Cận Thủy Lan dắt chó đi dạo hơn nửa giờ, tin nhắn trong nhóm tag cô, điện thoại rung đến chấn động, Lục Chẩm Thu còn tưởng rằng có người gọi điện thoại cho cô, Cận Thủy Lan lấy điện thoại ra, nhìn thấy trong nhóm đang đoạt bao lì xì, là Kỷ Tử Bạc phát.

[ Kỷ tổng phát! Kỷ tổng phát! ]

[ Cám ơn Kỷ lão bản, Kỷ lão bản có chuyện tốt gì sao? ]

[ Có phải Cận lão sư đã giao kịch bản không? ]

Trong nhóm tức khắc tag Cận Thủy Lan, Cận Thủy Lan một tay đánh chữ: [? ]

[ A, Cận lão sư tới rồi! Cận lão sư đang làm gì? ]

Cận Thủy Lan: [ Tản bộ. ]

Trong nhóm đầy dấu chấm hỏi, ai nấy đều dùng biểu tình khoa trương để biểu đạt khiếp sợ: [ Cái gì! Cận lão sư cư nhiên sẽ tản bộ? ]

[ Cận lão sư nếu cô bị hồn nhập thì hãy gật đầu. ]

Cận Thủy Lan quả thật không thích ra ngoài, một cái máy tính, một cái bàn, một cái điện thoại cộng thêm một phòng tập thể thao cũng đủ để cô đóng cửa thật lâu không ra ngoài, có đôi khi cô tình nguyện mở cuộc họp video cũng không thích đi ra ngoài, bất quá mấy năm nay tốt hơn nhiều, bởi vì cô nhận kịch bản, tránh không được muốn đến đoàn làm phim.

Chỉ là quen biết nhiều năm như vậy, Cận Thủy Lan vẫn là lần đầu tiên ở trong nhóm nói ra ngoài tản bộ.

Trong nhóm đều là thành viên đoàn làm phim kịch truyền thanh của cô, hợp tác với cô năm sáu năm, tương đối quen thuộc, nghe được buổi tối cô tản bộ đều hoài nghi là tài khoản bị đánh cắp.

Cận Thủy Lan:.....

Sau khi đùa giỡn, trong nhóm trò chuyện về bộ kịch mới của cô, nhân vật Lư Âm, hậu kỳ hỏi: [ Còn chưa quyết định được sao? Kỳ thật hai ngày nay Lộc Ngôn liên hệ với tôi. ]

[ Lộc Ngôn? Cô ấy cùng Lư Âm hoàn toàn không hợp nhau, được chứ? ]

[ Không phải bản thân cô ấy, là cô ấy muốn giới thiệu một diễn viên phối âm khác, hình như là bạn của cô ấy. ]

Kỷ Tử Bạc: [ Từ chối đi, tôi đã tìm được một người, chờ qua thử âm, sẽ để cho mọi người quen biết. ]

Trong nhóm nổ tung, đều đang thảo luận là ai, Cận Thủy Lan nghiêng đầu hỏi Lục Chẩm Thu: [ Tử Bạc gửi kịch bản cho cô chưa? ]

Lục Chẩm Thu sửng sốt, vừa rồi còn đang suy nghĩ chuyện khác, đột nhiên bị hỏi, chần chờ hai giây mới gật đầu: "Có, đã gửi cho tôi."

Cận Thủy Lan hỏi: "Xem chưa?"

Lục Chẩm Thu lắc đầu: "Còn chưa kịp, nhưng tôi đã đọc tiểu thuyết."

Chính là không biết cải biến có lớn hay không, nhân vật này trong nguyên tác phi thường xuất sắc, Lục Chẩm Thu còn nhớ rõ lúc trước đọc đến đoạn Lư Âm chết thật lâu không thể quên được, buổi chiều cùng Kỷ Tử Bạc thảo luận những ký ức kia đập vào mặt, làm cho nàng nhanh chóng tìm lại nhiệt huyết cùng tình cảm mãnh liệt khi phối âm lần đầu tiên.

Thấy Cận Thủy Lan không nói gì, Lục Chẩm Thu nói: "Đợi lát nữa trở về tôi liền xem kịch bản."

Cận Thủy Lan nói: "Cũng không cần gấp như vậy, hai ngày nay cô không phải bị cảm sao, chờ cổ họng khỏe rồi hãy thử lại."

