"Cận lão sư quá lợi hại!" Kỷ Tử Bạc bị cô lôi đến gần cửa thang máy, còn hướng vào bên trong nhìn xung quanh, mở ra một khe hở thật cẩn thận, Lục Chẩm Thu thăm dò: "Hai người làm sao vậy?"

Kỷ Tử Bạc cười gượng: "Không có việc gì, Cận lão sư buổi sáng thích vận động, tôi xuống lầu cùng cô ấy chạy hai vòng."

Lục Chẩm Thu thần sắc thả lỏng, Cận Thủy Lan mặt lạnh liếc Kỷ Tử Bạc một cái, Kỷ Tử Bạc có chút ủy khuất: "Không phải, tôi lại không biết cậu kim ốc tàng kiều."

"Tôi không phá hư chuyện tốt của cậu chứ?"

Cận Thủy Lan cắn răng: "Câm miệng."

Kỷ Tử Bạc tay che miệng, ngoan ngoãn cùng cô vào thang máy, Cận Thủy Lan mặc bộ đồ màu trắng gạo, một thân trang phục nhẹ nhàng thoải mái, hoàn toàn không thích hợp vận động, hai người đi đến dưới lầu, gió lạnh thổi qua, Kỷ Tử Bạc hỏi: "Chuyện gì xảy ra? Hai người cặp với nhau?"

Tốc độ rất nhanh a!

Bất quá cô nhớ Lục Chẩm Thu không phải bạn gái của Đường Nghênh Hạ sao? Chia tay? Ngay sau đó cô nghĩ đến gần đây Weibo của Đường Nghênh Hạ và Dư Ôn có tương tác, tám phần là chia tay, bằng không Đường Nghênh Hạ dám trắng trợn cùng Dư Ôn ái muội như vậy sao?

Cận Thủy Lan nói: "Không có."

Kỷ Tử Bạc quay đầu: "Không có thì tại sao hai người lại ở cùng một chỗ?" Ánh mắt cô dần dần không thích hợp, đánh giá Cận Thủy Lan từ trên xuống dưới, chậc một tiếng: "Cậu bao..."

Cận Thủy Lan nói: "Cậu chỉ biết suy nghĩ lung tung thôi sao?"

Kỷ Tử Bạc nhíu mày, cái gì gọi là suy nghĩ lung tung, suy nghĩ của cô rất bình thường có được không? Một nữ nhân buổi sáng xuất hiện ở trong nhà của Cận Thủy Lan, lại là người mà Cận Thủy Lan thích, hoài nghi các nàng có mờ ám không phải rất bình thường sao?

Cận Thủy Lan giải thích: "Cô ấy đang thuê nhà, tôi là chủ nhà."

Kỷ Tử Bạc không kịp phản ứng: "Cái gì?"

Cận Thủy Lan nói: "Tôi có thể đem hai cái lỗ tai của cậu đả thông rồi giải thích lại một lần."

"Đừng đừng đừng." Kỷ Tử Bạc gật đầu: "Tôi nghe hiểu rồi, bất quá vì cái gì cậu lại cho thuê nhà?"

Cận Thủy Lan nhìn cô, vân đạm phong khinh nói: "Thiếu tiền."

Kỷ Tử Bạc:...

Nói bậy bạ còn có thể nghiêm trang như vậy, ai so với Cận Thủy Lan cũng đều kém xa, thật muốn đem bộ dáng hiện tại của cô chụp lại cho độc giả xem, cái gì mà cao lãnh chi hoa, không dính khói lửa phàm tục, vì người mình thích cái gì cũng có thể nói ra được, thiếu tiền? Cô nói những lời này lương tâm thật sự không đau sao?

Cận Thủy Lan có đau hay không, Kỷ Tử Bạc không biết, nhưng lương tâm của cô đã bắt đầu đau, hỏi Cận Thủy Lan: "Cậu đây là cố ý đem người đả thương sao?"

"Lương tâm đâu?"

Cận Thủy Lan hỏi: "Lương tâm là cái gì?"

Tàn nhẫn thật là tàn nhẫn!

Kỷ Tử Bạc bị một câu làm cho nghẹn họng, nửa ngày không bình tĩnh được, Cận Thủy Lan hỏi cô: "Sáng sớm cậu đến chỗ tôi làm gì?"

