Lục Chẩm Thu đàm phán hợp đồng rất thuận lợi, hiện nay nền tảng này là một trong những nền tảng có sức nóng nhất trên livestream, người dùng hoạt động hàng ngày vượt quá ngàn vạn, chủ lực là mảng trò chơi, phân chia khu vực thi đấu cùng khu phát sóng trực tiếp, Lục Chẩm Thu ký là mục giải trí, mục giải trí cũng được chia rất chi tiết, ca hát, nhảy múa, livestream ngoài trời, đương nhiên cũng có thể chơi trò chơi, mới ký hợp đồng sẽ có thời gian thử việc ba tháng, chính là giai đoạn trình diễn người mới, nền tảng sẽ căn cứ vào nội dung phát sóng trực tiếp hàng ngày tiến hành phân loại tuyên truyền và quảng bá.

Điều kiện ký hợp đồng so với nền tảng trước kia của nàng tốt hơn rất nhiều, chỉ riêng mức lương cơ bản đã tăng gấp ba lần, chứ đừng nói đến các loại đề cử hoa cả mắt, Lục Chẩm Thu không mù quáng lập tức ký hợp đồng, mà là liên hệ với Tiểu Ngư trước.

Tiểu Ngư nhận được tin nàng muốn ký hợp đồng thì kích động vô cùng, phát một chuỗi thật dài a a a a a, còn nói bởi vì quan hệ của Lộc Ngôn 800 năm không có mở ra mục giải trí, chờ Lục Chẩm Thu ký rồi, cô ấy muốn Lục Chẩm Thu đè bẹp Lộc Ngôn!

Không khỏi quá tham vọng.

Lục Chẩm Thu biết mâu thuẫn giữa Tiểu Ngư và Lộc Ngôn, trước kia Tiểu Ngư còn ở trong giới phối âm đã không hợp với Lộc Ngôn, có một lần đều sắp ký hợp đồng với đoàn làm phim, bị Lộc Ngôn phá đám, Tiểu Ngư tức giận rời khỏi giới phối âm, chuyển sang chơi game.

Việc này qua đi Tiểu Ngư mới nói cho các nàng biết, Hoa Lạc tức giận, muốn mắng Lộc Ngôn, bị Tiểu Ngư ngăn lại, nói thời gian đã qua rất lâu, mắng cô ta cũng không có ý nghĩa gì, hơn nữa hiện tại cô thấy chơi game rất sảng khoái, là chuyện cô thích làm, còn không cần lục đục với nhau, miễn bàn chuyện thoải mái thế nào, bất quá cô nói như vậy, nhưng mỗi lần nhìn thấy Lộc Ngôn đều nhịn không được trợn trắng mắt.

Tiểu Ngư nhìn hợp đồng rất nhanh phát hành: [ Không có vấn đề gì, so với điều kiện tôi ký lúc trước còn tốt hơn một chút, bất quá hiện tại nền tảng lớn, điều kiện quả thật càng ngày càng tốt. ]

Lục Chẩm Thu nhắn: [ Không thành vấn đề tôi liền ký. ]

Tiểu Ngư: [ Đợi lát nữa, cậu hỏi một chút người mới nên tuyên truyền như thế nào? ]

Lục Chẩm Thu đem vấn đề này gửi cho người phụ trách nền tảng, người phụ trách đang gõ máy tính, hắn không phải lão bản của nền tảng, bình thường phụ trách vận hành từng phần, còn có thông báo tuyển dụng, bên nhân sự sẽ sàng lọc ra đối tượng có thể hợp tác rồi gửi cho hắn, cùng với việc xây dựng các công việc liên quan đến việc ký kết hợp đồng, hắn phụ trách kiểm tra cuối cùng và liên hệ với người dẫn chương trình sắp ký hợp đồng.

Trên thực tế, điều kiện của Lục Chẩm Thu cũng không tốt lắm, hai năm trước nàng coi như không tệ, ký hợp đồng xong có thể nâng đỡ lên một chút, hiện tại top 3 khu giải trí đều đã định ra từ lâu, rất khó lay động, hơn nữa hai năm nay nàng đều ở nền tảng nhỏ, cơ hồ không có fans gì, cũng không mang theo được, khi hắn nhìn thấy tư liệu cá nhân của Lục Chẩm Thu thì có chút do dự, là trưởng phòng nhân sự đưa cho hắn một ánh mắt: "Chiếu cố nhiều hơn."

Ở nơi làm việc không tránh khỏi mối quan hệ như vậy, nếu là người dẫn chương trình có chút danh tiếng, phải xin chỉ thị từ lão bản, Lục Chẩm Thu hiển nhiên không cần, chính hắn liền có thể định đoạt, cho nên ký hợp đồng.

