Lục Chẩm Thu đương nhiên biết Cận Thủy Lan, trong giới này không ai không biết cô, Cận Thủy Lan tuổi còn trẻ đã thành danh, bộ tiểu thuyết đầu tiên đã vô cùng nổi tiếng, sau đó ra hai ba bộ, những nhân vật đó đều là bạch nguyệt quang cùng nốt chu sa trong lòng độc giả, sau cô lại lấn sân sang điện ảnh, được mời tham gia biên kịch, rating một lần nghiền nát phim truyền hình cùng thời, cứ như vậy triệt để mở ra thị trường bách hợp.

Ở trong lòng của rất nhiều độc giả cùng tác giả, cô không chỉ là một người viết câu chuyện, mà còn là một nữ thần xa xôi không thể với tới.

Nhưng Đường Nghênh Hạ không thích cô.

Đường Nghênh Hạ ở trước mặt nàng không dưới một lần nói chán ghét Cận Thủy Lan, nguyên nhân Lục Chẩm Thu cũng biết một chút, hình như là bởi vì một bộ kịch truyền thanh khiến cho mâu thuẫn.

Bộ kịch truyền thanh của Cận Thủy Lan ra mắt cùng ngày với Đường Nghênh Hạ, vốn không phải là chuyện lớn gì, nhưng cùng ngày không tránh khỏi bị đem ra so sánh, mà số liệu của Cận Thủy Lan tất nhiên không cần phải nói, nhất kỵ tuyệt trần, Đường Nghênh Hạ cảm thấy mất mặt, sau đó hai người lại đụng phải đề tài, ân oán càng kết càng sâu, Lục Chẩm Thu hiểu tâm tình của cô, cho nên rất ít khi nhắc tới Cận Thủy Lan trước mặt cô.

Bất quá nàng chưa từng nói ra bên ngoài, cho nên Hoa Lạc cũng không biết.

Lục Chẩm Thu cũng không nghĩ tới người bạn mà Hoa Lạc nói có nhà cho thuê, chính là Cận Thủy Lan.

Dù sao hai người thoạt nhìn không giống như có liên quan với nhau.

Hoa Lạc một lúc lâu không nhận được phản ứng, cô nhịn không được kêu: "Thu Thu?"

Lục Chẩm Thu hoàn hồn, nói: "Tôi biết rồi."

Hoa Lạc lúc này mới yên lòng, cô nói với Lục Chẩm Thu: "Vậy tôi làm việc trước, lát nữa cậu đến thì gọi cho tôi."

Lục Chẩm Thu biết gần đây cô đang bận viết truyện mới, cũng không quấy rầy nhiều, trả lời: "Được."

Đặt điện thoại xuống Lục Chẩm Thu nhìn khắp nơi, đây là căn nhà Đường Nghênh Hạ từng sống, sau đó cô mua một căn hộ khác ở trung tâm thành phố, cảm thấy ở nơi đó thuận tiện hơn, nơi này liền để trống không dùng, đến tận trước khi Lục Chẩm Thu dọn đến mới thuê người về quét dọn.

Nàng không có tình cảm gì với ngôi nhà, nhưng đối với người thì có.

Sở dĩ quyết định đến thành phố này phát triển, có phần lớn nguyên nhân là bởi vì Đường Nghênh Hạ, thời điểm mới bên nhau, Đường Nghênh Hạ luôn muốn nàng tới nơi này, hỏi nàng có muốn ở chung hay không, nhưng nàng cảm thấy tiến triển quá nhanh, không đồng ý, sau đó tiểu thuyết của Đường Nghênh Hạ được cải biên thành công, cô cũng dần dần có hoạt động trong giới, cả người bận rộn, đề tài ở chung cũng không bao giờ được hai người đề cập tới nữa.

Lục Chẩm Thu lần này tới đây, là có ý niệm này, nhưng chuyện của Đường Nghênh Hạ và Dư Ôn như một đòn cảnh cáo, đánh thẳng vào nàng.

Hoàn toàn thanh tỉnh.

Lục Chẩm Thu cúi đầu xoa Mao Mao, xách túi kêu taxi đi tìm Hoa Lạc, trên đường nhận được tin nhắn của Đường Nghênh Hạ: [ Lão bà? ]

Thật chói mắt, Lục Chẩm Thu nhắm mắt, gửi tin nhắn cho Đường Nghênh Hạ: [ Chị đang ở đâu? ]

Đường Nghênh Hạ thấy hồi âm liền gọi điện thoại tới, Lục Chẩm Thu nghe thấy bên cô có chút ồn ào, Đường Nghênh Hạ há mồm hỏi: "Mao mao tìm được rồi sao?"

Cổ họng của Lục Chẩm Thu chua xót, nàng khẽ ho khan một tiếng nói: "Tìm được rồi."

