Lục Chẩm Thu nghẹn ngào nói xong câu đó, bởi vì nói dối tim vẫn luôn đập thình thịch, nắm chặt điện thoại, đối phương hỏi: "Khi nào ở bên nhau?"

Vừa mới nói khi nào? Đầu óc Lục Chẩm Thu ngốc vài giây mới trả lời: "Vừa ở bên nhau không lâu."

Cận Thủy Lan nháy mắt ra hiệu cho nàng, nhanh chóng móc giấy bút bên cạnh ra, Lục Chẩm Thu nghe đầu dây bên kia nói khẽ: "Gạt hai người? Không phải..."

Cận Thủy Lan cọ hai nét, sau khi viết xong đưa cho Lục Chẩm Thu, Lục Chẩm Thu nói: "Bọn con chỉ muốn chờ tình cảm ổn định một chút rồi mới nói cho hai người biết."

"Cô ấy." Lục Chẩm Thu lặp lại không được, chỉ nghẹn ngào đỏ mặt nói: "Con, rất thích."

1

Đầu dây bên kia vẫn như cũ ngữ khí nghi ngờ, dường như không tin được sự thật Cận Thủy Lan đột nhiên có bạn gái, Lục Chẩm Thu không trâu bắt chó đi cày, tuy rằng hồi đáp lắp bắp, cũng may giấu giếm được, Lục Chẩm Thu đem điện thoại đưa cho Cận Thủy Lan liền thở phào nhẹ nhõm, Cận Thủy Lan nói: "Vất vả rồi, bọn họ có nói khi nào sẽ trở về không?"

Lục Chẩm Thu trả lời cô: "Nói là sẽ mau chóng trở về."

Cận Thủy Lan mím môi cười, nghe được Lục Chẩm Thu nói một câu: "Tôi cảm thấy biểu hiện của tôi vừa rồi rất kém, Cận lão sư, nếu không cô đổi người đi?"

4

Khóe môi giương đến một nửa liền thu trở lại, Cận Thủy Lan nói: "Không sao đâu, rất tốt."

Lục Chẩm Thu lại vỗ vỗ ngực, dường như không tin vào kỹ thuật diễn vừa rồi của mình, Cận Thủy Lan nói: "Bất quá tránh xảy ra vấn đề, chúng ta chuẩn bị trước khẩu cung đi."

3

"Khẩu cung?" Lục Chẩm Thu hỏi: "Khẩu cung gì?"

Cận Thủy Lan nói: "Chính là một ít sở thích, chúng ta cũng không thể đến lúc đó một mực không biết cái gì?"

Lục Chẩm Thu gật đầu: "Đúng vậy, Cận lão sư ngày thường có sở thích gì?"

Cận Thủy Lan suy nghĩ rồi nói: "Rất nhiều, chờ cô ghi âm xong chúng ta nói?"

Lục Chẩm Thu đồng ý, ra khỏi phòng nghỉ đi ghi âm, Cận Thủy Lan ngồi ở trên sô pha, gõ nhẹ điện thoại, lâm vào trầm tư.

Thời gian liên tiếp ba bốn ngày, Cận Thủy Lan và Lục Chẩm Thu đều hiểu rõ sở thích cùng thói quen của người kia, Lục Chẩm Thu ghi nhớ những thứ đó trong lòng, nhất là về phương diện ăn uống, Cận Thủy Lan nhìn nàng giống như học thuộc lòng văn chương, dở khóc dở cười.

"Thả lỏng một chút." Cận Thủy Lan nói: "Cô càng khẩn trương, càng dễ lộ."

Lục Chẩm Thu gật đầu: "Tôi sẽ cố gắng."

Kỷ Tử Bạc cách đó không xa kêu: "Thu Thu, hôm nay có phải không cần quay về livestream hay không?"

Cuối tuần đoàn làm phim tụ tập liên hoan, Lục Chẩm Thu đã xin nghỉ một ngày không cần quay về livestream, Lục Chẩm Thu gật đầu: "Hôm nay không cần."

Kỷ Tử Bạc nói: "Vậy hôm nay chúng ta ghi âm đến buổi chiều, sau đó cô đi cùng Cận lão sư, chúng tôi lái xe đi?"

Lục Chẩm Thu nói: "Được, không có vấn đề."