Lục Chẩm Thu quả thật bị cảm đã mấy ngày, nhưng hai ngày nay vội vàng thu dọn, nàng đều quên mất chuyện cảm mạo, hiện tại đột nhiên bị nhắc tới, nàng nhéo nhéo cổ họng: "Đã tốt hơn nhiều rồi."

Cận Thủy Lan nghiêng đầu: "Vẫn nên nghỉ ngơi thêm hai ngày."

Lục Chẩm Thu cười với cô: "Được, cảm ơn Cận lão sư."

Khách sáo lại xa cách, đây là phản ứng bình thường đối với một người mới gặp mặt vài lần, nhưng Cận Thủy Lan lại im lặng, nắm chặt tay, đáy lòng dâng lên cảm giác chua xót không rõ.

Rất nhanh, hai người đi dạo xong, trên đường trở về đụng phải quầy hoa quả, Lục Chẩm Thu mua chút hoa quả, các nàng một người dắt chó, một người trên tay xách hoa quả, đứng trong thang máy, Mao Mao đi dạo xong tinh thần phấn chấn, cao hứng cọ cọ Cận Thủy Lan cùng Lục Chẩm Thu, ở giữa các nàng đảo quanh, Cận Thủy Lan xoa xoa đầu nó, buông lỏng tay cầm.

Sau khi về đến nhà, Cận Thủy Lan hỏi Lục Chẩm Thu có muốn tắm hay không, có thể dạy nàng cách dùng bồn tắm mát xa, Lục Chẩm Thu hơi xấu hổ, uyển chuyển từ chối, ôm áo ngủ vào phòng tắm vòi sen, Cận Thủy Lan tự mình thả một hồ nước, chờ Lục Chẩm Thu sau khi đi ra mới nằm vào.

Ngoài cửa, Lục Chẩm Thu cùng Mao Mao không biết làm cái gì, ngẫu nhiên truyền đến âm thanh thùng thùng, vào buổi tối như vậy, thêm vài phần ấm áp, Cận Thủy Lan tương đối độc lập, sơ trung bắt đầu tự mình thuê nhà ở, cao trung bắt đầu viết tiểu thuyết, càng không thích hoàn cảnh ồn ào, có đôi khi về quê ăn cơm tối đều phải trở về gấp, nơi này cho cô cảm giác không chỉ là một nơi cư trú, mà còn giống như bến cảng, bây giờ trong bến cảng này, có thêm một người.

Người cô thích.

Cận Thủy Lan nằm sấp bên cạnh bồn tắm, lắng tai nghe động tĩnh bên ngoài, nước ấm từ thân thể lan tràn ở mỗi tấc trên da thịt, cằm cô gác lên chỗ khuỷu tay, nghiêng đầu, tay kia vô tình gõ vào mép bồn tắm.

Bốn phía tịch mịch, chỉ có thể nghe được một chút động tĩnh bên ngoài, còn có tiếng chó sủa ngẫu nhiên.

Nửa giờ sau, Cận Thủy Lan đi ra ngoài, Lục Chẩm Thu ngồi trước máy tính trong phòng, Mao Mao ghé vào cạnh cửa, nghe được động tĩnh thì ngẩng đầu lên, nhìn thấy là Cận Thủy Lan sau đó lại bò trở về, ngoan ngoãn nhu thuận, Cận Thủy Lan khoác áo tắm dài, Lục Chẩm Thu nghiêng đầu nhìn thấy cô, vội vàng xách cuốn kịch bản đi qua, kịch bản là vừa mới in ra, còn lộ ra mùi giấy mực, Lục Chẩm Thu chỉ vào một chỗ trong đó nói: "Cận lão sư, cảm xúc của câu thoại này tôi có chút không hiểu lắm..."

Ngón tay nàng tinh tế thon dài, cuối móng tay có nửa mảng trắng, bị ánh sáng phản xạ đến đáy mắt của Cận Thủy Lan, quang ảnh lập loè, Cận Thủy Lan nhìn ngón tay nàng vài giây, bên tai mới có âm thanh tiến vào.

