Một chiếc xe ô tô lướt qua xe của Lan Chi và Nguyên Phong, người phụ nữ trong xe trầm mặc vô cảm ra khỏi nhà thờ, trên mặt thờ ơ, đeo kính râm, tâm trạng rối bời.Đúng lúc Nguyên Phong chạy thẳng vào khuôn viên gửi xe, hai người nhẹ nhàng đối xử chừng mực, Lan Chi đưa nón bảo hiểm cho Nguyên Phong cất và chậm rãi bước tới đám trẻ đang ngồi ở bãi cỏ, thằng nhóc Khang nó lại nhanh mồm mép hét lên:Chị! Chị đến rồi, à hôm nay có chuyện lạ nè.

Hai anh chị...Nguyên Phong nhìn vào mắt cậu bé hỏi đùa:Chuyện lạ gì? Hai anh chị làm sao?Thằng nhóc nó thông minh trước tuổi nó lại bày trò:Thôi! Em không nói đâu.

Từ từ anh biết.Rồi nó khoe ra rả là hôm nay nó được cho cái này cái kia, lũ trẻ bày trò chơi trồng cây, Lan Chi nhìn Nguyên Phong rồi nói:Chúng ta trồng cây với tụi nhỏ một chút đi.Được.Thế là mỗi người một việc, trồng cây, đào xới, tiếng cười giòn tan, rượt đuổi rồi dùng vòi xịt tưới nước xịt nước ướt người, bọn nhỏ lại nghịch ngợm đẩy hai người lớn lại với nhau, rồi tụi nó xịt nước phun mưa.

Cả hai ướt hết, cả hai chạm mặt nhau.

Trong giây phút có phần lãng mạn đó, Lan Chi cảm nhận được trái tim mình hình như có phẩn lỗi nhịp, từng nhịp, từng nhịp rung động nhanh hơn bình thường, tâm trạng có phần dao động, mặt có chút đỏ ngượng ngùng.Nguyên Phong phát hiện ra đôi mắt mình lại đặt vào trong đôi mắt kia hình ảnh cô gái tương phản dưới những tia nước đang tung tóe phun ra, gương mặt trong sáng và thanh thuần quá, trong lòng hoài nghi, tâm tư lúc này thật sự không biết như thế nào, trong đầu thì lại trống rỗng, sạch bong không một chút ý tứ, không câu từ gì thốt ra được.

Nguyên Phong nghĩ thầm:Loại cảm giác này!...!Cảm giác này là gì? Không lẽ mình…Lan Chi thì thậm chí không suy nghĩ được gì nữa, cô muốn bước ra khỏi những tia nước đang được phun tung tóe trắng xóa kia tựa như một màn mưa nhạt nhòa rũ xuống hai gương mặt hài hòa kia, muốn chạy ra khỏi tầm mắt của người đàn ông đứng trước mặt, lý trí muốn trốn chạy, nhưng tại sao trái tim này, trái tim này nó cứ như muốn nhảy loạn lên? Tại sao hai chân không bước đi được, mềm nhũn ra, ngày đó khi nhìn vào Huy Tường người đàn ông đầu tiên cô yêu cũng không có tâm trạng này.

Tâm trạng này là như thế nào?Một vị sơ già bước ra thở dài:Các con đang làm gì với hai anh chị vậy?Lại là thằng nhóc Khang nhanh mồm:Dạ tụi con đang trồng cây.Trồng cây gì mà hai anh chị ướt hết rồi kìa.Thằng nhóc nó lại cười híp mắt, mấy đứa khác nó nói thêm:Dạ tụi con đang nghịch nước.Vị sơ già chính là sơ Hồng nghiêm túc:Lần sau không được như vậy nữa nghe.

Tụi con giải tán đi.Nói xong đám nhóc chạy ra khu khác chơi, lúc này hai người vẫn chưa khỏi rời mắt, tâm hồn như treo ngược ở nơi nào, trong khoảnh khắc đó họ chỉ còn lại thế giới hai người, vị sơ tằng hắng mấy tiếng mới tách được dòng suy nghĩ của họ, Lan Chi nhìn lại quần áo:Ôi! Trời ạ! Mấy đứa nhỏ.Vị sơ cười:Thôi con vào cùng với ta, để ta lấy khăn lau cho.

