Căn mà Cận Thủy Lan muốn cho thuê nằm ở đối diện, lúc trước khi mua nhà hai vợ chồng già nói muốn ở lại đây, cửa nhà hai bên đối diện có thể chiếu cố lẫn nhau, Cận Thủy Lan liền mua một tầng này, kết quả khi phòng được trang trí xong hai vợ chồng già lại yêu thích du lịch, căn nhà thường xuyên bỏ trống, chỉ cuối năm mới về nhà ăn cơm, mẹ cô nói nhà để trống không phải chuyện tốt, bảo Cận Thủy Lan đem cho thuê, Cận Thủy Lan không lay chuyển được mẹ mình, mới ở trong vòng bạn bè đăng tin cho thuê nhà.

Ý định ban đầu là gửi cho hai vợ chồng già xem, không nghĩ tới sẽ bị Hoa Lạc nhìn thấy.

Cô cũng quen biết Hoa Lạc, trước kia có cùng nhau ăn cơm, bất quá quan hệ cá nhân không sâu, tay Cận Thủy Lan điểm vào màn hình, suy nghĩ rồi hỏi: [ Cô muốn thuê sao? ]

Hoa Lạc nhận được tin nhắn trả lời của Cận Thủy Lan hô hấp liền khẩn trương, trong giới ai không biết Cận Thủy Lan? Người đầu tiên khai thác mảng bách hợp được cải biên thành điện ảnh, là nữ thần xa xôi bao nhiêu độc giả cùng tác giả mơ ước, Hoa Lạc đánh chữ tay đều run rẩy: [ Không phải tôi, là bạn của tôi. ]

Cận Thủy Lan rũ mắt xuống, nhắn: [ Là người bạn nào? ]

Hoa Lạc không nghi ngờ gì, vội vàng trả lời: [ Là một người bạn làm bên mảng livestream, cô yên tâm, động tĩnh của cô ấy rất nhỏ, sẽ không ảnh hưởng đến hàng xóm xung quanh. ]

Một người bạn làm bên mảng livestream?

Cận Thủy Lan suy nghĩ phân tán, cúi đầu lấy hồ sơ cá nhân từ trong túi tư liệu bên cạnh, trên hồ sơ có dán hai tấm ảnh, Cận Thủy Lan nhìn chằm chằm ảnh chụp vài phút.

1

Cô hoàn hồn, phát hiện Hoa Lạc đã gửi vài tin nhắn.

[ Bạn của tôi rất an tĩnh, bình thường mở livestream cũng chỉ ca hát, động tĩnh rất nhỏ. ]

[ Hơn nữa cô ấy đặc biệt thích dọn dẹp vệ sinh! Nếu cô ấy thuê nhà vấn đề vệ sinh hoàn toàn không phải lo lắng. ]

[ Đúng rồi, thái độ của cô ấy rất tốt, nếu có vấn đề gì đều có thể nói... ]

Cận Thủy Lan rũ mắt nhìn vài lần, vừa rồi chỉ là nhìn thấy hai chữ livestream có chút giật mình, hiện tại hoàn hồn vừa định cự tuyệt, liền nhìn thấy Hoa Lạc lại gửi một tin: [ Bất quá cô ấy nuôi chó. ]

Tin nhắn gửi đi Hoa Lạc cũng cảm thấy không tốt lắm, rất nhiều chủ nhà đều không thích người thuê nuôi thú cưng, Lục Chẩm Thu tới nơi này phát triển, nhưng bởi vì vấn đề nuôi chó vẫn không tìm được phòng ở thích hợp, tìm nửa tháng, Đường Nghênh Hạ bảo nàng cứ tạm thời ở đây trước, sống ở phòng mà cô ấy để đó không dùng, Lục Chẩm Thu chuẩn bị chậm rãi tìm, cũng từng nói qua chuyện này với cô, vốn hai người còn thương lượng chờ nền tảng kia chấm dứt hợp đồng thì nghỉ ngơi vài ngày rồi mới ra ngoài tìm phòng ở, ai ngờ được có biến cố này.

Bất quá, nếu cô là Lục Chẩm Thu, cô cũng cảm thấy không phù hợp, khẳng định ở lại không được.

Hoa Lạc đợi mấy giây cũng không thấy Cận Thủy Lan trả lời, phỏng đoán cô cũng không phải rất vui lòng, Hoa Lạc vội vàng nói: [ Cận lão sư không sao, tôi chỉ là hỏi một chút, nếu không tiện... ]

Những lời này còn chưa gửi đi, điện thoại ting một tiếng, cô nhìn thấy Cận Thủy Lan trả lời: [ Lúc nào xem phòng? ]

Xem phòng? Có ý gì? Đồng ý sao?

