Thiên Khải dùng thần lực cưỡi gió đi vào, Uyên Lĩnh Chiểu Trạch nằm gần núi Thanh Dực, xưa kia Kiền Long tộc, Tất Phương tộc, Thăng Ngộ tộc, Quỳ Ngưu tộc đại chiến ở đây, biến nơi này thành Tu La luyện ngục, sát khí hóa thành gió không ngừng gào thét.

Đất đai khô cằn, không có lấy một ngọn cỏ, tanh tưởi tận trời.
Hắn nhớ hồi đó lúc tới Uyên Lĩnh Chiểu Trạch, nơi này sương mù âm u mênh mông, không thấy mặt trời.

Rừng cây xanh ngát cứng cáp đã hóa thành một mảnh đất khô cằn, chỉ còn lại mấy gốc cổ thụ đã bị cụt vẫn còn linh lực.

Hắn phất tay tinh lọc nơi này, ban đan dược.

Hắn men theo đường núi gập ghềnh quỷ quyệt xâm nhập vào sâu trong lãnh thổ, thi thể trải khắp vùng đất đầm lầy lạnh tanh hòa lẫn vào bùn truyền đến từng trận tanh tưởi, tràn ngập hơi thở chết chóc.

Thiên Khải không ngờ mới một ngày không gặp trận pháp đã bị nhiễm sát khí, những nơi hắn đi qua hoang vắng không chút sức sống.

Thiên Khải tức thì cảm thấy không khỏe, phất tay quạt mùi tanh đi, tiện đà tung ra tịnh bình Tổ thần ban cho, vận công thi pháp tinh lọc sát khí nơi này.

Thiên Khải tế ra căn nguyên, thần lực màu tím tinh thuần vận chuyển Hỗn Độn thần lực trong tịnh bình.

Ngay lập tức thần lực Thiên Khải đại trướng, áo quần bay phần phật, lấy tịnh bình làm trung tâm phía trên hắn, nó nằm giữa vòng xoáy thần lực màu tím đen hòa quyện vào bầu trời đầy sao thật lớn, sát khí chung quanh sôi nổi thi nhau kéo đến.

Thật lâu sau, toàn bộ sát khí bị Thiên Khải dẫn vào tịnh bình.
Tinh lọc xong Thiên Khải cũng không dám trì hoãn, thả bát phương thần thức ra đi tìm sinh cơ.

Đột nhiên hắn cảm nhận được sâu trong đầm lầy có một sinh mệnh yếu ớt, hắn lập tức qua xem, có một con tiểu kiền long đang liều mạng giãy giụa giữa đầm lầy, hắn nhanh tay thi pháp cứu tiểu kiền long ra.
“Đa tạ Thần tôn.” Tiểu kiền long được cứu hóa thành hình người, quỳ lạy Thiên Khải, nhưng hắn lại không chịu nổi những nghi thức xã giao như vậy, tự mình kéo cậu dậy, hỏi rằng: “Sao ngươi lại chạy ra? Không phải ta kêu ngươi thành thành thật thật đợi ở rừng Hồng Huyết sao.

Nơi này nguy hiểm như thế, ngươi không muốn sống nữa hả?” Thiên Khải hiếm khi phẫn nộ như vậy.
“Ta...!ta lo ngài đến đây bị lạc không tìm thấy nhà ta.” Tiểu kiền long biện giải trong cảm giác áy náy muôn phần.
Thiên Khải thở dài: “Ngô là Chân thần, cũng là Yêu thần, sao lại không tìm được nhà kiền long nho nhỏ ngươi chứ?”
Tiểu kiền long vẫn mang vẻ mặt áy náy.

Thiên Khải tiếp tục nói những lời thấm thía giáo dục tiểu kiền long:
“Ngô biết nhữ hiếu thuận lương thiện, dũng mãnh thiện chiến, tuy nhiên không thể lấy mạng mình ra thử, đó chẳng phải là làm lãng phí ý tốt cứu ngươi của bổn Chân thần rồi sao.

Còn nữa phù hộ Yêu tộc là sứ mệnh của ngô.


Yêu thần nhất ngôn, tứ mã nan truy, ngươi cứ an tâm đợi là được.

Lần này, nếu không có ngô kịp thời đuổi tới, chỉ sợ ngươi sớm đã bị hắc đầm lầy này nuốt chửng rồi.”
“Vâng, Thần tôn.

Tử Hàm biết sai rồi, lần sau Tử Hàm nhất định sẽ sửa.” Tử Hàm bị nói vậy nên rất hổ thẹn, rưng rưng nước mắt cúi đầu bảo đảm với Thiên Khải.

Thiên Khải nghe vậy trừng mắt nói: “Lần sau, ngươi còn dám có lần sau.”
“Không không không, không có nữa.” Tử Hàm liên tục lắc đầu phủ định, hỏi tiếp: “Vậy giờ Thần tôn có muốn đến nhà ta không?”
Thiên Khải gật đầu, vung tay lên, một thần một thú đi vào rừng Hồng Huyết.

Huyết Hồng là nơi chúng yêu Hồng Mông cổ thụ tu luyện, cảm ngộ đại đạo, pháp tắc đất trời, hồng quang tản rộng quanh thân, tuổi thọ ngang với Thượng thần.

Nơi này có thể nói là địa điểm phúc trạch của Uyên Lĩnh Chiểu Trạch, cũng là nơi sinh sống của Kiền Long nhất tộc.


Tuy nay Kiền Long nhất tộc vẫn còn cư trú trong rừng Hồng Huyết nhưng lại dần dần suy thoái.
Thiên Khải mang Cửu Chuyển đan từ chỗ Huyền Nhất tới cho tộc trưởng Kiền Long ăn, Thiên Khải lại dùng pháp quyết chữa trị giúp lão tộc trưởng.

Chẳng ngờ tộc trưởng Quỳ Ngưu tộc lại ngoan tuyệt như thế, một kích này khiến lão tộc trưởng vô phương cứu chữa, bỏ mình trong bệnh tật.

Tử Hàm nằm bên cạnh giường bệnh của tộc trưởng, từ đó rồng con bé nhỏ một mình quyết tâm báo thù cho cả tộc, hắn mang tiểu kiền long về Thần giới, làm thần thú của mình.
Từ nay về sau Thiên Khải chắc chắn sẽ bảo vệ rồng con thật tốt.

Hắn âm thầm hạ quyết định như vậy.
Nguyệt Di không biết đã vơ vét được bao nhiêu bảo vật đi đến chính điện Thái Sơ Điện.
Còn chưa vào cửa, Nguyệt Di đã kích động gọi: “Thiên Khải, Thiên Khải…… Không ở đây?” Nguyệt Di nhìn trái nhìn phải, Thiên Khải không ở đây, nàng đang chuẩn bị rời đi thì chợt thấy một cậu nhóc thanh tú đang nhút nhát sợ sệt mà nhìn nàng, sau một lúc lâu mới mở miệng: “Ngươi là ai? Tìm Thần tôn làm cái gì?”.