Còn Nguyên Phong nữa kìa cùng vào đi.Nguyên Phong cười bước vào trong.

Tâm trạng có chút hạnh phúc.Sau khi lau khô và thay quần áo, tạm chờ quần áo khô, mặc một chiếc váy trắng do vị sơ đưa, tóc dài xõa ra, gương mặt vẫn sáng như ngọc ấy, nhìn xung quanh thì ở trong phòng, cô thấy một cây đàn vĩ cầm, tò mò, cô lấy ra xem, bất ngờ ngẫu hứng chơi một bài nhạc A Time for us.

Và giai điệu này thu hút diệu kỳ, càng kéo đàn, càng khiến tâm trạng nó lạ thường.

Sâu lắng, du dương khiến người nghe mê đắm, khiến người nghe thức tỉnh bên trong tâm hồn mình, đôi lúc cao trào và ma mị.Từ nhỏ Lan Chi đã được học một số loại nhạc cụ cổ điển, và còn phải học rất nhiều thứ khác bởi vì gia đình cô ép học, cái đó giống như truyền thống chuẩn bị cho người thừa kế, ai cũng phải học để tranh tài, trong nhà chỉ có cô là có thể học được mấy thể loại nhạc này, nên rất được ưu ái và học gì cũng thành công, cái gì cũng biết, khiến người người ghen tị.

Lúc nhỏ không hiểu sao mình lại bị nhiều người ghét, càng lớn cô càng hiểu rõ lý do, nên không dám phô trương tài năng của mình.

Đôi lúc giả vờ để che dấu thực tài.

Vì nếu cô cái gì cũng xuất sắc, sẽ không ai chơi với cô lúc đó trở thành cô độc, cho nên chấp nhận mình không biết một số thứ để sống một cách chan hòa với mọi người hơn.Với lại Cô không hề biết rằng cây vĩ cầm đó là của mẹ cô, mẹ cô cũng biết chơi vĩ cầm và là một người chơi rất tuyệt vời, nhưng sau khi sinh cô ra, bà chưa chơi đàn lại bao giờ, cũng không nói cho cô biết, nói chung cô chỉ biết mẹ cô của hiện tại là người phụ nữ có một nỗi u uất khó nói thành lời nhưng không hề biết quá khứ hào hoa cũng đầy bi tráng của mẹ mình, cô cứ vô tư nắn nót từng phím đàn và hòa tan giai điệu du dương.

Vị sơ già đứng nhìn, trong lòng suy nghĩ:Dáng vẻ này! Bài hát này! Thật giống.

Đã lâu rồi ta không thấy dáng vẻ này.Nguyên Phong, lặng lẽ tựa vào cửa phòng đối diện.

Lắng nghe thanh âm và trong lòng có phần hứng khởi, cho dù đó là một bài nhạc buồn nhưng anh lại thấy mình như trút bỏ gánh nặng.

Anh nghĩ thầm:Thì ra cũng có loại âm nhạc này! Khiến cho người ta lắng đọng.

Lan Chi cảm ơn cô.

Tôi dường như đã hiểu cảm giác lúc nãy là gì rồi.

Từ nay tôi sẽ xếp quá khứ lại.

Cô chính là người đem tôi ra khỏi cái quá khứ đau buồn đó, tôi đã ở cái hố đen đó đã quá lâu rồi.


Đến lúc anh nên buông tay em ra rồi Jessica! Tôi sẽ theo đuổi cô.

Lan Chi!Nét mặt trầm tư của anh rơi vào mắt của vị ma sơ già, vị ma sơ vốn dĩ là người tứ đại giai không, nhưng nhìn vào biểu cảm có thể nhìn ra vấn đề, người chỉ cười và niệm chú:Amen!Một tiệm trà có tên Trầm trang trí nhẹ nhàng, phong cách của trà quán Nhật Bản, âm nhạc dịu dàng thoải mái, trong phòng riêng một người phụ nữ trung niên ngồi yên lặng, trầm tư.

