Một sáng thanh âm trong trẻo của tiếng lá, tiếng gió lao xao, một người phụ nữ trung niên xinh đẹp ngồi trong thánh đường cầu nguyện.

Tóc búi cao ăn mặc sang trọng cầu mong mọi thứ tốt đẹp.

Vị Masoeur giật mình nhận ra người quen cũ, không thốt lên lời đứng nhìn vài giây.

Bà Lan Hương dịu dàng thanh tú, đi đến ôm vị sơ già khóc không thành tiếng, hỏi han trìu mến:Sơ ơi! Con là Lan Hương đây! Con rất nhớ người!Lan Hương! Sao bây giờ con mới đến thăm sơ vậy.

Sơ rất là nhớ con.Bà Lan Hương khóc lóc thảm thiết, giống như 25 năm trước, gương mặt đầy nước mắt của bà quỳ sụp dưới chân vị sơ này đòi tu tập và muốn trở thành tu nữ vì mới trải qua nỗi đau thấu trời xanh.Buông nhau ra, Sơ Hồng dẫn bà đi tham quan, ngập ngừng hồi lâu vị sơ già cũng lên tiếng:Lan Hương, con đến đây là có chuyện gì?Con muốn gặp lại sơ và vì nhớ nơi này!Thật thế sao?Bà Lan Hương ngại ngùng, thu tầm mắt có chút bâng khuâng:Sơ muốn hỏi con điều gì sao?Có phải con của con tên là Lan Chi?Ngạc nhiên vô cùng:Sơ ơi! Sơ đã gặp con bé rồi hả? Sao nó đến được đây?Sơ Hồng gật đầu:Không biết có phải là nhân duyên hay không? Tình cờ ta gặp được nó ở đây.

Nó rất giống con ở đôi mắt.


Ta vừa nhìn là biết nó là con của con.

Nhưng có lẽ nó không biết gì cả.

Và ta biết con bé cũng không hề biết nơi này đã từng là nhà của mẹ nó.Sơ à! Cứ để nó không biết gì đi.

Thời điểm thích hợp con sẽ nói cho nó hiểu.Uhm! Nhiều năm nay con sống thế nào? Có tốt không? Con đã buông xuống được chưa?Con vẫn ổn, chỉ có điều là con muốn quên quá khứ đi nhưng càng muốn quên thì nỗi đau nó càng đau hơn.

Và con sợ...Vị sơ Hồng im lặng trong khoảng lặng vài giây.

Rồi bất chợt bà Lan Hương nói với sơ Hồng:Sơ à, con bé Lan Chi mà còn tới đây nữa thì sơ cũng đừng nhận ra nó và đừng nói gì về con, hôm nay con đến đây là vì một chuyện khác của gia đình, nên nếu có thể sơ cứ vờ như không biết con.

Con biết điều này không đúng nhưng mà nó rất quan trọng.

Thời điểm này con không giải thích cho sơ hiểu được.Được rồi Lan Hương.

Ta hiểu! Bí mật của con, ta sẽ luôn để ở trong lòng.Bên khu nhà của Lan Chi khá yên ắng, vì chủ nhật nên không nhiều người, Lan Chi tung tăng giản dị với đồ thể thao màu trắng, bước xuống nhà thì thấy Nguyên Phong đang rất cool ngầu trong bộ đồ khoác áo da nâu và quần kem, giày thể thao, cùng với chiếc mô tô của mình, anh đưa tay chào vời Lan Chi:Hi! Hôm nay trông cô rất thoải mái.Lan Chi trầm tĩnh lại cười:Còn anh hôm nay nhìn rất là chất.

Chúng ta đi thôi.

Nhưng mà hình như tôi mặc đồ này nó lại không họp với chiếc xe lắm.

Xin lỗi anh vì tôi có cái gu thẩm mỹ nó kì lắm, ít khi tùy tiện nhưng hôm nay Tôi không biết anh sẽ lái motor đến.


Nếu biết thì..hay là để tôi lên thay nhỉ?Không! Không! Không sao đâu, như thế này là ổn rối Miễn sao cô ngồi cho vững nhé.

Không quan trọng đâu.

Nào mình đi nhé!Yên tâm.

Tôi biết mà.Nói xong khi giúp cô lên xe thì cả hai vui vẻ đi lên chiếc mô tô đó, đội nón bảo hiểm, đeo khẩu trang và Lan Chi buộc lòng phải ôm lấy Nguyên Phong, như một trò đùa định mệnh, cô đã ngửi thấy mùi nước hoa này, mùi quen thuộc này, cô vô tình nghĩ:Có phải là anh ấy không? Có phải anh ấy là người mình tìm kiếm không?Phía trước Nguyên Phong cảm thấy tim mình tự nhiên đập liên hồi khi vòng tay dịu dàng của Lan Chi vòng qua anh cảm thấy ấm áp nhưng anh cố gắng giấu cảm xúc có chút gian xảo này đi vì không thể lộ liễu quá, anh vô tình cười và cả hai có những suy nghĩ riêng tư.Một góc phía xa, tiếng chụp hình tách tách, sau đó tại một tòa nhà cao cao, một anh chàng quần áo chỉnh chu với áo gile màu xám và caravat kiểu dáng rất đẹp, cầm ly cà phê trên tay, đứng nhìn ra ngoài, nghe một bài nhạc cổ điển, trầm tư và suy nghĩ.

Anh mở điện thoại xem vài email có tệp hình thì chau mày.Lại là thứ cho mình nghĩ đây.

Sắp đụng nhau rồi.

Chờ nhé!Trên đường đi, Lan Chi định hỏi anh vài câu nhưng lại thấy cái cảm giác vòng tay ôm anh quả là kỳ lạ.

Không lẽ...không lẽ là như thế sao, vừa nhen nhóm suy nghĩ thì Nguyên Phong cười rồi hỏi:Cô có từng chạy qua loại xe này chưa?Chưa từng! Nhưng tôi nghĩ con gái mà biết lái moto thì quả thật rất ngầu.Uhm đúng rồi! Chắc chắn là rất ngầu.Anh lại nhớ đến Jessica của anh, cô gái ấy vì anh mà làm tất cả, bất kể anh đam mê cái gì cô cũng sẽ theo anh, không ý kiến, không hỏi lý do.


Sau đó Lan Chi hỏi anh:Mà này, có chắc là đi moto với anh an toàn không đấy.Cô sợ gì sao? Tôi là lái xe chuyên nghiệp đấy, khi còn ở London tôi còn đua xe nhiều lần rồi.Anh không hiểu ý tôi sao? Ý của tôi là nếu lỡ...Như chợt nhận ra điều gì anh cười:Cô yên tâm tôi vẫn còn độc thân, nên cô đừng ngại.Lan Chi chỉ cười thôi.

Anh nhìn qua gương chiếu hậu dọc đường thấy có người đi theo, trong lòng có chút nghi hoặc nhưng anh cũng không biết nói thế nào nên dặn nhỏ với Lan Chi:Cô đeo túi cẩn thận nhé.

Ôm tôi cho chắc.

Tôi sẽ tăng tốc đây.Hai người đúng là xứng đôi nhưng mà cuộc đời nhiều khi oan trái lắm.

Nhìn đó, thấy đó biết đâu lại chia ly.Những cơn gió bụi trên đường đến khu nhà thờ khiến tâm trạng hai người vừa vui vừa kỳ lạ.

Dường như họ đã….Yêu rồi sao?.