"Làm gì?" Kỷ Tử Bạc mắt trợn trắng: "Cậu nói tôi có thể làm gì? Thúc giục kịch bản! Tôi đã gửi tin nhắn cho cậu cả ngày hôm qua, cậu cũng không trả lời."

Là một quyển kịch truyền thanh cũ của Cận Thủy Lan, đã viết xong kịch bản, Cận Thủy Lan muốn đích thân xem qua, vốn đã nói hai ngày xong liền gửi cho cô, kết quả ngày hôm qua gửi rất nhiều tin nhắn cũng không nhận được hồi âm, cô cho rằng Cận Thủy Lan lại nhốt mình ngày đêm viết văn, ai có thể nghĩ đến mở cửa sẽ nhìn thấy Lục Chẩm Thu!

Cận Thủy Lan gật đầu: "Lát nữa tôi sẽ gửi cho cậu."

Kỷ Tử Bạc nói: "Tôi thật xa chạy tới đây như vậy, cậu một câu liền muốn đuổi tôi đi?"

Nhìn ra ý đồ của cô, Cận Thủy Lan mím môi, đáy mắt ý tứ cảnh cáo nồng đậm, Kỷ Tử Bạc làm tư thế khóa kéo: "Yên tâm đi, tôi biết nên nói cái gì không nên nói cái gì."

Cận Thủy Lan tưởng tượng, sau này cơ hội gặp mặt giữa bọn họ rất nhiều, liền dẫn Kỷ Tử Bạc cùng lên thang máy. Trong thang máy, Cận Thủy Lan duỗi tay, Kỷ Tử Bạc nhíu mày: "Làm gì?"

Cận Thủy Lan xua xua tay: "Chìa khóa."

Kỷ Tử Bạc lấy chìa khóa ra, còn chưa kịp hỏi đã thấy Cận Thủy Lan lấy đi từ trên tay mình, cuối cùng cởi bỏ một cái trong đó, Kỷ Tử Bạc khó hiểu: "Vậy sau này tôi vào nhà cậu như thế nào?"

Cận Thủy Lan nói: "Gõ cửa."

Kỷ Tử Bạc:...

Kỷ Tử Bạc bị vứt bỏ thảm thương nhìn bóng dáng của Cận Thủy Lan nghiến răng nghiến lợi, nội tâm oán thầm cô trọng sắc khinh bạn, nhưng mở cửa cô ấy liền khôi phục vẻ mặt ôn hòa, biến sắc có thể nói là tuyệt đối, Lục Chẩm Thu còn chưa ăn cơm, nghe được động tĩnh ở cửa liền quay đầu, lần này Mao Mao ngoan ngoãn, không có lập tức chạy tới, nhìn thấy Cận Thủy Lan mở cửa mới lay động đuôi đi qua.

Kỷ Tử Bạc dựa vào bên cạnh, Lục Chẩm Thu kêu: "Chào buổi sáng, Kỷ lão sư."

"Cô biết tôi sao?" Kỷ Tử Bạc có chút ngoài ý muốn, trước kia Lục Chẩm Thu ở trong giới phối âm một thời gian, bất quá thật lâu không có tác phẩm, cô còn tưởng rằng Lục Chẩm Thu đã ra khỏi giới này, không nghĩ tới cư nhiên biết mình, Lục Chẩm Thu gật đầu: "Có biết, Kỷ lão sư rất lợi hại."

Được nàng khen như vậy, Kỷ Tử Bạc có chút vui vẻ, cô ra hiệu với Cận Thủy Lan, đôi mắt kia tràn đầy khiêu khích "Nhìn xem, người cậu thích khen ngợi tôi kìa" liền nhận được một ánh mắt lạnh lùng như dao găm của Cận Thủy Lan, Kỷ Tử Bạc nói: "Cũng không có gì, bất quá mấy năm nay cũng không có tin tức của Lục tiểu thư."

Lục Chẩm Thu gật đầu: "Mấy năm nay tôi rất ít khi nhận tác phẩm."

Trên thực tế, mấy năm nay nàng không phải rất ít khi nhận, mà là không nhận được, hai năm trước nàng nhận phối âm cho nhân vật chính, sau đó đoàn làm phim gửi cho nàng thời gian giao âm, không biết vì cái gì nàng không nhận được tin tức kia, chậm trễ một chút thời gian, đoàn làm phim trên Weibo nội hàm rằng nàng không chuyên nghiệp, sau đó thay đổi nàng, về sau các đoàn làm phim khác cũng không tìm nàng nữa, cho nên mấy năm nay nàng không có tác phẩm gì.