Một cánh cửa mở ra, nhẹ nhàng, bà ngẩng đầu lên nhìn và chào vẻ mặt nghiêm nghị pha chút lạnh lùng:Cậu đến rồi à?Bách Lâm rón rén bước đến ngồi vào đối diện với bà, anh có chút thắc mắc nhưng bà Lan Hương rót cho anh một ly trà hoa cúc và nhẹ nhàng nói:Cậu dùng thử xem và cho tôi chút cảm nhận về loại trà này!Bách Lâm ngạc nhiên, nhưng không từ chối anh nhận ly trà trước khi uống anh mỉm cười:Cháu chào bác gái! Cháu ít khi uống trà, cũng không biết bình luận về trà, nhưng đối với ly trà này, chưa uống nhưng cháu thấy có mùi trà thanh thanh có mùi của hoa cúc nhẹ nhàng.

Nếu uống vào chắc chắn mùi vị sẽ không tệ.

Cháu xin phép uống.Bà Lan Hương chăm chú nhìn anh, anh uống 1 ngụm và tiếp lời:Vị trà thanh ngọt.

Rất thơm và ngon ạ.

Không biết như thế nào nhưng đây là lần thứ hai cháu được thưởng thức trà ngon như vậy.Bà Lan Hương điềm tĩnh hỏi Bách Lâm một câu:Cậu có biết tại sao tôi biết cậu và mối quan hệ của cậu với Lan Chi không? Cho dù con bé chưa bao giờ nhắc nó có người bạn như cậu.Bách Lâm có chút ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh cười nhẹ nhàng và hỏi lại:Cô ấy chưa từng nói gì về cháu sao?Bà Lan Hương cười tao nhã:Con bé nó luôn giấu kín, những thứ mà nó chưa chắc chắn nó sẽ không bao giờ phơi bày ra cho mọi người biết đâu.

Nhưng tôi biết cậu Bách Lâm đây quen biết nó đã bảy năm rồi, năm đó cậu đột nhiên xuất hiện và làm quen với nó.

Tôi là mẹ nó phải điều tra một chút về bạn bè nó rồi.

Càng tìm hiểu về cậu thì tôi càng tin rằng cậu tiếp cận con bé ngoài việc làm bạn ra còn những mưu tính khác.Bách Lâm thấp thỏm trong lòng: quả nhiên người lợi hại nhất không phải mấy người kia mà là bà taBà Lan Hương lại hỏi:Tôi nói có gì sai không nhỉ?Bách Lâm từ tốn đặt tay lên bàn và nói:Thú thật là bảy năm trước tình cờ quen biết Lan Chi, cháu chỉ muốn làm quen thôi ạ.

Tuyệt đối không có ý gì khác.

Sau này cháu mới biết là cô ấy là thiên kim của tập đoàn Ngô Thụy.Cậu chắc chứ!Bà Lan Hương hỏi lại, nhìn thẳng vào Bách Lâm, tuy bà là người ôn hòa nhưng bà đang có ý đồ riêng nên cần phải biết ai địch ai bạn để giao phó con gái bà.Nụ cười trầm tĩnh của Bách Lâm khiến bà Lan Hương ngạc nhiên, nhưng đi qua nhiều sóng gió bà biết con người này không đơn giản.

Bách Lâm đáp lời với dáng vẻ chân thành:Dạ tất nhiên là chắc chắn rồi ạ.

Bác gái cứ yên tâm, cháu là một người quý trọng tình bạn, hơn nữa cháu đã quen biết Lan Chi thời gian cũng không phải ngắn, nên giữa chúng cháu được coi là một tri kỷ, nên những điều bác lo lắng nó sẽ không xảy ra.Có những thứ không phải nghe thấy được, nhìn thấy được thì đó là sự thật.

Thôi được rồi lần này tôi tạm tin cậu vậy.