Về phần tuyên truyền người mới.

Người phụ trách nghiêng đầu nhìn tư liệu trong tay, lần này mục giải trí tổng cộng ký thêm hai người dẫn chương trình, còn một người nữa tên là Lâu Ỷ Phong, là Lộc Ngôn đề cử, hắn đánh chữ: [ Đầu tiên là tuyên truyền Weibo, sau đó nền tảng đề cử, cô tìm một tấm ảnh ưng ý gửi cho tôi. ]

Lục Chẩm Thu hỏi Tiểu Ngư, Tiểu Ngư nói khá tốt, ký đi.

Nàng không có vấn đề gì, hoàn thành ký kết trên mạng, download hợp đồng về, lại tìm một tấm ảnh của mình gửi qua, thuận tay mở nền tảng phát sóng trực tiếp của Tam Thủy.

Ban ngày người trên nền tảng không nhiều bằng buổi tối, nàng điểm đến mục giải trí, phát hiện nhiệt độ cao nhất chính là Lộc Ngôn, hơn hai trăm nhiệt độ, ban ngày như vậy đã coi như rất cao, Lục Chẩm Thu mím môi, nghe Lộc Ngôn nói: "Cảm ơn chị Mặc đã tặng quà, hôn một cái!"

Làn đạn xoát rất nhanh, nửa màn hình điện thoại đều bị xoát đầy, Lộc Ngôn cười tủm tỉm: "Đêm qua không phát sóng trực tiếp, đêm qua có bữa tiệc, bữa tiệc gì sao? Bí mật, mấy ngày nữa mọi người sẽ biết, có liên quan đến Hạ Thần không? Hmm? Mọi người thật là..."

Lục Chẩm Thu nghe được hai chữ này liền nhíu mày, Lộc Ngôn lại nói: "Được rồi, đều nói cho mọi người xong rồi, không nói nữa, nói một chuyện cao hứng khác, hai ngày sau giới thiệu cho mọi người một em gái nhỏ, lớn lên đặc biệt đáng yêu."

Nàng tắt livestream.

Mao Mao ghé vào cửa vẫy đuôi, Lục Chẩm Thu nhìn qua kêu: "Mao Mao."

Ô ô một tiếng, Mao Mao chạy như bay qua, bình thường livestream Mao Mao rất hiểu chuyện, ngồi xổm bên cạnh nàng cũng không lộn xộn, chỉ có chờ nàng chủ động kêu mới có thể chạy qua.

Cận Thủy Lan nghe được động tĩnh liền nghiêng đầu, nhìn thấy Lục Chẩm Thu cùng Mao Mao ra khỏi phòng, Lục Chẩm Thu đi đến ban công cho Mao Mao ăn thức ăn của chó, xem thời gian, chuẩn bị một hồi dẫn nó xuống đi dạo, vừa tới bên này còn rất nhiều việc cần hoàn thành, nhất là thói quen đi vệ sinh của Mao Mao.

Nàng đặt thức ăn cho chó xong thì quay đầu, nhìn Cận Thủy Lan đang nhìn chằm chằm vào máy tính bảng, không biết có phải đang làm việc hay không, nàng bước đi đều thật nhẹ nhàng, chợt nghe được Cận Thủy Lan gọi nàng: "Chẩm Thu."

Lục Chẩm Thu nghe được hai chữ này còn có chút hoảng hốt, trước kia nàng phối âm đã dùng cái tên này, sau đó phai nhạt ra khỏi vòng tròn kia, tất cả mọi người đều gọi nàng là Thu Thu, cho nên đột nhiên nghe được xưng hô quen thuộc, nàng có chút cảm khái.

Cận Thủy Lan vỗ vỗ vị trí bên cạnh: "Đến đây ngồi, có việc muốn hỏi cô."

Lục Chẩm Thu đi tới bên cạnh cô ngồi xuống, sau đó chóp mũi quanh quẩn mùi hương mát lạnh, nàng không biết Cận Thủy Lan dùng nước hoa thương hiệu gì, nhưng hình như từ lúc gặp mặt liền cảm thấy mùi hương này rất đặc biệt, mát lạnh, u hương, ngửi thấy mùi hương liền khiến Lục Chẩm Thu nghĩ đến hai từ, thành thục, ưu nhã.