Hoa Lạc tim đập thình thịch, cô đánh chữ: [ Khi nào cô rảnh? ]

Cận Thủy Lan bấm điện thoại: [ Gần đây đều rảnh. ]

Hoa Lạc vui vẻ: [ Vậy ngày mai tôi có thể đến xem không? ]

Cận Thủy Lan: [ Có thể. ]

Cuộc đối thoại trung quy trung củ, biểu tình kiềm chế của Hoa Lạc cũng không dám phát, cô và Cận Thủy Lan nói xong thì lập tức đi nói với Lục Chẩm Thu: "Ok! Ngày mai chúng ta có thể đi xem phòng!"

Lục Chẩm Thu còn nằm trên sô pha, mấy ngày nay bị cảm rút đi tinh thần của nàng, cả người uể oải, Mao Mao vẫn dựa vào bên cạnh nàng, thỉnh thoảng liếm má nàng, tựa hồ đang an ủi nàng.

Màn hình điện thoại sáng lên, có chút chói mắt, Lục Chẩm Thu nhận điện thoại, giọng Hoa Lạc vẫn nguyên khí mười phần, nàng mím môi: "Được, ngày mai mấy giờ?"

Hoa Lạc ngẩn ra, giống như chưa nói thời gian, cô nói thầm: "Buổi sáng đi."

Dù sao Cận lão sư vừa mới nói đều có thời gian.

Lục Chẩm Thu đồng ý.

Hoa Lạc hỏi: "Cậu hiện tại thế nào? Còn phát sốt không?"

Lục Chẩm Thu nhàn nhạt trả lời cô: "Không có việc gì."

"Cơm chiều ăn chưa?" Hoa Lạc tự hỏi tự trả lời: "Khẳng định không ăn, tôi gọi cơm hộp cho cậu nhé?"

2

Lục Chẩm Thu cũng không đói bụng lắm, nàng cúi đầu: "Không có khẩu vị gì."

Hoa Lạc nói: "Có khẩu vị mới là lạ."

Bản thân bị cảm, lại thêm chuyện của Đường Nghênh Hạ kia, nghĩ đến cô liền tức giận: "Đường Nghênh Hạ cũng thật quá đáng, trắng trợn trêu hoa ghẹo huyệt bên ngoài, còn có Dư Ôn kia, không phải lần trước cậu nói Dư Ôn biết chuyện của cậu và Đường Nghênh Hạ sao?"

Lục Chẩm Thu trầm mặc hai giây.

Dư Ôn xác thật biết, có lần nàng đăng nhập vào tài khoản trò chơi của Đường Nghênh Hạ đụng phải Dư Ôn, hai người được xếp chung một đội, Dư Ôn nói nàng chơi phụ trợ tốt hơn Hạ Thần rất nhiều! Còn nói nàng có thể bảo vệ mình, Hạ Thần mỗi lần đều không bảo vệ được cô ấy.

Khi đó nàng cho rằng Đường Nghênh Hạ nói cho Dư Ôn quan hệ của các nàng, là vì tránh hiềm nghi.

Hóa ra cũng không phải.

Lục Chẩm Thu ấn đầu đang phát đau, nghe được Hoa Lạc hỏi: "Vậy buổi tối cậu có thể ngủ được không? Nếu không tôi cùng cậu chơi hai ván?"

"Nghỉ ngơi sớm một chút." Lục Chẩm Thu từ trên sô pha đứng dậy, nói với Hoa Lạc: "Tôi đi tắm đây."

Hoa Lạc đành phải đồng ý.

Lục Chẩm Thu buông điện thoại xuống vào phòng vệ sinh, Mao Mao cũng đi theo, nàng nhéo lỗ tai Mao Mao, lắc mình vào phòng vệ sinh, lơ đãng liếc mắt nhìn gương, khóe mắt người bên trong còn hiện lên tia đỏ ửng, Lục Chẩm Thu lẳng lặng nhìn vài giây, vào phòng tắm.

Ngoài cửa sổ ánh trăng treo cao trên ngọn cây, Cận Thủy Lan ngẩng đầu nhìn thấy ánh trăng trong sáng, sau khi nói chuyện với Hoa Lạc, cô cứ liên tục nhìn vào điện thoại, làm tác giả sống che chắn đã lâu, vừa mới mở ra tin tức đã thấy đạn bay đầy màn hình.