Nhưng nếu cậu có ý đồ gì hay làm con gái tôi tổn thương, tôi sẽ không để yên chuyện này.

Còn hôm nay thì tôi có việc nhờ cậu giúp đỡ một chút.

Cậu lắng nghe kỹ những gì tôi sắp nói.………..Tại một diễn biến khác.

Trong một căn phòng đầy thức ăn và rượu và mỹ nữ tiếng nhạc, tiếng ồn khá là hoang dại, chú út của Lan Chi đang tiếp rượu và thăm dò một số thứ, thì điện thoại reo, Bà Diễm Ngọc gọi điện để nhắc nhở:Út hả? Mẹ có chuyện muốn nói với con đây!Chuyện gì hả mẹ? Có thay đổi gì sao?Ừ! Đúng là có thay đổi một chút.Kế hoạch vẫn tiến hành chứ hả mẹ.

Con đang gặp họ nè.

Nhưng dường như thái độ chưa được tốt lắm.Thôi được rồi! Ba con sắp xiêu lòng rồi đấy, ba con nói chỉ cần con thay đổi một chút chắc chắn sẽ có cơ hội.Thay đổi như thế nào?Bà Diễm Ngọc thở dài:Con có biết nhược điểm lớn nhất của mình là gì không? Khi nào con hiểu được và nhận thức được tự nhiên sẽ thay đổi.

Lúc đó con sẽ biết làm gì để ba con giao cho con quyền quyết định.

Trước mắt con phải tìm ra các thế lực đằng sau con đi.

Không ai xa lạ gì đâu, mẹ nói ít mong con hiểu nhiều.Cúp máy, trong lòng ông Bá Vỹ lại suy nghĩ:Ba và mẹ mình đúng là cao thủ trong cái việc vận dụng đầu óc, thay vì nói toẹt ra thì nay cho vài gợi ý.


Chết tiệt thật! Sao mà mình không biết điểm yếu ở đâu chứ.

Chỉ có điều là...mình không nhẫn tâm.

Nhưng nếu như không nhẫn tâm thì ba sẽ không giao cho mình.

Không lẽ phải làm đến mức như vậy sao?Dòng suy nghĩ bị cắt đứt bởi tiếng ồn:Uống đi! đại huynh, tiểu đệ sẽ lo cho đại huynh.

Yên tâm! Chúng ta chắc chắn sẽ thành công với dự án đó.Được nhưng sẽ không có sơ xuất gì chứ.Đệ nói rồi yên tâm.Nào nào! Cụng ly nào.Mà ông chủ lớn của cậu có ổn không đó.100% đi.

Uống đi.Nhưng mà…Tiểu đệ nói ổn là ổn.Rồi mỗi ông ôm một cô chân dài ve vãn, cười đùa.

Ông Bá Vỹ, đang suy nghĩ về vấn đề loại trừ Lan Chi.

Ý định vừa mới hình thành, dù sao ở đây một tháng sẵn tiện thăm dò tin tức xem sao.Tại biệt thự nhà họ Ngô, ông Quang Long đang ngồi bệt xuống sàn, tay cầm ly rượu, vừa uống vừa cười, cổ họng nghẹn đắng, ông đã sống đau khổ như vậy hai mươi lăm năm, nhưng tại sao không thoát ly, bởi vì ông ấy cũng không có dũng khí buông bỏ được bà Lan Hương, bây giờ nhìn lại ông Quang Long cũng là một người đàn ông đẹp trai, ngũ quan tuấn tú, lại còn là họa sĩ nổi tiếng, lúc còn trẻ được nhiều thiếu nữ theo đuổi, nhưng mà ông mãi đuổi theo bà Lan Hương, ngày ấy ông cũng là người tự mình đa tình, chỉ đứng đằng xa yêu bà Lan Hương, chưa bao giờ nghĩ có một ngày sẽ được chấp nhận.

Nhưng sau khi cứu bà Lan Hương khỏi sự thống khổ của những sự việc đau lòng, ngăn cản cái chết khi tự sát không thành của bà Lan Hương thì sau này bà đã lấy ông, nhưng rồi trong lòng ông lại có một tảng đá lớn, đè ông xuống trong đau khổ và tuyệt vọng.

