Chu Bội sốt sắng:- A Ngốc, ngươi rốt cuộc đã nghĩ ra chưa?Phạm Ninh băn khoăn nói:- Nghĩ ra hai câu, nhưng hơi khó, không biết nên lấy câu nào?Chu Bội tức đến mức muốn đấm cho hắn mấy cái:- Ngươi đúng là đại ngốc, cứ viết cả hai câu ra, chẳng phải là được rồi sao!- Đúng vậy!Phạm Ninh vỗ vỗ trán, hắn quá coi trọng tiểu tiết rồi.Hắn cầm bút lên viết hai đôi câu đối, Chu Bội giành lấy, xem xét lại lần nữa.- Hết giờ!Quan chủ khảo hô, Chu Bội cầm đáp án lên:- Chúng con làm được rồi!Lưu viện chủ thở phào nhẹ nhõm, dựa vào tường đầy mệt mỏi.Trình Trứ giờ mới thấy lo lắng, ông ta chăm chú xem ba vị khảo quan nhận xét.Khảo qua cầm hai bức đối lên, một bức là:Triều văn đạo tịch tử khả hĩ;(Sáng nghe đạo, chiều chết cũng không hối tiếc.)Kim nhi hậu ngô tri miễn phu(Từ nay về sau ta mới biết thoát khỏi hình lục, giữ trọn thân ta.)Quan chủ khảo tán thưởng gật đầu:- Đối rất hay, đều từ Luận Ngữ, vế trước là quyển Lý Nhân, vế sau từ quyển Thái Bá, hoàn toàn đúng yêu cầu đề.- Mạnh giáo thụ, ông nhìn câu này mới xuất sắc.Một vị khảo quan bên cạnh phấn khích nói.Quan chủ khảo vội đến gần đọc kĩ, câu đối rằng:Nhược hữu hằng, hà tất tam canh miên, ngũ canh khởi;(Nếu kiên trì, hà cớ gì canh ba ngủ, canh năm đã dậy)Tối vô ích, mạc quá nhất nhật bộc, thập nhật hàn.Vô ích nhất, chớ có một ngày phơi, mười ngày sợ.Từ Cáo tử thượng - Mạnh TửQuan chủ khảo vỗ bàn cái đét:- Hay, một câu đối khuyên học hay, phải treo nó trước cửa lầu chính của huyện học mới được.Ba người đều đồng nhất cho điểm Thượng thượng!Chu Bội sung sướng đến nỗi hét toáng lên, ôm ghì Phạm Ninh, khóc trong vui mừng:- A Ngốc, chúng ta thắng rồi!Phạm Ninh không kịp trở tay, đã bị nàng ôm chầm lấy, mùi hương dầu hoa quế tỏa ra từ tóc Chu Bội phảng phất vào cánh mũi, hắn nhủ thầm trong lòng, nha đầu thối này lại quên mất thân phận của mình rồi!Chu Bội chợt nhớ ra, lập tức buông tay ra khỏi Phạm Ninh, mặt đỏ ửng, Phạm Ninh vò đầu bứt tai cười không ngừng, lần này không thể trách mình được.- Ngươi đúng là con ngỗng ngốc!Chu Bội hung hăng lườm hắn.Hai học sinh của Dư Khánh học đường ở đối diện cũng ngây ra như phỗng, chúng đã chuẩn bị ăn mừng thắng lợi, không ngờ lại rơi từ trên đỉnh núi xuống.Lúc này, chỉ nghe thấy tiếng Bùi Quang hét toáng lên ngoài cửa:- Viện chủ, ngài sao vậy, ngài tỉnh lại đi!Phạm Ninh hốt hoảng, lập tức chạy ra ngoài, Lưu viện chủ đang nằm trên đất, không ngờ xúc động đến nỗi ngất đi, còn Trình Trứ đứng cạnh thì như người mất hồn, hai mắt thẫn thờ, giống như nhìn thấy yêu quái vậy.Phía đông ảm đạm, phía tây chói lóa.

Tại khu Giáp, đội thứ nhất của học đường Diên Anh hiện đã thua thảm bại, bị loại ngay từ trận đầu tiên.Tuy nhiên tại khu Ất, đội thứ hai của học đường đã xuất sắc dành thắng lợi, chiến thắng học đường Dư Khánh.Điều này khiến Lưu viện chủ vui mừng ra mặt.

Mặc dù vẫn còn những trận đấu đầy khó khăn phía trước, nhưng việc chiến thắng đội của học đường Dư Khánh cũng đã làm cho ông ta thở phào một hơi.Ngày đầu tiên của cuộc thi đã kết thúc, tình hình tại khu Giáp đã rõ ràng, các học đường cấp huyện là học đường Phụ Chúc, học đường Trường Thanh và học đường Dư Khánh lần lượt đều giành hạng nhất, vào vòng bán kết.Tại khu Ất lúc này cũng đã có danh sách 4 đội bước vào vòng tứ kết.Kết thúc hiệp thứ nhất tại khu Ất, đội thứ hai của cả bốn lớp đều biểu hiện rất tốt, ngoại trừ học đường Dư Khánh bị loại, 3 học đường còn lại đều vào hiệp thứ hai.Đội thắng tại hiệp hai sẽ được tiến vào thi đấu tại vòng bán kết.