Cận Thủy Lan một tay nâng máy tính bảng, dư quang liếc nhìn Lục Chẩm Thu, sườn mặt Lục Chẩm Thu trắng trõn sạch sẽ, làn da rất tinh tế, ở nhà không trang điểm, lông mi dài tự nhiên cong vút, Lục Chẩm Thu là điển hình của mắt phượng, Cận Thủy Lan đặc biệt thích đuôi mắt của nàng, đuôi mắt hẹp dài vểnh lên, khi rũ mắt có một cỗ lười biếng cùng dụ hoặc.

Cố tình Lục Chẩm Thu, không tự biết.

Cận Thủy Lan dựa vào người nàng một chút nói: "Cô cảm thấy màu sắc nào tốt?"

Lục Chẩm Thu hỏi: "Cái gì vậy?"

Cận Thủy Lan nói: "Máy quét nhà tự động."

Lục Chẩm Thu sau đó nghĩ đến việc bởi vì Mao Mao nên cô mới mua cái này, nàng nói: "Vậy để tôi mua đi."

"Không sao, vốn dĩ tôi cũng muốn mua, chỉ là không biết nên chọn màu sắc gì."

Hoá ra là một chứng khó khăn khi lựa chọn, Lục Chẩm Thu cúi đầu xem nghiêm túc nói: "Tôi cảm thấy màu lam này không tệ."

Bất quá trên bản vẽ không có giá cả, nàng cũng không biết bao nhiêu, Lục Chẩm Thu do dự vài giây lại nói: "Vậy tôi trả một nửa giá."

Cận Thủy Lan gật đầu: "Thích màu lam sao?"

Cô liền chọn màu lam kia, nói với Lục Chẩm Thu: "Không cần, nếu cô cảm thấy ngại, cơm chiều có thể làm nhiều hơn một chút."

Lục Chẩm Thu nói: "Chuyện nên làm."

Nàng đều nghĩ kỹ rồi, tiền thuê nhà thấp như vậy, cũng không thể quá chiếm tiện nghi của Cận Thủy Lan, khẳng định phương diện nào có thể chiếu cố được nàng sẽ chiếu cố nhiều hơn, Cận Thủy Lan liếc mắt nhìn nàng, đáy mắt mơ hồ có ý cười.

Cô rất chờ mong được Lục Chẩm Thu chiếu cố.

Lục Chẩm Thu ngồi xuống chọn máy quét nhà xong, Cận Thủy Lan bên cạnh đã bắt đầu xem qua giao diện khác, nàng cũng ngượng ngùng nhìn, dứt khoát lấy điện thoại ra bắt đầu chọn đồ trang trí, bất quá mỗi lần chọn nàng đều sẽ hỏi Cận Thủy Lan: "Cận lão sư, cái này có được không? Tôi sẽ treo ở cửa sổ."

Cận Thủy Lan hỏi: "Treo ngang sao?"

Lục Chẩm Thu gật đầu, buông điện thoại xuống, làm ra tư thế đại khái: "Chính là bên này đặt ba hàng đèn, ở giữa là bốn năm sáu, bên cạnh lại rũ ba hàng."

Nàng nghiêm túc miêu tả, hai mắt sáng ngời, Cận Thủy Lan nghẹn cười, một tay đặt lên khóe môi, che đi khóe miệng cong lên, nghe thấy Lục Chẩm Thu hỏi: "Được không?"

Cô gật đầu: "Cũng không tệ lắm, ý tưởng rất tốt."

Âm thanh tràn đầy sung sướng.

Lục Chẩm Thu yên tâm, nàng nói: "Vậy tôi đi đo kích thước để đặt hàng."

Cận Thủy Lan thấy nàng đứng dậy trở về phòng, cũng đi theo, Lục Chẩm Thu có thước cuộn, nàng vừa mới lấy ra thì Cận Thủy Lan đi vào, tiếp nhận một mặt thước cuộn, kéo đến mép cửa sổ, nói với Lục Chẩm Thu: "Kéo qua đi."

Lục Chẩm Thu ừ một tiếng, đem kích thước ghi vào sổ, Cận Thủy Lan nhìn trái nhìn phải, phòng Lục Chẩm Thu rất sạch sẽ, chăn trên giường ngăn nắp gọn gàng, vừa mới dọn vào còn không có thứ gì, hiển nhiên phòng hơi trống trải, cô nhìn Lục Chẩm Thu đi tới đi lui, có một loại cảm giác chỗ trống được lấp đầy.

Nội tâm mềm mại, ấm áp, Cận Thủy Lan lẳng lặng nhìn thân ảnh bận rộn của Lục Chẩm Thu, cô dựa vào cửa sổ bên cạnh, ánh mắt nhu hoà.