Ông biết bí mật của bà Lan Hương, biết hết những nỗi đau của bà, biết luôn những điều mà bà đang mưu tính, nhưng ông lại chưa bao giờ hỏi một lời.

Nếu nói ông Hoàng Tùng yêu bà Lan Hương bằng nuối tiếc, ông Nguyên Lộc là sự hối hận thì với ông là sự cam chịu.

Ông biết bà Lan Hương đối với ông chỉ là cảm kích, nhưng ông cam chịu chấp nhận như vậy.

Nếu nói ai yêu ai nhiều hơn thì đúng là không thể so sánh.

Đưa lên môi nhấp ly rượu cay, bà Diễm Ngọc hé cửa nhìn nói thầm:Từng là một thằng con trai tài hoa của tôi.

Người người ngưỡng mộ, từ khi yêu và cưới người đàn bà không ra gì đó mà tự đày đọa bản thân đến mức này.

Đúng là ngu ngốc quá mà.

Không thể nói nổi.Đằng sau ông Quang Đại bước lên cầu thang, chấp hai tay ra sau thong dong hỏi thăm, giọng điệu có vẻ châm chọc:Lại nhìn lén thằng con trai bị ngốc đến hết thuốc chữa của bà.

Suy nghĩ ra cách nào chia rẽ vợ chồng nó chưa?Ông đừng có nhiều lời.

Ông lo mà bảo vệ đứa cháu gái yêu quý của ông đi.Cười khoan khoái:Tôi nghĩ lại rồi, tôi đã biết hết hành tung của nó.

Đồng thời đang theo dõi, nhưng tôi mà biết ai đang ở trong nhà này đang làm loạn...!thì đừng có trách.

Con bé nó sẽ được bắt về đây sớm.

Bà và mấy đứa kia đừng có suy nghĩ mấy cái ý đồ riêng kia ra.


Dù có thì cũng cất đi.

Tôi chọn con bé là có mục đích của tôi.

Nhưng mà không phải như bà nghĩ.

Chắc bà đã nói với thằng út rồi.

Tôi xem coi nó tàn nhẫn, quyết đoán thế nào.

Chờ xem người con trai yêu quý của bà làm được gì.Ông tiếp tục bước vào phòng, bà Diễm Ngọc, thở dài, bà dù có quyền lực, tiếng nói có trọng lượng nhưng vẫn không thể nào bằng ông Quang Đại được.

Ông ấy là một người vô cùng thâm sâu và vô cùng tàn nhẫn.Trời nhá nhem tối, hôm nay ngoài trời có chút mưa nhẹ nhàng, Uyển Nhi đang ngồi ở quán bar acoustic có tên là May, cùng tên với bà chủ quán, May là tháng năm, cũng cùng với sinh nhật của cô ấy, nhưng hôm nay quán vắng khách, bà chủ không đến, chỉ có một anh phục vụ vừa là bartender, anh hỏi Uyển Nhi:Chào Mỹ nhân! Cô mới đến đây lần đầu à?Uyển Nhi gật đầu, anh phục vụ hỏi tiếp:Cô uống gì? Cocktail, mocktail hay là rượu?Uyển Nhi nhạt giọng:Rượu đi!Anh phục vụ thấy tâm trạng không tốt vừa nói vừa cười:Thôi được!Trong lúc chờ ly rượu được pha, cô lại suy nghĩ về lời đe dọa kia:Mày liệu hồn trả tiền đi, không thì ba mẹ mày sẽ không còn sống được bao lâu nữa đâu.

Tao đã nhân nhượng cho mày nhiều lần.

Mày là nhà báo chứ gì? Khôn hồn thì trả tiền, còn không thì cả cái công việc kiếm cơm còn không có nhé.Uyển Nhi thở dài, khó chịu, thì trước mặt có một ly cocktail màu blue.