Đường Nghênh Hạ nghe thấy nàng ho khan thì nhíu mày: "Vẫn chưa hết bị cảm sao?"

Sự quan tâm quen thuộc khiến Lục Chẩm Thu hoảng hốt trong giây lát, nàng nắm chặt điện thoại: "Đỡ hơn nhiều rồi."

Đường Nghênh Hạ nói: "Tiểu Chu gọi điện thoại cho chị, nói em không đến nền tảng của cậu ấy?"

Tiểu Chu là bạn của Đường Nghênh Hạ, lúc trước người phụ trách nền tảng mà Lục Chẩm Thu ký hợp đồng chính là cô ấy, sau đó nền tảng xảy ra chuyện, Tiểu Chu cũng từ chức đi đến một nền tảng khác, hiện tại trong tay không có người dẫn chương trình, nghe nói Lục Chẩm Thu và nền tảng chấm dứt hợp đồng trong hòa bình, liền muốn ký hợp đồng với nàng.

Việc này trước khi tới, Đường Nghênh Hạ và nàng đã thương lượng qua, Lục Chẩm Thu lúc ấy là chuẩn bị đi.

Hiện tại nàng không đi nữa.

Lục Chẩm Thu suy nghĩ rồi nói: "Còn chưa quyết định."

Đường Nghênh Hạ khó hiểu: "Lúc trước không phải đã nói sẽ qua đó rồi sao?"

Lục Chẩm Thu nói: "Em vẫn đang suy nghĩ."

Đường Nghênh Hạ: "Suy nghĩ cái gì? Điều kiện Tiểu Chu đưa ra cũng không tệ, nền tảng kia của em không mang theo được bao nhiêu người xem, cậu ấy đã nói với chị, đến bên này sẽ cho em một chút đề cử, chờ ổn định còn có thể nâng giá lên một chút."

Lục Chẩm Thu không nói gì, cách một chút rồi hỏi: "Chị đang ở đâu?"

Đường Nghênh Hạ sửng sốt: "Chị?"

Cô nhìn xung quanh: "Chị đang ở bên ngoài."

Âm thanh của Lục Chẩm Thu bình thản: "Ở bên ngoài có việc sao?"

Đường Nghênh Hạ há miệng, trước mặt có một người đi tới, cô nói với Lục Chẩm Thu: "Là có chút việc, lần trước đã nói với em, nhà đầu tư muốn chị đến công ty bọn họ một chuyến."

Đã nói qua.

Nhưng cô không nói nhà đầu tư có liên quan đến Dư Ôn.

Lục Chẩm Thu mím môi: "Khi nào chị rảnh?"

Đường Nghênh Hạ: "Trễ một chút, làm sao vậy?"

Lục Chẩm Thu nói: "Có việc muốn nói với chị."

Đường Nghênh Hạ nhìn Dư Ôn đi tới trước mặt liền nói: "Vậy chị sẽ gọi điện thoại cho em sau."

Lục Chẩm Thu trầm mặc hai giây, cúp điện thoại, Đường Nghênh Hạ cũng không để ý, trên tay Dư Ôn mang theo hai ly trà sữa đến gần, đưa một ly cho Đường Nghênh Hạ, hỏi: "Bạn gái gọi kiểm tra sao?"

Đường Nghênh Hạ: "Không có."

5

Hai người ngồi trước cửa tiệm trà sữa, Dư Ôn dựa vào bên cạnh cô: "Nghe Tiểu Chu nói, bạn gái chị muốn đến nền tảng của cô ấy?"

Đường Nghênh Hạ gật đầu, cùng Dư Ôn giải thích, tuy rằng hiện tại ngành công nghiệp phát sóng trực tiếp đang phát triển mạnh mẽ, nhưng nền tảng lớn chỉ có hai ba cái như vậy, đi sang đó khẳng định bị che phủ, nền tảng của Tiểu Chu không lớn không nhỏ, thích hợp cho người mới phát triển, hơn nữa còn có Tiểu Chu ở đây, đến lúc đó thêm một chút tuyên truyền, cũng không kém so với nền tảng lớn.

Dư Ôn nói: "Điều kiện khá tốt, sao bạn gái chị không đi?"

Đường Nghênh Hạ than nhẹ: "Không biết cô ấy đang suy nghĩ cái gì."

Dư Ôn nói: "Có lẽ cô ấy cũng đang cân nhắc, bất quá sự cạnh tranh của nền tảng lớn tương đối kịch liệt, Tiểu Lộc chị biết đấy, ở nền tảng lớn trong 3-4 năm mới hơn một triệu fans hâm mộ."