Bình thường nàng ghi âm cả buổi sáng, hiếm khi buổi trưa ăn cơm ở đây, Lục Chẩm Thu còn rất mới lạ, cơm hộp là do đoàn làm phim đặt, tiêu chuẩn 3 món 1 canh, Lục Chẩm Thu mở ra xem, bên trong hai món rau xào đều là giá đỗ, nàng theo bản năng nghĩ đến khẩu vị gần đây của Cận Thủy Lan, hỏi thành viên đoàn làm phim đang phát cơm bên cạnh: "Cơm hộp có phải chỉ có một loại hay không?"

1

"Cơm hộp chỉ có loại này." Người kia khó hiểu: "Thu Thu, không hợp khẩu vị của cô sao?"

Lục Chẩm Thu lắc đầu: "Không có, tôi rất thích."

Đối phương yên lòng.

Lục Chẩm Thu liếc mắt nhìn Cận Thủy Lan còn đang nói chuyện với Kỷ Tử Bạc, sau đó buông hộp cơm xuống, bước nhanh ra khỏi lều, ở bên ngoài đi hai con phố mới có một con phố ẩm thực, rất đông người, Lục Chẩm Thu muốn tiết kiệm thời gian nên đến quán cơm gần nhất, sau khi đóng gói một phần cơm hộp rồi bước nhanh trở về, trên đường ngoài ý muốn gặp phải đám người của Đường Nghênh Hạ, Đường Nghênh Hạ đi ở phía trước, phía sau đi theo những diễn viên phối âm của đoàn làm phim, Lục Chẩm Thu nhìn thấy chỉ tạm dừng hai giây liền cúi đầu lướt qua.

2

Đường Nghênh Hạ nhìn bóng lưng rời đi quay đầu nhìn, Dư Ôn kêu: "Hạ Thần?"

Cô ta hoàn hồn, nhìn về phía mọi người, nắm tay cười cười: "Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm."

Lục Chẩm Thu đi qua, còn có thể nghe được vài người nói chuyện phiếm.

"Hạ Thần, thay đổi tạp chí cảm giác thế nào?"

"Còn có thể là cảm giác gì nữa, kiếm tiền muốn điên rồi, quyển sách dự bán của Hạ Thần cũng gần 8 vạn bản đấy."

"Tạp chí này thật sự hoạt động rất tốt, tuyên truyền từng bộ một."

"Hạ Thần, tôi nghe nói cô sẽ tổ chức ký bán ở Quang Đại sao?"

Chỉ một số cộng tác viên mới có thể tổ chức ký bán ở Quang Đại, chỉ ít ỏi vài người, xem ra Đường Nghênh Hạ quả thật nhân khí rất vượng, Lục Chẩm Thu tâm không gợn sóng, bước nhanh trở lại lều, mặt bị gió lạnh thổi đau rát, giống như dao cạo xẹt qua, Lục Chẩm Thu vỗ vỗ gương mặt đi vào, không thấy Cận Thủy Lan, nàng tò mò hỏi những người khác: "Cận lão sư đâu?"

"Ở bên trong." Nhân viên đoàn làm phim nói cho nàng, sau đó Lục Chẩm Thu xách hộp cơm của mình vào, tìm được phòng nghỉ của cô, cửa nửa mở.

Cận Thủy Lan đang ngồi trên sô pha, hộp thức ăn nhanh mở ra, đũa còn chưa mở niêm phong, biểu tình có chút bất đắc dĩ, mới vừa cúi đầu chuẩn bị xé đũa dùng một lần, nhìn thấy một phần cơm hộp đặt ở trước mắt, cô ngẩng đầu xem, Lục Chẩm Thu cười nói: "Cận lão sư, ăn phần này đi."

Bên ngoài hộp cơm của các nàng không giống nhau, Cận Thủy Lan sửng sốt, nhìn thấy trong ánh mắt mang theo nụ cười của Lục Chẩm Thu có ánh sáng lóe lên, trái tim không kiềm chế được nhảy dựng, ở trong ngực đấu đá lung tung, Cận Thủy Lan âm thanh căng thẳng: "Lấy đâu ra vậy?"

Lục Chẩm Thu ngồi đối diện nói: "Tôi vừa mới đi ra ngoài mua."

Cận Thủy Lan tiếp nhận hộp cơm, mở ra, bên trong đều là món cô yêu thích, dòng nước ấm từ trái tim len lỏi chảy ra, đuôi mắt nóng đỏ lên, cô nghiêng đầu: "Cảm ơn."

Lục Chẩm Thu cười: "Không có việc gì."