Cuối cùng, đội đoạt giải sẽ trở thành mục tiêu chú ý của mọi người.Rời khỏi trường huyện, Từ Tích bước nhanh tới, ở phía sau cố gắng đụng mạnh vào vai Phạm Ninh, gã vội vàng đỡ lấy Phạm Ninh:- Xin lỗi, ta đi vội quá!Gã vừa mở miệng xin lỗi là thế, nhưng khi đỡ hắn, gã liền ghé tai hắn nói nhỏ:- Núi không di chuyển, nước mới di chuyển.

Một ngày nào đó ngươi rơi vào tay ta, lúc đó xem ta trị ngươi thế nào.Hắn cười lạnh một tiếng rồi nói:- Ta cũng chờ ngươi rơi vào tay ta.

Tuy nhiên, lúc đó ta sẽ đá ngươi một phát xuống hố phân, cho ngươi thối cả đời.- Ngươi! - Từ Tích lập tức giận dữ, siết chặt nắm tay.Lúc này, Lưu viện trưởng ở phía sau phát hiện ra điểm bất thường, liền tức giận quát:- Từ Tích, ngươi đang làm cái gì vậy?Lúc này gã buông tay, ánh mắt oán độc quay đầu nhìn lướt qua Lưu viện chủ, tiếp lại nói với hắn:- Thằng nhãi, chúng ta chờ coi.Gã bỏ lại một câu liền nhanh chóng đi khỏi trường huyện.Lưu viện chủ bước tới vỗ nhẹ vai Phạm Ninh, nhìn về phía Từ Tích rời đi nói:- Trước kia ta rất coi trọng y, nhưng hiện giờ nhìn thấu được bản chất của y, tâm địa gian xảo, không có lòng vị tha, chỉ núp bóng cha, sau này không làm được việc lớn.Phạm Ninh mỉm cười đáp:- Viện trưởng, tâm địa trò thật ra vô cùng ngay thẳng, tấm lòng rộng lượng, chỉ là gần đây có chút căng thẳng.

Là trong trận đấu lần này, nếu có thể đạt được danh hiệu thì sẽ nhận được giải thưởng giá trị như thế nào?- Hà! Đồ tham tiền, đạt được danh hiệu rồi hãy nói.Hắn không chịu bỏ qua, xòe tay đòi lấy tiền:- Trong quân ngũ mà không thưởng lớn, chiến sĩ không có ý chí chiến đấu.

Nếu muốn con ngựa phi nhanh, nhất định phải cho nó ăn no.


Học trò biết rằng Viện chủ một mực tiết kiệm, nhưng cũng nên bỏ ra một chút a.Ông ta bị hắn bám riết mãi, đành cười khổ:- Chưa từng thấy qua học sinh nào mặt dày như ngươi, như vầy đi.

Nếu lần này dành giải nhất, phần thưởng là miễn tiền thuê cho cha ngươi tại Ích Sinh Đường.Hắn ngây người:- Ích Sinh Đường cũng là tài sản của Người sao?Ông ta liền vỗ ngực cười:- Chẳng lẽ ta không giống chủ tiệm thuốc sao?Hắn trừng mắt một cái đáp:- Trò thấy Người giống chủ tiệm cầm đồ ấy, chuyên bóc lột một học trò nhỏ đáng thương là ta đây.Ông ta tức giận tới mức miệng méo xệch:- Thằng nhãi thối tha!***Ba người phía Từ Tích sau khi rời đi liền tự trở về nhà, nhà của gã cũng ở huyện Ngô.

Sau khi gã về nhà liền tức tối tự nhốt mình trong phòng.Nếu như tối qua không bị Phạm Ninh ra tay, sáng nay gã cũng không bị bệnh, cũng không làm ảnh hưởng tới trận đấu, cuối cùng chắc chắn có thể chiến thắng được học đường Dư Khánh.Tai bay vạ gió ập tới làm đánh mất cơ hội của bản thân, thật đáng tiếc.

Nguyên nhân mình bị bệnh lại chính là tên Phạm Ninh khốn kiếp kia.Nghĩ đến một tay Phạm Ninh hủy đi tiền đồ của mình, gã liền nghiến răng nghiến lợi, chỉ tiếc không thể một dao chém chết Phạm Ninh cho hả giận.Lúc này có tiếng gõ Bịch bịch, Từ Tích liền nóng nảy nói:- Ta đã nói rồi, không ai được quấy rầy ta.Âm thanh nghiêm nghị của ông nội gã vọng từ bên ngoài vào:- Là ông.Gã hoảng sợ, vội vàng tới mở cửa.


Ông nội gã chậm rãi đi đến, ánh mắt vô cùng nghiêm khắc, giống như lưỡi dao nhìn gã chằm chằm.Trong lòng gã vô cùng hoảng sợ.

Ánh mắt của ông nội khiến gã sợ tới mức lạnh toát cả người, cơ hồ tất cả máu đều đông cứng cả rồi..