Thời điểm Bạch Miêu đến chỗ tụ tập liền phát hiện bốn phía có chút áp suất thấp, cô nhíu mày hỏi Kỷ Tử Bạc bên cạnh: "Làm sao vậy?"

Kỷ Tử Bạc nâng cằm ra hiệu bàn bên kia, nói một câu: "Ra cửa không xem ngày."

Bạch Miêu nhìn qua, một bàn khác có nam có nữ, bầu không khí tựa hồ cũng không tốt lắm, không lâu sau có người chạy tới bên cạnh Cận Thủy Lan, không biết nói cái gì, Cận Thủy Lan lắc đầu, đối phương thần sắc uể oải, vẫn là miễn cưỡng cười cười rời đi.

Cô nhíu mày: "Có chuyện gì sao?"

Kỷ Tử Bạc nói: "Bàn bên kia là bạn học của Cận lão sư."

Bạch Miêu giật mình: "Vậy tại sao không qua chào hỏi?"

Kỷ Tử Bạc nói ngắn gọn nguyên nhân trước sau một lần, Bạch Miêu giật giật khóe miệng, hiển nhiên muốn mắng người nhưng nhịn xuống, Kỷ Tử Bạc hỏi Cận Thủy Lan: "Có muốn đổi chỗ khác hay không?"

1

Cận Thủy Lan nhìn về phía bên kia, vài giây sau nói: "Quên đi, bọn họ lập tức rời đi."

Vừa mới dứt lời, người ở bàn bên kia đứng lên, Chu Nguyên nhìn vị trí của Lục Chẩm Thu, muốn nói lại thôi. Hắn là ở trong nhóm nhắc tới Lục Chẩm Thu, cũng nói qua thích nàng, thời điểm những người khác hỏi tới, hắn cảm thấy quá mất mặt, cho nên mới nói Lục Chẩm Thu không thích đàn ông.

1

Ai cũng không nghĩ đến sẽ đụng phải, còn phát sinh loại sự tình này, hắn muốn đi nói lời xin lỗi, nhưng lớp trưởng không đồng ý, bàn của Cận Thuỷ Lan thoạt nhìn cũng không giống như hoan nghênh bọn họ.

Chu Nguyên nhìn Lục Chẩm Thu một hồi, cúi đầu rời đi với lớp trưởng. Lục Chẩm Thu ngồi ở trước bàn, thần sắc bình tĩnh.

Chờ đến khi bàn bên kia rời đi, Kỷ Tử Bạc mới mở miệng: "Đầu năm nay còn có người lấy xu hướng tính dục ra kì thị? Không biết còn nghĩ rằng tôi sống ở thời cổ đại đấy."

"Thích nam hay nữ không quan trọng, nếu phải xem giới tính thì đừng thích."

3

Mọi người mồm năm miệng mười thảo luận, Cận Thủy Lan ngồi ở một bên nghiêng đầu nhìn về phía Lục Chẩm Thu, nhàn nhạt nói: "Xin lỗi."

Lục Chẩm Thu hoàn hồn, vội vàng nói: "Cận lão sư, đây cũng không phải lỗi của cô."

Cận Thủy Lan hạ giọng: "Là tôi nói với Chu Nguyên cô không thích đàn ông."

Tuy rằng cô nói không thích hợp, nhưng Chu Nguyên lại đi hiểu như vậy, trách nhiệm là ở cô, Lục Chẩm Thu suy nghĩ vài giây nói: "Vậy cũng không sai."

Ánh mắt của Cận Thủy Lan vẫn luôn rơi vào trên sườn mặt Lục Chẩm Thu, ôn nhu tốt đẹp, Lục Chẩm Thu đột nhiên quay đầu, cùng cô bốn mắt nhìn nhau, âm thanh ôn nhu lại kiên định: "Tôi vốn không thích đàn ông."

"Cận lão sư lại không nói sai, còn giúp tôi chắn đào hoa, tôi hẳn nên cám ơn cô."

Còn có chuyện vừa rồi cô đứng trước mặt bạn học nói kéo đen, sau đó mặc kệ lớp trưởng khuyên thế nào cũng không chấp nhận lời xin lỗi, nàng không cảm thấy Cận Thủy Lan đường đột nói ra chuyện xu hướng tính dục của mình, ngược lại cảm kích Cận Thủy Lan.