[ Các tỷ muội, Hạ Thần và Dư Ôn là thật hay giả? ]

[ Độc giả trong nhóm tôi đều đang điên cuồng haha, tôi cũng cảm thấy thật ngọt ngào. ]

[ Có chút manh mối gì đó, bất quá bọn họ cũng chưa có đối tượng, ở cùng một chỗ rất bình thường đi? ]

Cũng chưa có đối tượng.

Ngón tay của Cận Thủy Lan điểm lên màn hình, trầm tư vài giây, cô mở Weibo ra, tuy rằng đã quen biết với Đường Nghênh Hạ nhiều năm, nhưng vẫn không có chủ động điểm vào Weibo của cô, chỉ là ngẫu nhiên ở trang chủ lướt thấy tin tức.

Weibo của Đường Nghênh Hạ rất ít, đăng cũng hơn phân nửa có liên quan đến tiểu thuyết, hoặc là xuất bản, hoặc là kịch truyền thanh, nhìn ra cô ấy rất dụng tâm tuyên truyền tiểu thuyết của mình, nhưng duy chỉ việc cập nhật trạng thái trên đầu trang lại không liên quan gì đến cô ấy.

Đầu trang là một tin đã được chuyển tiếp nửa giờ trước: [ Thịnh Hạ: Chuẩn bị xong áo tắm @ Dư Ôn // Dư Ôn: Sách mới đã được phát hành, hy vọng mọi người sẽ thích, cuối cùng đặc biệt cảm ơn Hạ Thần, nhiều lần nửa đêm giúp tôi sửa văn, chờ cho sách mới kiếm được tiền tôi sẽ mời cô tắm suối nước nóng @ Thịnh Hạ. ]

Cận Thủy Lan tức giận cười, khó trách vừa rồi trong nhóm đang thảo luận chuyện của bọn họ.

Thật sự rất ái muội.

Cô không quen biết Dư Ôn, cũng không muốn nhìn thêm chuyện của hai người, tiện tay đóng Weibo, trở lại trước ghế làm việc, Cận Thủy Lan ngồi xuống, đem hồ sơ cá nhân của người nọ nhìn thật lâu, nhét vào trong túi văn kiện, quay đầu đúng lúc chạm phải tấm poster trên tường, ánh mắt vừa mới hiện lên tia lạnh lẽo phút chốc trở nên nhu hòa hơn rất nhiều.

Trên poster là một nữ nhân cao ráo mặc váy dài màu đỏ nhạt, da thịt trắng nõn như ngọc, ánh sáng rất tốt, ngũ quan cùng mặt mày thập phần tinh xảo, khí chất dịu dàng, ở phía dưới poster còn có một dòng chữ nhỏ.

Diễn viên phối âm: Chẩm Thu.

4

Lục Chẩm Thu ngủ mơ mơ màng màng, gần đây chất lượng giấc ngủ của nàng rất kém, cả đêm tỉnh dậy rất nhiều lần, có lẽ là do nguyên nhân thay đổi chỗ ở, còn chưa quen với hoàn cảnh mới, đêm nay cũng vậy, vẫn luôn nằm mơ.

Nàng mơ thấy Đường Nghênh Hạ.

Quen biết Đường Nghênh Hạ là vào ba năm trước, nàng tham gia kịch truyền thanh của một tác giả, ở cùng với rất nhiều diễn viên phối âm nổi tiếng, nhà đầu tư trực tiếp thuê cho bọn họ một căn biệt thự, cho nên chậm rãi liền quen thuộc, nàng còn nhớ rõ khi đó có ba tác giả kịch truyền thanh đồng thời tiến hành, Đường Nghênh Hạ chính là một trong số đó, sau khi quen thuộc với Đường Nghênh Hạ, Đường Nghênh Hạ mời nàng đến làm khách mời trong kịch truyền thanh của chính mình.

Đây cũng là ngọn nguồn cho việc hợp tác giữa nàng và kịch truyền thanh của Đường Nghênh Hạ.

Thể chất nàng đặc biệt dễ bị cảm lạnh, nhất là thời điểm đổi mùa, mỗi lần bị cảm đều phải mất một thời gian dài mới có thể khôi phục, cho nên trước mỗi lần ghi hình nàng đều đặc biệt để ý giữ ấm, sợ bị cảm, nhưng sợ cái gì thì cái đó tới, lần đó ghi hình trong lều bị cảm cúm nhẹ, cũng không quá nghiêm trọng, nhưng nàng có mấy ngày không thể tham gia ghi hình.