Cận Thủy Lan chớp mắt, cúi đầu ăn cơm, chiếc đũa nắm rất chặt, Lục Chẩm Thu ở bên tai cô hỏi: "Vậy hôm nay Bạch lão sư cũng tới sao?"

"Bạch Miêu sao?" Cận Thủy Lan gật đầu: "Cũng tới."

Lục Chẩm Thu ừm một tiếng tiếp tục ăn cơm.

Cận Thủy Lan ăn hai miếng, liếc mắt nhìn Lục Chẩm Thu, động tác ăn cơm hiển nhiên chậm hơn bình thường rất nhiều, Lục Chẩm Thu ăn xong một nửa, Lục Chẩm Thu nói: "Cận lão sư, cô chậm rãi ăn, tôi ra ngoài trước."

"Ừm, đi đi." Cận Thủy Lan khẽ gật đầu, Lục Chẩm Thu ra ngoài lướt qua Kỷ Tử Bạc, Kỷ Tử Bạc đi vào, nhìn thấy hộp cơm của Cận Thủy Lan liền nói: "A, thêm bữa ăn à?"

Cận Thủy Lan lạnh lẽo liếc mắt một cái, Kỷ Tử Bạc ho khan một tiếng, chờ Lục Chẩm Thu rời đi mới hỏi: "Có phải Thu Thu mua không?"

"Cậu cũng biết?"

Kỷ Tử Bạc nói: "Tôi thấy cô ấy ra ngoài."

Nói xong lầm bầm: "Còn đụng phải Đường Nghênh Hạ."

Cận Thủy Lan đang ăn chợt dừng lại, trừng mắt nhìn Kỷ Tử Bạc, Kỷ Tử Bạc xua tay: "Không nói nữa, tôi chỉ là muốn nhắc nhở cậu, đừng để cho hai người đó có cơ hội tiếp xúc."

Cận Thủy Lan cúi đầu: "Biết rồi."

Cơm nước xong cô theo sát công tác, trong phòng làm việc, Lục Chẩm Thu đang ấp ủ cảm xúc, Cận Thủy Lan ngồi cách đó không xa nhìn nàng, nghĩ đến hành động nàng mua cơm hộp cho mình, đến lời Kỷ Tử Bạc nói nàng đụng phải Đường Nghênh Hạ, tay vác trên trán, thần sắc tối tăm không rõ.

Buổi chiều ghi âm đến hơn 6 giờ, Lục Chẩm Thu ra khỏi phòng làm việc, mọi người đều đi không sai biệt lắm, những người khác muốn về khách sạn thay quần áo, Lục Chẩm Thu không cần, cho nên dư lại một chút thời gian, sau khi đi ra nhìn thấy Cận Thủy Lan đang cúi đầu chơi điện thoại liền kêu: "Cận lão sư."

Cận Thủy Lan giương mắt lên, gật đầu: "Xong rồi?"

Lục Chẩm Thu ừm một tiếng, thấy cô đứng lên, hai người xách túi đi ra ngoài, Cận Thủy Lan từ trong túi lấy mắt kính ra, Lục Chẩm Thu nghiêng đầu nhìn vài lần, Cận Thủy Lan hỏi: "Làm sao vậy?"

Sau khi quen thuộc, thái độ của Lục Chẩm Thu không còn câu nệ như trước, nói chuyện cũng tuỳ ý rất nhiều, nàng nói: "Không có, chỉ cảm thấy Cận lão sư đeo kính và không đeo kính khác biệt rất lớn."

Cận Thủy Lan nhíu mày: "Khác biệt? Khác biệt cái gì?"

Lục Chẩm Thu suy nghĩ một chút, không đeo kính nhìn Cận Thủy Lan càng ôn hòa hơn một ít, sau khi đeo kính có vẻ ngũ quan thâm thúy lại sắc bén, đặc biệt là mắt kính gọng vàng, bên cạnh lóe ngân quang, thực lạnh lẽo, thực giỏi giang, thực giống loại cảm giác tinh anh trên thương trường.

Cận Thủy Lan nghe đến đây bật cười: "Có sao?"

Lục Chẩm Thu gật đầu: "Có."

Cận Thủy Lan nói: "Vậy cô thích loại nào?"

Lục Chẩm Thu nghiêng đầu: "Hửm?"

Cận Thủy Lan mở miệng giải thích: "Ý tôi là, cô thích tôi đeo kính hay là không đeo kính?"

Lục Chẩm Thu dừng vài giây, nói: "Tôi cảm thấy cả hai đều khá tốt."