Kỳ thật, khi đi cùng Hoa Lạc đối diện với đối tượng xem mắt luôn có thể gặp được một số người, nghe được các nàng thích phụ nữ đều sẽ dùng ánh mắt khác thường nhìn các nàng, chỉ chỉ trỏ trỏ cũng không ít, Lục Chẩm Thu trước kia không để ý, hiện tại lại càng không để ở trong lòng.

Bất quá kia rốt cuộc là bạn học của Cận Thủy Lan.

Lục Chẩm Thu chớp mắt, nhìn về phía Cận Thủy Lan nói: "Cận lão sư, nếu như cô bởi vì tôi lại cùng bạn học..."

Cận Thủy Lan ngắt lời nàng: "Chưa nói đến bởi vì ai, tam quan bất hòa mà thôi."

Trước kia nếu không phải vì quan hệ không tệ với lớp trưởng, mỗi lần đều gọi điện thoại tới tam thôi tứ thỉnh, cô sẽ không tham gia tụ tập ăn uống, bởi vì không có đề tài tán gẫu.

Hiện tại rất tốt, mượn cái cớ này, về sau cũng không cần đi.

Cận Thủy Lan nâng ly lên, đặt trước mặt Lục Chẩm Thu: "Đừng nghĩ nữa, cụng ly."

Trái tim đang treo lơ lửng của Lục Chẩm Thu buông xuống, nàng nâng ly cùng Cận Thủy Lan nhẹ nhàng chạm vào, mép ly phát ra tiếng vang thanh thúy, hai người thả lỏng, nhìn nhau cười.

Trên bàn không khí hơi chút hòa hoãn, đợi đến khi nướng thịt đã khôi phục được bảy tám phần, bất quá còn đang thảo luận đề tài vừa rồi, bọn họ tán gẫu đến đồng tính luyến ái, thảo luận sôi nổi ngất trời, Cận Thủy Lan ngồi bên cạnh ăn thịt xông khói, nghe những người khác hỏi: "Cận lão sư, nghe nói hiện tại hạng mục bách hợp sẽ được nâng đỡ, là thật hay giả?"

Cận Thủy Lan nói: "Có tin tức này."

Hiện tại đồng tính cũng không còn kiêng dè như trước, trốn trốn tránh tránh, trước kia có một bộ phận chèn ép trong giới rất nghiêm trọng, mười năm trước nghệ sĩ công khai comeout cơ bản đều sẽ bị phong sát, hiện tại phía trên cũng mở một mắt nhắm một mắt, có ý tứ ngầm đồng ý, vốn chính là nhìn trúng điểm này, hiện tại hỗ trợ hạng mục Bách Hợp.

Cận Thủy Lan chuyển sang biên kịch, phim truyền hình cùng điện ảnh thu được rất nhiều, xem như đôi bên cùng có lợi.

Những người khác trong đoàn làm phim nói: "Kia phỏng chừng chính là sự thật, gần đây tôi nghe nói Hạ Thần định sẽ ký bán ở Quang Đại."

"Thật hay giả? Quang Đại?"

Quang Đại xem như là trường đại học có lịch sử khá lâu đời, cũng xuất hiện rất nhiều nhân vật truyền kỳ, nhưng phong cách trường học bảo thủ, hiệu trưởng không chỉ một lần bị người ta nói cổ hủ, rất lâu trước kia Cận Thủy Lan ký bán cũng định chuẩn bị ở đó, nhưng hiệu trưởng không đồng ý, sau đó học sinh náo loạn một hồi, Cận Thủy Lan đổi địa điểm, cách hơn hai năm mới một lần tổ chức ký bán tại Quang Đại.

"Sự thật đi, hiệu trưởng đã thay đổi, hiệu trưởng hiện tại tôn sùng tính hướng tự do, cho nên rất hoan nghênh tác giả tổ chức ký bán ở đó."

"Vậy cũng tốt, bất quá Hạ Thần gần đây danh tiếng có chút lớn."

"Đâu chỉ có vậy, nghe nói cô ấy lại bán thêm hai bộ điện ảnh, đã bắt đầu chọn diễn viên rồi."

"Mọi người nói xem cô ấy cùng Dư Ôn là thật hay giả? Trong giới đều đồn đãi, hai ngày trước còn có người nhìn thấy bọn họ ở trong lều..."