Cô ngạc nhiên:Tôi muốn uống rượu!Chàng trai trẻ tuổi cười tươi thản nhiên nói một chất giọng ấm:Con gái đi một mình không nên uống rượu, với lại tâm trạng không tốt không nên uống rượu.

Không giúp ích giải tỏa được gì đâu.

Chi bằng uống một ly cocktail này đi, vừa rồi tôi ngẫu hứng pha ra đó.Có uống được không? Uyển Nhi có vẻ ngập ngừng.Cô thử xem.

- chàng trai lại cười híp mắtUyển Nhi cầm ly rồi để lên môi uống, dáng vẻ yêu kiều, nhưng trong lòng đang bất an, mùi vị của ly cocktail rất khác biệt so với các thứ trước đây, vừa nồng nàn vừa thoải mái, đi vào trong cuốn họng lúc đầu là nóng sau là mát, sảng khoái.

Cô rất ngạc nhiên, uống thêm một ngụm.

Anh chàng phục vụ kiên nhẫn hỏi:Cô thấy thế nào?Rất được, ngẫu hứng thế này mà cũng ra được một ly cocktail ngon như vậy.

Anh đúng là giỏi.Như vậy cô đã vui hơn chưa?Cũng khá lên một chút! Cảm ơn anh.

Ly này có tên là gì?Cô có thể đặt tên cho nó!Tôi có thể tự đặt tên?Tất nhiên! Anh chàng lại cười.Vậy gọi nó là Blue in my eyes.Anh chàng phục vụ cười:Chậc! Đúng là mỹ nhân nên đặt cái tên rượu thôi mà cũng hay nữa.

Được! Lấy tên này.

Và loại rượu này sẽ chỉ bán cho cô.Uyển Nhi cười một cách nhạt nhẽo có đôi phần khổ sở khó lòng chia sẻ, chỉ ngồi im lặng không nói gì nhẹ nhàng cầm ly rượu cocktail uống từng ngụm.

Trong lòng cảm thấy lo lắng, không biết phải làm sao.

Anh chàng phục vụ đứng nhìn cô rồi lại tiếp tục công việc của mình.

Anh chàng này là Tiệp Vũ một anh chàng phục vụ dễ thương vui tính, chứng kiến biết bao nhiêu sầu muộn của khách hàng, lại là nhân viên giỏi của bà chủ tên May, có nhiều bằng cấp về pha chế nhưng do quý mến bà chủ nên ẩn thân làm việc ở đây.

Sau này mọi người thường đến đây để kể chuyện, có khi kể cho bà chủ nghe, có khi kể cho Tiệp Vũ nghe, họ trở thành những tri kỷ của nhau dưới lớp vỏ bọc cứng rắn và mạnh mẽ.

Ở quán rượu này chỉ có sự giải bày trút mặt nạ của bản thân trở về con người hiện thực.Một lúc sau Uyển Nhi thanh toán tiền và bước ra ngoài, ngoài trời đã gần về khuya.

Cô lại đi dạo, một bên đeo túi to chứa vật dụng đi làm.

Đi một mình cảm thấy cô độc, lại đang buồn phiền chuyện nhà nên cô cứ đi, cứ đi thì vô tình một chiếc xe chạy lên chào cô.Hello!Uyển Nhi giật mình cười:Bách Lâm! Là anh sao?Bách Lâm thò đầu ra ngoài:Cô đang về nhà hả? Tôi đưa cô về! Lên xe đi.Được! Cảm ơn.Uyển Nhi lên xe, trong xe im lặng, Uyển Nhi nhìn qua gương mặt Bách Lâm, rồi nhìn ra ngoài, lần này không ai nói với ai, cũng không nói về Lan Chi.

thời gian cứ trôi qua.


Đột nhiên Bách Lâm hỏi cô:Hôm nay trông cô có vẻ buồn phiền?Đúng là có một chút buồn phiền.Chuyện gì cũng có cách.

Nếu cô cần giúp gì cứ nói với tôi.