Ở mảng giải trí hơn phân nửa đều lựa chọn khiêu vũ hoặc ca hát vì fans tương đối nhiều, không giống với mảng trò chơi, hơn một triệu fans chỉ có thể tính là người có chút nhiệt độ, Dư Ôn nói đến Tiểu Lộc Đường Nghênh Hạ có biết, gọi là Lộc Ngôn, đầu tiên là làm diễn viên phối âm, sau đó ký hợp đồng làm người dẫn chương trình, cô ấy ăn hai nhà cơm, fans tự nhiên nhiều hơn một chút, hơn nữa hiện tại các tác phẩm đồng tính dần dần nhiều lên, độ nóng tăng vọt, ngay cả những người dẫn chương trình như bọn họ cũng ăn được không ít tiền thưởng.

Đường Nghênh Hạ hôm nay ra ngoài chính là muốn gặp mặt Lộc Ngôn, cô có một bộ kịch truyền thanh muốn mời Lộc Ngôn phối âm cho nhân vật chính, đầu sỏ phối âm trong giới là Bạch Noãn Noãn, Triệu Thanh Hà, Lộc Ngôn.

Bạch Noãn Noãn là bạn tốt nhiều năm của Cận Thủy Lan, Triệu Thanh Hà cũng từng hợp tác với Cận Thủy Lan vài lần, cô đều không thích lắm, cho nên mới tìm Lộc Ngôn hợp tác, trùng hợp Lộc Ngôn cũng là bạn của Dư Ôn, lúc này mới cùng nhau tới đây.

Dư Ôn nói: "Được rồi, đừng mặt ủ mày ê."

Đường Nghênh Hạ lắc đầu: "Tôi có sao?"

Dư Ôn lấy gương ra khỏi túi: "Chính mình nhìn xem."

Đường Nghênh Hạ nhìn gương, Dư Ôn hướng bên người cô nhích lại gần, trong gương hai người kề sát vào nhau, gió đem sợi tóc cả hai dây dưa quấn quýt, một chiếc taxi đi ngang qua bọn họ, Lục Chẩm Thu nghiêng đầu nhìn thấy Đường Nghênh Hạ và Dư Ôn dựa sát thân mật, nàng không nói gì, chỉ nhìn hai người họ từ gương chiếu hậu của xe.

Nói chuyện sau.

Tựa hồ cũng không cần thiết.

Lục Chẩm Thu cúi đầu bỏ theo dõi tất cả tài khoản mạng xã hội của Đường Nghênh Hạ, tay vẫn run rẩy, mặt trắng bệch, khóe mắt đỏ thấu, nàng hạ cửa sổ xe xuống một chút, gió thổi vào, sườn mặt lạnh như băng.

4

Đến cửa tiểu khu của Hoa Lạc, nàng không trực tiếp đi vào, mà ngồi bên cạnh bồn hoa dưới lầu, người đến người đi bên cạnh, nàng lại hai tay ôm chân, đầu tựa lên đầu gối.

Bốn phía âm thanh ồn ào huyên náo, nàng lại giống như bị cách ly, chìm trong thế giới của mình, cô độc lại cô đơn, trong xe cách đó không xa, Cận Thủy Lan ngồi trên ghế lái, cửa sổ xe mở ra, cô một tay nâng cằm, một tay khác đặt trên vô lăng, làm động tác gõ nhịp theo thói quen, ánh mắt lẳng lặng rơi xuống trên người Lục Chẩm Thu.

Ba năm trước, lần đầu tiên cô gặp Lục Chẩm Thu cũng là như thế này, khi đó cô vừa mới cùng đạo diễn có chút mâu thuẫn về việc có nên thêm chi tiết diễn vào hay không, mình đầy hỏa khí xuống lầu thì nhìn thấy Lục Chẩm Thu ngồi bên cạnh bồn hoa, cúi đầu nhỏ giọng đọc kịch bản. Lục Chẩm Thu đến thử âm, bên trong quá ồn ào, nàng không có cách nào tĩnh tâm mới chạy ra đây, khi đó vừa vào thu, thời tiết tuy rằng không nóng nhưng ngồi lâu vẫn là ngột ngạt, hai má trắng nõn của Lục Chẩm Thu ửng hồng, cái trán toát ra mồ hôi mỏng.

Cô ngồi bên cạnh Lục Chẩm Thu, nghe âm thanh hơi thấp của nàng đọc lời thoại, đột nhiên trong lòng an tĩnh.

Không bao lâu, Lục Chẩm Thu cầm kịch bản đứng dậy, có lẽ là do ngồi quá lâu mới đứng lên nên có chút choáng váng, thân thể lắc lư, cô vươn tay đỡ lấy cổ tay của Lục Chẩm Thu, nghe được một câu: "Cảm ơn."

Cô nói, "Đừng khách khí."