1

Ánh mắt trong suốt, tràn đầy chân thành, Cận Thủy Lan tim đập loạn xạ bởi vì những lời này mà chậm rãi hòa hoãn liền nói: "Lên xe đi."

Lục Chẩm Thu đồng ý, ngồi ở trên ghế phụ.

Lúc các nàng đến những người khác còn chưa đến, phỏng chừng đã thay quần áo rồi trang điểm, Lục Chẩm Thu còn chưa đến cạnh bàn đã nghe thấy có người kêu: "Cận Thủy Lan?"

Cận Thủy Lan quay đầu, phát hiện là Chu Nguyên.

Chu Nguyên ngồi ở một cái bàn tròn màu nâu thẫm, giữa bàn tròn đặt hai cái bếp lẩu, đang bốc hơi nghi ngút, bàn tròn ngồi bốn năm người đàn ông, Chu Nguyên đứng dậy nói: "Lớp trưởng không phải nói cậu không rảnh sao?"

Cận Thủy Lan hỏi ngược lại: "Mọi người ở đây liên hoan sao?"

"Đúng vậy." Người đàn ông bên cạnh Chu Nguyên nói: "Hoàn cảnh ở đây không tệ, không đúng, không phải cậu đến đây liên hoan sao?"

Cận Thủy Lan nói: "Đoàn làm phim của tôi liên hoan ở bên trong."

"À." Người đàn ông gật đầu hỏi: "Bên cạnh cậu là?"

Chu Nguyên nói: "Là Lục Chẩm Thu."

"Lục Chẩm Thu?" Người đàn ông nói: "Cái tên rất quen thuộc, đây không phải cậu..."

Chu Nguyên giữ chặt người đàn ông, không để cho hắn nói tiếp, Cận Thủy Lan cười cười: "Chúng tôi đi trước."

Những người khác nhìn về phía hai người, người đàn ông bị Chu Nguyên lôi kéo, có chút mất hứng: "Làm gì vậy, có phải Lục Chẩm Thu lần trước cậu nhắc tới không? Cô ấy trông rất xinh đẹp."

Chu Nguyên gật đầu.

Người đàn ông bên cạnh hắn nói: "A, bất quá cậu nói cô ấy không thích đàn ông, có phải sự thật không?"

Ngữ khí rất không thể tưởng tượng nổi, người đàn ông đối diện bọn họ cười nhạo: "Không thích đàn ông? Chẳng lẽ thích phụ nữ?"

Tràn đầy trào phúng cùng ngả ngớn.

2

Lục Chẩm Thu và Cận Thủy Lan vừa mới đi qua bàn, nghe được những lời này, Lục Chẩm Thu mím môi, Cận Thủy Lan trực tiếp xoay người, trở lại trước bàn tròn, nhìn về phía mấy bạn học kia, mấy người đột nhiên bị thần sắc nghiêm túc trấn áp, hô hấp đều nhẹ, đồng tử rõ ràng có khẩn trương, Cận Thủy Lan một tay đặt trên bàn tròn, gõ gõ, mắt kính gọng vàng ở dưới ánh đèn chiết xạ ra ánh sáng lạnh lẽo, cùng giọng nói của cô giống nhau lạnh lạnh, Cận Thủy Lan nói: "Không thích đàn ông thì có vấn đề gì sao?"

3

Thái độ bình tĩnh, giọng nói mát lạnh: "Tôi cũng không thích đàn ông, có phải muốn đưa tôi vào danh sách đen không?"

Cận Thủy Lan lấy điện thoại ra: "Nào, ai muốn kéo đen tôi hiện tại liền có thể."

Trước mặt không có động tĩnh gì, trong lớp bây giờ lăn lộn tốt nhất chính là lớp trưởng, lớp trưởng bình thường đều bám lấy Cận Thủy Lan, đắc tội Cận Thủy Lan, chẳng khác nào đắc tội lớp trưởng, đến tụ tập, không phải là cùng lớp trưởng làm thân sao, cho nên nhất thời không ai nói chuyện.

Cận Thủy Lan nhấc mí mắt lên, nhìn lướt qua bọn họ, lạnh lẽo hỏi: "Không có sao?"

Toàn bộ bàn ăn trầm mặc, ngậm miệng không tiếng động.

*****

Cận Thủy Lan: Em thích tôi đeo kính hay là không đeo kính?

Lục Chẩm Thu: Chị là hỏi trên giường hay là dưới giường?

4

Cận Thủy Lan:......