Lục Chẩm Thu muốn thêm rất nhiều đồ vật, thiết bị đều là trước kia, nhưng rất nhiều đồ trang trí cần phải mua lại, cũng may Cận Thủy Lan tùy tiện nàng làm chủ, đáy lòng Lục Chẩm Thu rất cảm kích, buổi tối nàng làm cho Cận Thủy Lan một bàn tiệc lớn, suy xét đến chỉ có hai người cho nên phân lượng làm không nhiều lắm, vừa vặn đủ ăn, Cận Thủy Lan từ dạ dày đến trái tim đều được lấp đầy.

Buổi tối hai người ăn xong còn hẹn cùng nhau xuống lầu đi dạo, tiểu khu này cây xanh rất tốt, hương hoa bốn phía, Lục Chẩm Thu dắt Mao Mao đi dọc theo phụ cận, Cận Thủy Lan đi bên cạnh nàng, gió đêm chậm rãi thổi tới, đèn đường đem thân ảnh hai người kéo thật dài.

Ba ngày trước, Lục Chẩm Thu căn bản không nghĩ tới sẽ ở trong nhà của Cận Thủy Lan, sau khi dọn vào cũng không nghĩ tới Cận Thủy Lan bình dị lại gần gũi như thế, càng không nghĩ tới hai người còn có thể xuống lầu tản bộ như vậy.

Hết thảy mọi thứ phát triển ngoài dự đoán, nhưng lại có vẻ rất tự nhiên.

Cận Thủy Lan nghiêng đầu, Lục Chẩm Thu an tĩnh đi bên cạnh cô, thỉnh thoảng nhìn Mao Mao phía trước, Cận Thủy Lan nói: "Cho tôi dắt một chút?"

Lục Chẩm Thu quay đầu, nhìn vào Cận Thủy Lan ánh mắt đặc biệt sáng ngời, nàng nói: "Mao Mao nhìn thấy những con chó khác sẽ chạy theo." Nàng sợ đến lúc đó, Cận Thủy Lan không kéo được Mao Mao, Cận Thủy Lan nói: "Không sao, tôi có thể kéo được."

Cũng đúng, nàng đã thấy qua lực cổ tay của Cận Thủy Lan.

Lục Chẩm Thu cởi tay cầm ra, tay cầm này của nàng là kiểu dáng của một nửa bao tay, năm ngón tay cắm vào là có thể cố trụ, nhưng người lần đầu tiên dùng khẳng định sẽ không biết, Lục Chẩm Thu nhìn Cận Thủy Lan đang nhìn chằm chằm tay cầm, nàng cười: "Đưa tay của cô ra."

Cận Thủy Lan vươn tay phải ra, Lục Chẩm Thu nghiêng đầu, rũ mắt, đem tay cầm đeo vào ngón tay của cô, Cận Thủy Lan giương mắt nhìn Lục Chẩm Thu gần ngay trước mắt, hàng mi dài nhỏ hơi run rẩy, đèn đường chiếu rọi, đem lông mi chiếu đến thay đổi màu sắc, mông lung, hai mắt kia cũng nhìn chằm chằm ngón tay của Cận Thủy Lan, cúi đầu nghiêm túc bận rộn.

Tim bắt đầu không chịu khống chế nhảy lên, Cận Thủy Lan trong thân thể dung nhập vào một đoàn lửa, bùm bùm thiêu cháy.

Lục Chẩm Thu thần sắc bình tĩnh đạm nhiên, ngón tay lạnh lẽo, Cận Thủy Lan bị nàng đụng tới da thịt nhanh chóng nóng rực, băng hỏa giao nhau, lỗ tai Cận Thủy Lan ẩn sau vài sợi tóc đỏ thấu, giọng cô hơi thấp, khàn khàn: "Được chưa?"

Lục Chẩm Thu buông tay ra, mỉm cười với cô: "Được rồi."

Cận Thủy Lan vừa mới áp xuống tim lại đập thình thịch, kịch liệt hơn vừa rồi, cô nắm chặt tay, đi thêm hai bước về phía trước, sợ Lục Chẩm Thu nghe được tiếng tim đập của mình.

Tình cảm trường kỳ bị lý trí áp xuống lại một lần nữa thổi tới, không kiêng nể gì điên cuồng sinh trưởng, thực nhanh cắn nuốt cô!

*****

Lục Chẩm Thu: Phong cảnh thật không tệ, Cận lão sư đang suy nghĩ cái gì?

Cận Thủy Lan: Suy nghĩ con của chúng ta sau này nên gọi là gì.

Lục Chẩm Thu:????