Giúp được tôi sẽ giúp.Không sao đâu! Tôi ổn!À hôm nay cô có gặp Lan Chi không?Hôm nay cô ấy đi nhà thờ rồi.Ừ! Thế mà cô ấy không gọi cho tôi nhỉ?Uyển Nhi nhìn vào Bách Lâm, đúng rồi, đúng như Lan Chi nói, anh ấy quả thật là một người quá sâu thẳm nhìn đâu cũng không thấy được khe hở, chắc là anh ấy che đậy rất tốt mà người như vậy căn bản rất đáng sợ.

Lan Chi từng nói với cô không hề muốn bước vào thế giới của anh ấy! Vậy còn cô thì sao? Cô muốn bước vào sao? Nhưng Uyển Nhi à? Mày đang nghĩ cái cái gì vậy? Không được nghĩ nữa.

Và thế là trái tim cô ấy lại đem lòng yêu đơn phương Bách Lâm.

Gương mặt Bách Lâm nhìn nghiêng thì rất thu hút, vẫn mái tóc màu nâu bồng bềnh, trái tim Uyển Nhi cứ như vậy mà nhảy trong lòng ngực.

Cảm giác này rất khó chịu.

Cô giơ tay bóp trán mình yêu từ một phía đúng thật là quá bi thương:Khỉ gì vậy! Chắc do cái ly cocktail lúc nãy.

Khiến mình lâng lâng.

Chắc không sao.Bách Lâm quay qua quan tâm cô vì trong thần sắc Uyển Nhi không tốt:Cô có sao không? Suốt buổi tối thấy cô có vẻ kỳ lạ.Không sao, có lẽ lúc nãy uống cocktail nên có một chút lâng lâng.Bách Lâm cười, nụ cười thật đẹp và hiền lành:Thế hả, cũng gần tới nhà rồi, lát nữa về tắm nước nóng và nghỉ ngơi.

Mọi thứ sẽ tốt thôi.Cảm ơn anh!Dưới ánh sáng phố thị, con đường thẳng tắp về khu chung cư khá bình thường của cô và Lan Chi, trong lòng Uyển Nhi hiểu rõ, Bách Lâm không phải của mình, nhưng nghĩ đến Lan Chi cô lại thấy khó hiểu tại sao Lan Chi lại không yêu anh mà lại thẳng thừng từ chối.

Cô rất muốn biết cảm giác ngổn ngang của mình là gì? Thì cứ thế mà nhắm mắt lại ngủ một chút.

Bách Lâm nhìn qua chỉ khẽ nhếch mép cười.

Lòng anh vẫn có những ý đồ khác nên không quá nhiều tâm tư cho Uyển Nhi.

Phút chốc đã đến dưới khu chung cư nhưng dường như trái tim anh có gì đó không đúng khi nhìn thấy Lan Chi và một người đàn ông đang cười vui vẻ.Tại sao vậy? Tại sao cô ấy- Bách Lâm nghĩ thầm.Bách Lâm vẫn ở trong xe, vừa dừng lại thì Uyển Nhi cũng tỉnh giấc, cô nhìn sang thì thấy Lan Chi tình cảm mờ ám với Nguyên Phong, rồi nhìn qua Bách Lâm dáng vẻ im lặng, đôi mắt có phần khó hiểu, không thấy được tổn thương nhưng cảm giác đó thật khó diễn tả.

Uyển Nhi chợt nói:Chúng ta chào hỏi họ đi.

Hôm nay chắc là Lan Chi sẽ có nhiêu cái kể cho chúng ta nghe đó.Cô đã biết trước rồi à?Đúng rồi! Nhưng anh đừng nghĩ nhiều.

Cơ hội của anh cũng còn mà lo gì?Thật đau lòng thay, bên ngoài thì ủng hộ cho bạn mình nhưng trong lòng cảm giác khó chịu từng cơn.