Cận Thủy Lan buông ly xuống, không nhẹ không nặng, vừa vặn cắt ngang cuộc trò chuyện bên kia, cô nói với Lục Chẩm Thu: "Ăn có chút căng bụng, muốn đi dạo một lát hay không?"

Lục Chẩm Thu nói: "Được."

Cận Thủy Lan cùng mọi người chào hỏi, theo Lục Chẩm Thu ra khỏi quán nướng, bên ngoài sắc trời đen kịt, giống như có dấu hiệu sắp mưa to, Cận Thủy Lan nói: "Tôi muốn đi siêu thị mua chút đồ."

Lục Chẩm Thu gật đầu, đèn đường đem thân ảnh hai người kéo rất dài, đi được một nửa Lục Chẩm Thu nói: "Cận lão sư, cám ơn cô."

Nàng nhìn ra được là Cận Thủy Lan thay nàng giải vây, cố ý nói muốn mua chút đồ.

Cận Thủy Lan thần sắc có chút mất tự nhiên, cô không được tự nhiên muốn nói chuyện, vừa mới há miệng liền ăn một ngụm gió lạnh, hắt xì một cái.

1

Lục Chẩm Thu nói: "Cận lão sư chúng ta trở về đi, bên ngoài hơi lạnh."

Có thể vì nguyên nhân sắp trời mưa, gió so với ngày thường càng thêm lạnh, thổi đến xương cốt phát đau, Cận Thủy Lan vốn có thể thoải mái ngồi nói chuyện phiếm với mọi người trong đoàn làm phim, nhưng vì nàng mà phải ra ngoài.

Thần sắc của Lục Chẩm Thu rõ ràng có áy náy, Cận Thủy Lan nói: "Không có việc gì, đi thôi, siêu thị ở ngay phía trước."

Cô nói xong vẫn đi về phía trước, xoa xoa chóp mũi phát ngứa, nhịn xuống xúc động muốn hắt xì.

Gió lạnh từng đợt rót vào người, vừa mới đi ra cũng không mặc áo khoác, bởi vì lạnh cô bước nhanh đến cửa siêu thị, hệ thống sưởi trước mặt khiến cô khẽ thở phào một hơi, Lục Chẩm Thu nhìn bóng lưng đơn bạc của cô mím môi, cũng bước theo vào.

1

Cận Thủy Lan mua một gói kẹo cao su, thời điểm thanh toán Lục Chẩm Thu giành trả tiền, Cận Thủy Lan cũng không phản đối, gật gật đầu: "Cô trả đi."

Sau khi Lục Chẩm Thu trả tiền xong, hai người đứng ở khu vực nghỉ ngơi ngay cửa siêu thị, có thể cách lớp kính trong suốt nhìn thấy người đi đường bên ngoài đang vội vã, gió thổi lá cây bay lên giữa không trung, còn có một ít poster bị nhấc lên, rầm rầm vang vọng, Cận Thủy Lan đưa qua kẹo cao su, Lục Chẩm Thu đổ hai viên, ánh mắt của Cận Thủy Lan nhìn đôi môi đỏ mọng của nàng, nhanh chóng di chuyển tầm mắt sang một bên.

Hai người vừa ăn kẹo cao su vừa nói chuyện phiếm.

Cận Thủy Lan nói: "Thu Thu, thật ra cô không cần chuyện gì cũng nghẹn ở trong lòng."

Lục Chẩm Thu quay đầu: "Hửm?"

Cận Thủy Lan nói: "Chuyện của cô và Đường Nghênh Hạ, tôi có nghe nói một chút, nếu cô muốn mắng cô ấy thì mắng đi."

Lục Chẩm Thu cười khẽ, nàng thả lỏng thân thể, ngồi trên ghế cao, đôi tay chống trên bàn nghỉ ngơi, nhìn gió mạnh thổi ở bên ngoài: "Kỳ thật mới vừa chia tay tôi rất là tức giận."

"Cô ấy cùng Dư Ôn..." Lục Chẩm Thu nhai kẹo cao su, nói: "Cận lão sư hẳn là đã nghe nói hết rồi."

Cận Thủy Lan gật đầu.

Lục Chẩm Thu tiếp tục nói: "Bất quá về sau tôi cảm thấy không có ý nghĩa gì."