"Cận lão sư?" Lục Chẩm Thu ngước mắt lên, đáy mắt có chút khó hiểu, Cận Thủy Lan dùng khăn lau tóc ướt, ánh sáng chiếu vào sườn mặt, hình dáng rõ ràng, Cận Thủy Lan giải thích với nàng tình cảm của Lư Âm nơi này sẽ là như thế nào, nói cảm xúc của lời thoại ra sao, Lục Chẩm Thu thoáng cái liền hiểu, gật đầu: "Tôi hiểu rồi."

Cận Thủy Lan thấy nàng đi về phòng dùng bút đỏ khoanh tròn chỗ đó, viết chú thích.

Chữ Lục Chẩm Thu rất đẹp, thanh tú hữu lực, sau khi Cận Thủy Lan tiến vào có chút bóng ma đánh tới, Lục Chẩm Thu ngẩng đầu lên, Cận Thủy Lan hỏi: "Đang xem livestream sao?"

"Vừa mới xem một lát." Máy tính mở ra, là Tiểu Ngư đang livestream, trò mà Tiểu Ngư chơi là Vương Giả Vinh Diệu, Cận Thủy Lan nhìn rồi hỏi Lục Chẩm Thu: "Cô có biết chơi không?"

Lục Chẩm Thu gật đầu: "Biết một chút."

Nàng nói xong hỏi: "Cận lão sư thì sao?"

Cận Thủy Lan dừng lại hai giây nói: "Cũng tạm."

Lục Chẩm Thu cười: "Vậy chúng ta thêm bạn tốt, sau này cùng nhau chiến đấu?"

Cận Thủy Lan gật đầu: "Không thành vấn đề."

Cô nói đến phòng khách lấy điện thoại, Lục Chẩm Thu lập tức cũng đi ra, hai người sau khi đăng nhập trò chơi liền thêm bạn tốt, cấp bậc của Cận Thủy Lan không cao, vừa mới kim cương, sau khi thêm bạn xong cô hỏi Lục Chẩm Thu: "Chúng ta đánh một trận không?"

Mao Mao cũng tiến lại gần, dựa đầu lên đầu gối của Lục Chẩm Thu, thân thể Lục Chẩm Thu không nhúc nhích, đồng ý: "Được."

Nàng hỏi Cận Thủy Lan: "Cô sẽ chơi tướng nào?"

Cận Thủy Lan nói: "Tôi đều không quá thành thục, còn cô thì sao?"

Lục Chẩm Thu gật đầu: "Vậy cô chơi phụ trợ? Đi theo tôi?"

Nàng cầm một con xạ thủ, Cận Thủy Lan gật đầu, theo sau chọn một con vú em, Lục Chẩm Thu xem đối phương chọn tướng nói: "Có hai sát thủ."

Cận Thủy Lan nói: "Không sao, tôi cõng cô."

Lục Chẩm Thu khách sáo cười, cũng không thật sự trông cậy vào Cận Thủy Lan có thể cõng lên chính mình, rốt cuộc vú em chỉ là phụ trợ mềm yếu, rất dễ bị đánh chết, đối diện lại có hai sát thủ, phối hợp cùng xạ thủ bắt người, rất khó giải quyết, nhưng Cận Thủy Lan rất có ý thức, thật sự đem nàng cõng lên tới! Rất nhiều lần huyết tuyến của hai người tràn ngập nguy cơ, Cận Thủy Lan dùng một đại chiêu thêm cái hộ thuẫn liền đem máu của nàng thấy đáy kéo lên, các nàng đánh một trận nhẹ nhàng 20-5 để giành lấy thắng lợi.

"Thật lợi hại!" Lục Chẩm Thu thật lòng khen ngợi: "Cô chơi phụ trợ thật không sai."

Cận Thủy Lan hỏi: "Thêm một trận nữa không?"

Lục Chẩm Thu vừa định trả lời cô, điện thoại liền chấn động, là một dãy số xa lạ, nàng nói với Cận Thủy Lan: "Đợi lát nữa, tôi đi nghe điện thoại."

Cận Thủy Lan gật đầu, nghe Lục Chẩm Thu tiếp điện thoại.

Điện thoại là Đường Nghênh Hạ gọi tới, tài khoản của cô bị Lục Chẩm Thu kéo đen, mượn điện thoại từ bạn bè, Lục Chẩm Thu lập tức nghe ra âm thanh, tim thắt chặt vài giây: "Cô còn tìm tôi nữa để làm gì?"