Sau khi Lục Chẩm Thu đi vào, lòng bàn tay cô còn lưu lại sự mềm mại và độ ấm của cổ tay Lục Chẩm Thu, còn có mùi nước hoa như có như không.

Lần đầu tiên, cô bởi vì một lần tiếp xúc, tim đập gia tốc.

Điện thoại đặt ở ghế phụ ting ting hai tiếng, Cận Thủy Lan hoàn hồn, nhìn màn hình, là tin nhắn Hoa Lạc gửi tới, hỏi cô có phải sắp tới hay không, Cận Thủy Lan một tay trả lời: [ Còn ba phút nữa. ]

Hoa Lạc vừa nhìn tin nhắn này thì từ trên ghế sô pha nhảy dựng lên!

Cô lập tức gọi điện thoại cho Lục Chẩm Thu: "Thu Thu! Cậu tới chưa?"

Lục Chẩm Thu từ bên cạnh bồn hoa đứng lên: "Đến rồi, tôi đang ở dưới lầu."

"A, vậy cậu đừng nhúc nhích tôi xuống dưới!" Hoa Lạc nói xong xách túi đi xuống lầu, còn ở trong điện thoại giải thích với Lục Chẩm Thu: "Không phải tôi không biết vị trí căn nhà mà Cận lão sư cho thuê, nhưng muốn Cận lão sư gửi cho tôi vị trí chính xác, không nghĩ tới Cận lão sư lại có công việc ở gần đó, nói thuận tiện dẫn chúng ta đi qua!"

Cô hưng phấn nói: "Cận lão sư còn rất tốt, không giống như lời đồn bất cận nhân tình mà!"

Lục Chẩm Thu đồng ý, sau đó nhìn thấy thân ảnh của Hoa Lạc, nàng vẫy tay, Hoa Lạc đi tới, đúng lúc này, một chiếc xe dừng lại bên cạnh hai người.

"Cận lão sư!" Hoa Lạc lập tức đứng thẳng tắp, giống như học sinh đột nhiên nhìn thấy giáo viên chủ nhiệm, cả người đều câu nệ, Cận Thủy Lan nhìn Hoa Lạc, lại nhìn về phía Lục Chẩm Thu.

Hoa Lạc giải thích: "Cận lão sư, đây chính là người muốn thuê nhà, bạn của tôi, tên là Lục Chẩm Thu."

Lục Chẩm Thu khẽ gật đầu với Cận Thủy Lan, vành mắt nàng còn đỏ ửng, ánh mắt lóe lên thủy quang, trong trẻo có thần, Cận Thủy Lan sững sờ hai giây mới gật đầu: "Lên xe đi."

Hoa Lạc a một tiếng, vốn định cùng Lục Chẩm Thu ngồi ở ghế sau, lại cảm thấy như vậy không lễ phép, cho nên mở cửa ghế phụ ngồi vào, Cận Thủy Lan liếc nhìn cô một cái, nói: "Người thuê nhà là Lục tiểu thư đúng không?"

Hoa Lạc gật đầu: "Đúng vậy, là Thu Thu."

Cận Thủy Lan nói: "Vậy để cho cô ấy ngồi ở phía trước đi, thuận tiện nhìn đường."

13

Hoa Lạc mới phản ứng lại: "Đúng đúng." Cô nói xong còn không quên vuốt mông ngựa: "Cận lão sư suy nghĩ thật chu đáo."

Cận Thủy Lan không lên tiếng, bất động thanh sắc nhìn hai người thay đổi vị trí lẫn nhau, Lục Chẩm Thu ngồi xuống, sau đó Cận Thủy Lan nói: "Dây an toàn."

Lục Chẩm Thu cúi đầu thắt lại.

Cận Thủy Lan dư quang ngắm nhìn động tác của nàng, tay vẫn luôn cọ xát vô lăng, chờ Lục Chẩm Thu thắt xong cô mới bật động cơ, sau khi xe khởi động, âm nhạc trên xe tự động phát.

~Chia tay vui vẻ... Em phải hạnh phúc... Em có thể tìm thấy người tốt hơn...

32

Hoa Lạc nghe da đầu tê rần, cô hắng giọng, nhỏ giọng nói: "Cận lão sư, có thể đổi một bài khác không?"

Cận Thủy Lan nghiêng đầu, nhàn nhạt nói: "Có thể."

Cô tiện tay ấn bài tiếp theo, trong xe nhất thời vang lên: ~Hãy để tôi sống một mình... Xin đừng nắm chặt tay nữa... Một người tôi ít nhất sạch sẽ gọn gàng...

11

Hoa Lạc ngậm miệng.

Trong lúc nhất thời không biết người chia tay là Lục Chẩm Thu, hay là Cận Thủy Lan.