Nhưng Uyển Nhi nhanh chóng bước xuống xe gọi tên Lan Chi:Lan Chi! Bạn về rồi đó à?Lan Chi nhìn thấy Uyển Nhi và Bách Lâm thì ngạc nhiên, Nguyên Phong càng cảnh giác nhìn vào Bách Lâm, hai đôi mắt nhìn nhau trong khoảnh khắc đó hừng hực khí thế, hai gương mặt anh tuấn đối đầu nhau, như hai con hổ tranh giành lãnh thổ, đột nhiên Bách Lâm lên tiếng, về độ che giấu cảm xúc, che giấu ý đồ thì có lẽ Nguyên Phong sẽ không bằng với Bách Lâm, anh trưng ra vẻ mặt thân thiện giả trân, cười hiền hòa chìa tay bắt lấy tay và siết chặt tay của Nguyên Phong:Chào anh! Chúng ta lại gặp nhau?Chào anh!Anh quen thân với Lan Chi khi nào thế? Nhìn qua Lan Chi hỏi một câu như đang bắt gian: Lan Chi em có thể giải thích một chút được không? Em không định nói cho anh nghe sao?Lan Chi ngập ngừng:Em...Bách Lâm à! hiện tại không phải như anh nghĩ.Nguyên Phong cười lạnh nhạt:Tình cờ quen thôi.

Còn anh? Hỏi như vậy là có ý gì? Cô và Bách Lâm là...giọng Nguyên Phong ngập ngừng.Bách Lâm nhìn qua Lan Chi cái nhìn đó nói không có tình ý chắc là nói dối nhưng anh lại cười nheo mắt với Lan Chi khiến Lan Chi cảm thấy rất áp lực và ngại ngùng giọng cô trong trẻo có chút run run nói với Nguyên Phong:Anh ấy và tôi quen biết đã lâu! Có thể gọi là một người bạn rất quan trọng với tôi.Nguyên Phong có hơi thất vọng nhíu mày, Bách Lâm cười và hỏi thăm:Hôm nay hai người đi đâu thế? Trông có vẻ vui đó.Lan Chi nhìn Nguyên Phong rồi Bách Lâm một lượt chợt mỉm cười gượng, cô không ngờ tình cảnh này nó lại xuất hiện, cô nhớ có hứa với Bách Lâm đi nhà thờ, nhưng mà cuối cùng đi với người khác còn bị bắt tại trận như vậy, tuy cô và Bách Lâm không phải là người yêu, nhưng mà tự cảm thấy ngại và có lỗi.

Thấy sự ngập ngừng nên Bách Lâm chen ngang:Thôi được rồi! Em đâu cần căng thẳng như vậy, anh hỏi đùa chơi với em thôi, hình như Uyển Nhi đang mệt đó, em đưa bạn em lên nhà đi.

Anh nói chuyện với Nguyên Phong một chút.Thôi được! Em lên nhà đây.

Tạm biệt hai anh.Lan Chi đi nhẹ nhàng chậm rãi, cùng đi lên nhà với Uyển Nhi, tóc mây bay bay, cô lặng lẽ nhìn qua Uyển Nhi, thấy cô bạn mình có cả một bầu trời tâm sự, định hỏi nhưng không dám hỏi.Uyển Nhi suốt buổi im lặng không nói gì, bước vào thang máy cho đến lúc bước ra Lan Chi định nói thì Uyển Nhi ngăn lại:Lan Chi! Hôm khác mình nói chuyện nhé! Hôm nay thật sự mình không có tâm trạng trút bầu tâm sự với bạn.

Ngủ ngon.Uyển Nhi vô nhà đóng cửa lại bỏ Lan Chi đứng ngoài ngơ ngác, Lan Chi bỗng thấy sao hôm nay bạn mình lại kỳ lạ như vậy, ngay cả thái độ của hai người đàn ông kia cũng có những thái độ vô cùng lạ lùng.

Và càng nguy hiểm hơn cho cô tất cả hình ảnh của cô lại một lần nữa gửi vào hộp mail của Hà Phi.

Những tấm hình ngày càng nhiều, khiến cho cuộc sống của cô sẽ mau chóng đảo lộn mà thôi.

Hà Phi vẫn luôn rình rập cô, rốt cuộc là hắn sẽ ra tay như thế nào với cô..