Giọng nói của nàng có chút buồn bã, Cận Thủy Lan ở trên giao diện đang chọn nhân vật thì dừng lại, chậm chạp không có hạ xuống, Lục Chẩm Thu đứng dậy đi về phòng.

Đường Nghênh Hạ hỏi: "Thu Thu, em hiện tại đang ở đâu?"

Lục Chẩm Thu trầm mặc hai giây: "Tôi ở đâu liên quan gì tới cô?"

Đường Nghênh Hạ không vui: "Tại sao không liên quan? Không phải chị đã cùng em giải thích chị và Dư Ôn không có gì, em vì sao không tin chị?"

Lục Chẩm Thu sau khi dọn tới đây lần đầu tiên bị đau đầu, nàng đè lên huyệt thái dương nói: "Đường Nghênh Hạ, tôi nói rất rõ ràng, mặc kệ cô và Dư Ôn có chuyện gì hay không, chúng ta đều kết thúc, tôi không muốn nói đến tình yêu không thể nhìn thấy ánh sáng."

Đường Nghênh Hạ lập tức nói: "Chúng ta không phải không thể nhìn thấy ánh sáng! Chị chỉ muốn em chờ một chút!"

"Chờ? Chờ tới khi nào?" Lục Chẩm Thu nổi nóng: "Một năm, hai năm, hay là ba năm? Tôi chờ cô sau đó thì sao? Sau đó cô đi thân mật với những người khác trên Weibo?"

Đường Nghênh Hạ cắn răng: "Chị lập tức làm sáng tỏ mối quan hệ với Dư Ôn!"

"Không cần thiết." Lục Chẩm Thu khẽ thở dài, trái tim bị thắt chặt thoáng cái buông lỏng, vẫn có chút đau đớn, nhưng so với lúc đề nghị chia tay tốt hơn nhiều.

Đại khái là thật sự quá thất vọng, trái tim quá băng giá, đã không còn cảm nhận được cơn đau.

Nếu Đường Nghênh Hạ thật sự muốn hòa hảo, chẳng phải nên xử lý chuyện của Dư Ôn trước, sau đó công khai bạn gái là nàng sao? Còn cần nàng hỏi, sau đó mới nói làm sáng tỏ.

Cái này có gì khác biệt với việc cưỡng bách Đường Nghênh Hạ làm những chuyện này?

Lục Chẩm Thu rất ghét như vậy, nàng nói: "Đừng gọi cho tôi nữa." Hạ quyết tâm, giọng nói của nàng bình tĩnh hơn rất nhiều, cũng rõ ràng hơn rất nhiều: "Chúng ta đã chia tay, sau này cô đi con đường của cô, tôi đi cây cầu của tôi, chúng ta không liên quan gì với nhau."

Không đợi Đường Nghênh Hạ nói xong, Lục Chẩm Thu liền cúp điện thoại.

Nàng cầm điện thoại, khớp xương trắng bệch, sau một hồi hòa hoãn nàng mới hít sâu, đứng dậy đi ra ngoài, Cận Thủy Lan còn ngồi trên sô pha cúi đầu xem giao diện trong điện thoại, Lục Chẩm Thu nhìn đến còn ở hình ảnh trò chơi, nàng hỏi: "Cận lão sư, tôi cùng cô chơi một trận nữa nhé?"

Cận Thủy Lan quay đầu, sắc mặt Lục Chẩm Thu hơi trắng, nhưng cảm xúc khống chế rất tốt, chỉ là ánh mắt so với bình thường càng trong trẻo hơn một chút, cô nói, "Được, lại chơi thêm nửa tiếng có thể chứ?"

Lục Chẩm Thu nhìn thời gian, gật đầu: "Có thể."

Cận Thủy Lan mở miệng: "Chơi thêm nửa tiếng, tôi mời cô ăn bánh ngọt."

"Hửm?" Lục Chẩm Thu khó hiểu: "Sao đột nhiên muốn ăn bánh ngọt?"

Cận Thủy Lan rũ mắt: "Cũng không có gì." Cô đặt tay lên môi rồi nói, "Tôi đột nhiên nghĩ đến một chuyện cao hứng."

*****

Lục Chẩm Thu: Chuyện cao hứng gì?

Cận Thủy Lan: Tôi có lão bà.

Lục Chẩm Thu:......