lên trong đầu hắn.

Kiếp trước của hắn là trẻ mồ côi, được nuôi dưỡng ở cô nhi viện, có được trí nhớ siêu việt mà nổi tiếng.

Năm ấy hắn tám tuổi được lựa chọn vào một trường học đặc biệt, trong đó toàn bộ đều là những đứa trẻ có trí nhớ siêu việt như hắn.

Suốt mười năm cũng không biết hắn đã nhớ được bao nhiêu thứ, nhưng tại một tháng trước trong lúc thí nghiệm đã xảy ra việc không ngờ!.


Phạm Ninh nghĩ đến thí nghiệm trong một tháng trước, khi đại não hắn được gắn con chip trí nhớ, nếu thành công đại não hắn sẽ chứa đựng số lượng tri thức khai sáng thời đại mới.

Kết quả hắn là người tiên phong đồng thời cũng trở thành liệt sĩ.

Trong lòng Phạm Ninh còn sợ hãi sờ sờ cái ót, lại nhịn không được bật cười, đây là đầu Phạm Ngốc Ngốc, con chip kia làm sao có thể tồn tại được chứ?Phạm Trọng Yêm ngồi đối diện với hắn, ông ta không kìm được nhìn qua một lần Định phong ba, bài này viết thật tốt.

Ông ta sau khi trở về Đặng Châu sẽ đem nó dán lên vách, treo trong thư phòng, lúc nào cũng nhắc nhở chính mình phải rộng rãi đối mặt với mọi người.

Thật sự đứa nhỏ này vô cùng thần bí, trong lòng Phạm Trọng Yêm xúc động thật lâu, ngày hôm qua chính ông ta thiếu chút nữa bỏ qua thần đồng hiếm thấy này rồi.

Lúc này trà đồng Tiểu Phúc mang bình trà nóng vào, Phạm Trọng Yêm rót chén trà nóng mỉm cười đặt chén trà trước mặt Phạm Ninh, kéo Phạm Ninh đang trong hồi ức trở về thực tại.

- Đa tạ tam a công.

Phạm Ninh giả thành bộ dáng nhu thuận, nâng chén trà lên uống một ngụm:- A!Nước nóng khiến hắn nhảy dựng lên, nước nóng trong miệng, hắn ngậm cũng không được nhả ra cũng không xong, nuốt cũng không ổn, thật sự làm hắn vô cùng chật vật.

Khó khăn lắm mới nuốt được ngụm nước trà xuống, cảm thấy đầu lưỡi tê rần bỏng rát.

Hắn quay đầu lại hung hăng trừng mắt nhìn trà đồng Tiểu Phúc, nhất định là tên tiểu tử thối này cố ý khiến hắn xấu mặt đây.

Tiểu Phúc che miệng cười trộm, nhìn hắn làm mặt quỷ rồi nhanh chạy ra ngoài.

Phạm Trọng Yêm thấy Phạm Ninh uống trà chật vật như thế cũng nhịn không được bật cười.

- Uống trà phải chậm rãi, chú ý nếm kỹ nuốt chậm, vừa rồi cháu quá gấp.

- Cháu ở nhà đều dùng gáo lớn múc uống.

Phạm Ninh lẩm bẩm nói.

- Cháu đây không phải uống trà mà uống nước.

Phạm Trọng Yêm cười cười, rót trà ra chén cẩn thận thổi thổi, cẩn thận hớp một ngụm nhỏ rồi mới hỏi:- Cháu có nghĩ đến vì sao ta lại dẫn cháu đến kinh thành không?Phạm Ninh nghịch ngợm cười:- Có lẽ ông nội ba cảm thấy trên đường nhàm chán, mang cháu theo có thể nghe được chuyện xưa của Thiên Bồng Nguyên soái.

Phạm Trọng Yêm nháy mắt cười hỏi:- Nghe chuyện xưa có cần phải trả tiền hay không?Phạm Ninh đỏ mặt, hóa ra tổ phụ còn chưa quên chuyện cũ.

Hắn ngẫm lại một chút giảo hoạt cười nói:.