Kỷ Tử Bạc nói: "Là không muốn nhận sao? Còn có, hai năm trước tôi còn gửi lời mời tới cô."

Là Cận Thủy Lan yêu cầu, bất quá Lục Chẩm Thu không có hồi âm, đá chìm đáy biển, sau đó không có tin tức gì của Lục Chẩm Thu, bọn họ đều cho rằng Lục Chẩm Thu không muốn phối âm nữa.

Lục Chẩm Thu hơi kinh ngạc: "Tới tôi?"

Nàng lắc đầu: "Tôi chưa từng nhận được nó."

Kỷ Tử Bạc nhíu mày: "Làm sao có thể? Chắc chắn có, tôi đã gửi nó hai lần."

Lục Chẩm Thu hỏi: "Gửi đến nơi nào?"

Kỷ Tử Bạc lấy điện thoại ra, tìm kiếm một hồi lâu mới tìm được Lục Chẩm Thu trong liên hệ Q, hỏi: "Này có phải là tài khoản của cô không?"

Lục Chẩm Thu nghiêng đầu, nhìn thấy tài khoản Q: "Là của tôi."

Bất quá tin nhắn hai năm trước đã không còn, Kỷ Tử Bạc nói: "Tám phần là do bị nuốt tin nhắn, hệ thống rác rưởi!"

Lục Chẩm Thu gật đầu.

Cận Thủy Lan đã ngồi trên bàn cơm ngẩng đầu nhìn hai người nói chuyện, mày đẹp nhíu thật chặt, suy nghĩ vài giây rồi nói: "Ăn cơm trước đi, đều nguội rồi."

Lục Chẩm Thu nói với Kỷ Tử Bạc: "Kỷ lão sư ăn chưa? Tôi vừa rồi có làm nhiều hơn một chút."

Khi hai người xuống lầu Lục Chẩm Thu đang làm cơm, đoán Kỷ Tử Bạc tới sớm như vậy phỏng chừng chưa ăn sáng, Kỷ Tử Bạc thật sự không có, cô ngồi xuống mỉm cười: "Vậy tôi sẽ không khách khí, lại nói, cô hiện tại còn phối âm không?"

Lục Chẩm Thu cúi đầu: "Có cơ hội nói..."

"Có cơ hội a!" Kỷ Tử Bạc nói: "Đương nhiên là có cơ hội, hai năm trước chúng ta không hợp tác được, cô không biết tôi có bao nhiêu tiếc nuối đâu!" Cô nói đến đây khụ một tiếng, nhìn về phía Cận Thủy Lan: "Hiện tại thật là cơ hội tốt!"

Cận Thủy Lan cũng ngẩng đầu lên, nói với Lục Chẩm Thu: "Đúng vậy, âm sắc của cô rất tốt, có thể thử xem."

Lục Chẩm Thu không nghĩ tới chỉ là ăn cơm sáng, còn có thể ăn được cơ hội phối âm, nàng nhìn về phía Kỷ Tử Bạc, lại nhìn xem Cận Thủy Lan, chớp chớp mắt, mấy năm nay câu nàng nghe nhiều nhất đều là [ Thật ngại quá Thu Thu, âm thanh của cô không thích hợp ] [ Thực xin lỗi Thu Thu, âm sắc của cô không phù hợp ], mỗi lần nghe thấy lời cự tuyệt nàng đều như chết lặng, hiện tại đột nhiên có người nói âm sắc của nàng rất tốt, có thể thử xem, Lục Chẩm Thu có một lát không phản ứng lại.

Cận Thủy Lan nhìn thần sắc mờ mịt của nàng, có kinh hỉ sau lại luống cuống, còn có rõ ràng yếu ớt, đáy mắt Lục Chẩm Thu bình tĩnh dấy lên một ngọn lửa nhỏ, đó là vẫn chưa hoàn toàn dập tắt hy vọng. Cận Thủy Lan tim đột nhiên mềm nhũn, cô cúi đầu nói: "Ăn cơm trước đi, một hồi ăn cơm xong lại nói chuyện."

Lục Chẩm Thu rũ mắt, che giấu thất thố, nàng khẽ nói: "Ừm, ăn cơm trước."