Khi ấy, thời điểm ăn cơm nàng luôn thích ngồi dựa vào cửa sổ, cho nên tất cả mọi người đều biết ý nhường vị trí kia cho nàng. Lục Chẩm Thu còn nhớ rõ trong buổi sáng hôm đó, khi nàng vừa mới ngồi xuống thì đã nhìn thấy một cái bình giữ nhiệt, vốn không phải đồ vật của nàng, nàng cũng sẽ không tùy tiện chạm vào, nhưng trên mặt cái ly kia lại dán tên nàng.

Không phải viết tay.

Nàng nhìn trái nhìn phải, không phát hiện ai, cuối cùng mở bình giữ nhiệt ra, bên trong là một ly trà gừng, vẫn còn ấm, khi còn nhỏ nàng thường xuyên uống trà gừng, bởi vì thể chất không tốt, cho nên mẹ nàng thường xuyên nấu trà gừng cho nàng, sau này ra ngoài làm việc, bản thân cũng bận rộn, rất ít khi uống.

Không nghĩ tới lại có người chuẩn bị cái này cho nàng.

Nàng muốn biết là ai, nhưng hai ngày đó thu âm bận rộn, mỗi lần đi ăn cơm chỉ có thể nhìn thấy trà gừng đã chuẩn bị từ trước, liên tiếp ba ngày, nàng cũng chưa nhìn thấy ai, sau đó có lần ăn cơm xong nàng bỏ quên đồ, lúc trở về phòng ăn liền nhìn thấy trên tay Đường Nghênh Hạ đang cầm bình giữ nhiệt.

6

Ở bên nhau, dường như là một điều tự nhiên.

Lục Chẩm Thu mở mắt ra, Mao Mao ghé vào mép giường, nghe thấy động tác xoay người của nàng liền nhảy lên giường, Lục Chẩm Thu vươn tay ôm đại cẩu cẩu, ôm nó cùng ngủ.

Màn hình điện thoại sáng lên, nàng liếc mắt nhìn thấy hai tin nhắn WeChat.

Đường Nghênh Hạ: [ Tìm được Mao Mao chưa? ]

Gửi lúc 12 giờ tối hôm qua.

Còn một tin nhắn nữa là vào lúc 3 giờ sáng.

Đường Nghênh Hạ: [ Ngủ rồi sao? ]

2

Lục Chẩm Thu mím môi, buông điện thoại xuống, Đường Nghênh Hạ thường xuyên thức khuya, cô nói ban đêm tương đối có cảm hứng, Lục Chẩm Thu rất ít khi nhắn tin cho cô vào ban đêm, sợ quấy rầy cô viết văn, nhưng câu nói nhiều lần nửa đêm của Dư Ôn vẫn chọc đau nàng.

Giống như một con dao, đâm vào trái tim nàng ở nơi m.ềm mại nhất.

Máu tươi đầm đìa.

Lục Chẩm Thu không trả lời Đường Nghênh Hạ, đứng dậy thu dọn phòng, lại tháo chăn và ga trải giường xuống đặt ở trong máy giặt. Tuy rằng Đường Nghênh Hạ không ở đây, nhưng Lục Chẩm Thu vẫn khôi phục tất cả như cũ, thậm chí tính toán một tuần nên trả bao nhiêu tiền thuê nhà, đang tính toán, Hoa Lạc gọi điện thoại tới, Lục Chẩm Thu nghiêng đầu: "10 giờ? Có thể, cậu làm sao đi qua đó? Tôi sẽ bắt taxi tới."

Hoa Lạc cười: "Được, cậu trực tiếp đến chỗ tôi, sau đó chúng ta cùng nhau đi qua, đúng rồi, Mao Mao làm sao bây giờ?"

Lục Chẩm Thu nói: "Trước tiên cứ để ở chỗ này."

Nói xong nàng hỏi Hoa Lạc: "Cậu có nói với người bạn kia của cậu, tôi nuôi chó..."

Âm thanh của Hoa Lạc thanh thúy: "Nói rồi! Chuyện lớn như vậy khẳng định phải nói trước tiên, bất quá cũng không tính là bạn của tôi, hơn nữa cậu cũng biết người này."

"Tôi biết?" Lục Chẩm Thu hơi kinh ngạc: "Ai vậy?"

Hoa Lạc nói: "Cận Thủy Lan, Cận lão sư."

Lục Chẩm Thu nghe thấy cái tên này, lông mày chậm rãi nhíu lại.

*****

Cận Thủy Lan: Còn có chuyện tốt chủ động tới cửa vậy sao.

Lục Chẩm Thu:......