Hết lần này đến lần khác thất vọng, cảm xúc chồng chất tới cực điểm, sau khi sụp đổ nàng ngược lại nhận ra tất cả, hiện tại nhìn thấy Đường Nghênh Hạ nàng đã có thể làm được coi cô ta hoàn toàn là người xa lạ.

Sẽ không vì cô ta mà khóc, sẽ không vì cảm xúc của cô ta mà dao động, sẽ không vì cô ta cùng Dư Ôn đứng một chỗ mà khó chịu, vừa rồi ở trên bàn cơm, nàng nghe mọi người tán gẫu về Hạ Thần, đến những scandal với Dư Ôn, nàng thậm chí còn có thể phụ họa hai câu.

Rõ ràng mới chia tay không được một tháng, nàng lại cảm giác giống như đã thật lâu thật lâu, lâu đến nỗi nàng sắp thành công vứt bỏ Đường Nghênh Hạ ra khỏi thế giới của mình.

Nàng có thể làm được.

Lục Chẩm Thu thần sắc kiên định.

Cận Thủy Lan cắn kẹo cao su, cảm thấy càng thêm ngọt ngào, cô nói: "Đáng tiếc."

Lục Chẩm Thu khó hiểu: "Đáng tiếc cái gì?"

Cận Thủy Lan nói: "Đáng tiếc, vốn còn muốn an ủi cô, không nghĩ đến cô cũng không cần."

Lục Chẩm Thu bị cô chọc cười, nói: "Tôi không cần an ủi."

Từ nhỏ đến lớn, nàng rất biết điều tiết cảm xúc của mình, rất ít để tâm vào chuyện vụn vặt, cũng không có thời gian dành cho việc đó, Cận Thủy Lan có chút đau lòng nói: "Vậy thì hãy đến an ủi tôi đi."

Lục Chẩm Thu tò mò: "Cận lão sư còn cần an ủi sao?"

Cận Thủy Lan nghiêm trang: "Đương nhiên cần."

Lục Chẩm Thu ngồi thẳng thân thể, thần sắc đoan chính: "Vậy Cận lão sư muốn an ủi cái gì?"

Nàng đột nhiên nghiêm túc làm Cận Thủy Lan thất thanh mấy giây, nói: "Không phải là tôi, là bạn của tôi."

Lục Chẩm Thu nâng cằm nhìn về phía Cận Thủy Lan, gật đầu.

Cận Thủy Lan nói: "Bạn của tôi có yêu đương với một đối tượng, bản thân cô ấy rất ưu tú, nhưng đối tượng của cô ấy lại rất tự ti, tự ti đến mức không muốn để cho bạn của tôi ra ngoài làm việc, ngăn chặn ở khắp mọi nơi, còn yêu cầu mọi người đừng cho bạn của tôi một cơ hội."

4

Lục Chẩm Thu nghe được nhíu mày, theo bản năng nói: "Cái này cũng thật quá đáng."

"Đúng vậy." Cận Thủy Lan gật đầu: "Tôi cũng cảm thấy thật quá đáng, nhưng quá đáng nhất chính là, cô ấy còn nhốt bạn của tôi ở nhà, không cho phép cô ấy phát triển sự nghiệp, chính mình lại đi ra ngoài ngoại tình."

3

Lục Chẩm Thu có chút bùng nổ: "Sao lại có loại người này, cũng quá rác rưởi rồi!"

Cận Thủy Lan phụ họa: "Còn không phải sao."

Lục Chẩm Thu nói: "Bản thân ngoại tình còn không cho bạn của cô ra ngoài phát triển sự nghiệp, bạn của cô thật sự rất thảm."

Cận Thủy Lan gật đầu: "Là xui xẻo mới quen biết đối tượng như vậy."

2

Lục Chẩm Thu nói: "Thật là xui xẻo."

Ngẫm lại mắng không đã ghiền, lại nói: "Vẫn là thật sự xui xẻo!"

2

******

Cận Thủy Lan: Em muốn mắng thì cứ mắng đi.

Lục Chẩm Thu: Không quan hệ, em sẽ tự mình điều tiết.

Cận Thủy Lan: Bạn của tôi gặp phải một tra nữ......

1

Lục Chẩm Thu: Điều tiết không được, muốn mắng người.