Kỷ Tử Bạc không nói gì nữa, cũng cúi đầu ăn cơm sáng. Mao Mao ngồi xổm bên cạnh ba người, le lưỡi, một hồi nhìn Lục Chẩm Thu, một hồi nhìn Cận Thủy Lan, đợi đến khi các nàng ăn cơm xong mới đứng lên, Lục Chẩm Thu Nói, "Tôi đi rửa chén, Kỷ lão sư..."

"Để tôi." Cận Thủy Lan lấy chén đũa từ tay nàng, thần sắc bình tĩnh nói: "Cô cùng Tử Bạc tán gẫu đi."

Lục Chẩm Thu giương mắt nhìn cô, Cận Thủy Lan rất nhanh nhẹn bỏ chén đũa ba người vào trong bồn, mở vòi nước ra, Lục Chẩm Thu đành phải quay đầu cùng Kỷ Tử Bạc trò chuyện.

Cận Thủy Lan rất ít nấu cơm, phòng bếp chính là do người khác bài trí, cũng có mời người đến nấu cơm, sau đó vì sinh hoạt không có quy luật, liền từ bỏ, hiện tại nhìn thấy gia vị đột nhiên xuất hiện trong phòng bếp còn có chút không quen, sau khi rửa chén xong cô nhìn về phía Lục Chẩm Thu trên sô pha.

Lục Chẩm Thu đưa lưng về phía cô, thân hình mảnh khảnh, một chút ánh mặt trời chiếu xuống bàn trà, chiết xạ xung quanh nàng, vượt qua một tầng vầng sáng, Cận Thủy Lan nghĩ đến hai năm trước, sau khi lần đầu gặp mặt, Lục Chẩm Thu rời đi trước, cô theo Lục Chẩm Thu đến hiện trường thử âm, khi đó rất nhiều ánh đèn chiếu vào bên cạnh Lục Chẩm Thu, nàng hướng vào microphone, thanh âm thanh thúy, linh hoạt kỳ ảo, vừa mở miệng đã làm cho cô kinh diễm.

Đó là âm sắc cô thích nhất.

Cô bảo Kỷ Tử Bạc liên lạc với Lục Chẩm Thu, nhưng Kỷ Tử Bạc nói với cô rằng Lục Chẩm Thu không trả lời, các cô đều phỏng đoán Lục Chẩm Thu không muốn, không ngờ lại không nhận được tin tức.

Đang yên đang lành, làm sao có thể không nhận được tin tức?

Cận Thủy Lan nhíu mày, nghĩ đến khoảng thời gian Lục Chẩm Thu mâu thuẫn với đoàn làm phim kia, cũng là bởi vì không nhận được thông tin, cô cúi đầu trầm tư vài giây, Kỷ Tử Bạc kêu: "Cận lão sư!"

Cô ngẩng đầu lên, Kỷ Tử Bạc nói: "Lại đây."

Cận Thủy Lan đi qua, Lục Chẩm Thu nghiêng đầu, Cận Thủy Lan có loại cảm giác bụng thi thư khí tự hoa, cố tình cô trong xương cốt lại có điểm lãnh ngạo, hai loại khí chất này dung hợp hoàn mỹ cùng một chỗ, thoạt nhìn quả thật sẽ cảm thấy không dễ ở chung.

Nhưng Lục Chẩm Thu lại cảm thấy Cận Thủy Lan chỉ là ngoài lạnh trong nóng.

Nàng di chuyển vị trí, bảo Cận Thủy Lan ngồi xuống, Kỷ Tử Bạc nói: "Tôi mới nói chuyện cùng Thu Thu, "Lư Âm" mà cậu vừa viết xong kịch bản không phải không tìm được người xứng sao? Tôi cảm thấy âm sắc của Thu Thu rất thích hợp, nếu không để cô ấy thử xem?"

Lư Âm trong tiểu thuyết nhân khí phi thường cao, có thể nói song song với nhân vật chính, là bạch nguyệt quang mà rất nhiều người đọc thích, bởi vì nhân vật này, chính là vì đại nghĩa mà sinh, khi còn nhỏ đã cứu nữ chủ vài lần, về sau nữ chủ thích nàng, nhưng nàng cũng không có tư tình nhi nữ, cả đời đều ở trên chiến trường, bảo vệ quốc gia, trận chiến bảo thành cuối cùng đánh suốt mười bốn ngày, lương tẫn viện tuyệt, nàng thật sự cắn răng chống đỡ, quân địch bị sự cô dũng của nàng làm cho chấn động, quân địch thậm chí phóng ra một câu: [ Lư Âm ở đây, không phá thành được. ]

Nhưng thành cuối cùng vẫn bị phá, bởi vì Lư Âm đã chết.

Nhân vật này từ lúc bắt đầu cô và Cận Thủy Lan đã chọn vài diễn viên phối âm, nhưng cuối cùng thử âm cũng không hài lòng lắm, vừa rồi ăn cơm Kỷ Tử Bạc đang cân nhắc độ phù hợp của nhân vật này với Lục Chẩm Thu, phát hiện rất cao, cô đã nghe qua tác phẩm của Lục Chẩm Thu, ấn tượng sâu sắc với âm sắc của nàng, cô cảm thấy lần này sẽ không chọn sai người.

Trực giác mãnh liệt như vậy, lần trước vẫn là xuất hiện trên người Bạch Noãn Noãn.

Cận Thủy Lan nghe được lời nói của cô khẽ gật đầu: "Có thể thử một đoạn trước."

Kỷ Tử Bạc vỗ tay một cái: "Quyết định như vậy đi, trở về tôi sẽ gửi kịch bản cho cô." Cô còn nói với Lục Chẩm Thu: "Còn nữa, hai ngày nay cô hỏi Cận lão sư chi tiết kĩ càng về nhân vật này."

Lục Chẩm Thu nói: "Ừm, tôi sẽ nghiền ngẫm trước."

"Không cần khách khí, nghiền ngẫm không được chỗ nào cứ việc hỏi Cận lão sư." Kỷ Tử Bạc cười: "Cô ấy rất sẵn lòng khi giải thích cho cô."

Nói thật nhiều lời, Cận Thủy Lan liếc cô ấy một cái, Kỷ Tử Bạc ho khan: "Cứ như vậy, tôi đi trước."

Lục Chẩm Thu đưa cô ấy đến cửa, nhìn Kỷ Tử Bạc vào thang máy mới đóng cửa lại, quay đầu, biểu tình so với ngày hôm qua sung sướng hơn một chút, sắc mặt cũng tốt hơn nhiều, Cận Thủy Lan buông điện thoại xuống nói: "Hình như cô rất cao hứng?"

Lục Chẩm Thu gật đầu, trên khuôn mặt trắng nõn đã ửng đỏ, nàng đối với Cận Thủy Lan cảm tạ: "Nếu không phải do Cận lão sư, tôi cũng không có cơ hội này."

Cận Thủy Lan nói: "Không khách khí." Cô nói xong lại nói: "Còn có chuyện càng cao hứng hơn."

Lục Chẩm Thu khó hiểu: "Cái gì?"

Nàng vừa dứt lời, màn hình điện thoại sáng lên, tiếng chuông tràn ngập trong phòng khách, Lục Chẩm Thu vội vàng cầm điện thoại lên nghe, giọng người ở đầu dây bên kia rất bình tĩnh thông báo: "Xin chào, là Lục Chẩm Thu Lục tiểu thư sao?"

Lục Chẩm Thu nói: "Là tôi."

"Tôi là người phụ trách nền tảng phát sóng trực tiếp của Tam Thủy, muốn nói chuyện với cô về việc ký hợp đồng, cô có thuận tiện không?"

Lục Chẩm Thu ngốc vài giây: "Thuận tiện!"

Ở đầu dây bên kia người nọ tiếp tục nói: "Được, vậy trước tiên tôi sẽ thêm Wechat của cô, gửi cho cô hợp đồng."

Lục Chẩm Thu cúp điện thoại nhìn về phía Cận Thủy Lan, ánh mắt sáng quắc, ánh mắt so với bình thường trong trẻo hơn một chút, ngay khi Cận Thủy Lan cho rằng Lục Chẩm Thu có phải nhìn thấu cô hay không, Lục Chẩm Thu hỏi: "Cận lão sư, có phải cô biết đoán mệnh không?"

Cận Thủy Lan chớp mắt, á khẩu không nói nên lời.

*****

Cận Thủy Lan: Đúng vậy, tôi biết đoán mệnh, tôi đã tính qua, mạng em liền thiếu tôi.

Lục Chẩm Thu:......