Mẹ? Lục Chẩm Thu nghe thấy từ này lập tức quay đầu, thấy Cận Thủy Lan vẫn là bộ dáng ngủ mơ mơ màng màng, vừa rồi uống nước cô cũng không mở mắt, phỏng chừng vẫn còn đang sốt, thân thể nàng thả lỏng, kéo đôi tay Cận Thủy Lan ra, đem cô áp trở lại sô pha, quay đầu lấy một miếng dán hạ sốt mới, thay thế miếng dán hạ sốt đã không còn hiệu quả gì trên trán Cận Thủy Lan.

Cận Thủy Lan lông mi động động, nhíu mày, nhưng lại không giống bộ dáng muốn tỉnh lại, Lục Chẩm Thu không yên tâm đem mu bàn tay đặt lên sườn mặt cô, so với trước đó tốt hơn nhiều, nàng kêu: "Cận lão sư?"

Âm thanh mềm mại, Mao Mao nghe được liền tiến lại gần, Lục Chẩm Thu sờ sờ đầu nó, khều Cận Thủy Lan: "Cận lão sư cô tỉnh lại đi."

Cận Thủy Lan hàm hồ một tiếng, giọng nói khàn khàn, còn chưa mở miệng đã ho khan, Lục Chẩm Thu lại đi rót một ly nước ấm, quay đầu thì Cận Thủy Lan đã ngồi dậy, lưng dựa trên sô pha, cô nhìn thấy Lục Chẩm Thu trở về nói: "Tôi ngủ quên sao?"

Âm thanh vừa khàn vừa khô khốc, căng chặt, Lục Chẩm Thu ngồi bên cạnh đưa nước ấm qua, nói: "Có thể là do hiệu quả của thuốc trị cảm, cô vừa rồi ngủ thiếp đi trên sô pha."

Cận Thủy Lan tiếp nhận cái ly, nhàn nhạt nói: "Cảm ơn."

Thoạt nhìn thanh tỉnh hơn nhiều, so với bộ dáng mơ màng vừa rồi thì càng đứng đắn, Lục Chẩm Thu hỏi: "Cận lão sư vừa rồi nằm mơ sao?"

Cận Thủy Lan nghiêng đầu: "Cô làm sao biết?"

Lục Chẩm Thu há mồm, nghĩ đến cái ôm phía sau lưng đột nhiên nhất thời cứng lưỡi, dừng một chút mới nói: "Là mơ thấy mẹ cô sao?"

Cận Thủy Lan buông cái ly, ấn đầu, nói: "Ừm, khi còn bé tôi bị cảm, đặc biệt yếu đuối, ngoại trừ mẹ ai tôi cũng không cần, còn muốn mẹ ôm tôi, hống tôi ngủ."

1

Cô nói xong nhìn về phía Lục Chẩm Thu: "Cô thì sao?"

"Tôi?" Lục Chẩm Thu nghĩ đến trước kia, ôn nhu cười cười.

Cuộc sống trước đây của nàng cùng mẹ nàng không tốt lắm, phòng các nàng thuê còn chưa lớn bằng căn phòng hiện tại, mẹ phải kiếm tiền, phải chăm sóc nàng, còn phải thỉnh thoảng tiếp nhận sự quấy rầy của ba ba, có lần ba nàng uống nhiều quá tới đây tìm nàng, làm nàng sợ hãi, lén chạy ra ngoài, nàng cũng không biết mẹ nàng làm việc ở đâu, đứng ở ngã tư đến nửa đêm, cho đến khi mẹ trở về.

Khi đó lại đang đổi mùa, nàng đông lạnh cả đêm, bị cảm mạo, mẹ nàng cũng chịu đủ những ngày như vậy, mang nàng chuyển nhà, sau đó nghe nói ba nàng kết hôn, nàng cùng mẹ nàng mới có cuộc sống ổn định, không biết có phải do di chứng để lại của lần cảm mạo đó không, hay là tâm lý nàng có vấn đề, mỗi khi đổi mùa nàng đều bị cảm mạo.

Mỗi lần cảm mạo, mẹ nàng đều sẽ chuẩn bị trà gừng cho nàng.

Bất quá, cũng là chuyện đã thật lâu trước kia.

Lục Chẩm Thu nói xong phát hiện Cận Thủy Lan trầm mặc, nàng kêu: "Cận lão sư?"

Cận Thủy Lan hoàn hồn, nói: "Thì ra là như vậy."

Lục Chẩm Thu nghi hoặc: "Hửm?"

Cận Thủy Lan nói: "Không có việc gì, cô thích uống trà gừng, lần sau tôi nấu cho cô uống."

Lục Chẩm Thu cười: "Cận lão sư còn có thể xuống bếp sao?"

Cận Thủy Lan bị nàng nói mặt ửng hồng lên, cũng may vốn đang phát sốt, cũng nhìn không ra dị thường, Lục Chẩm Thu nhấp môi cười: "Cận lão sư trở về phòng nghỉ ngơi đi?"

Nàng nói xong đứng lên, trên người Cận Thủy Lan không có sức lực gì, lúc đứng dậy đầu gối đụng vào bàn trà, lại ngồi trở về, Lục Chẩm Thu cho rằng cô đứng dậy không được, vội vàng khom lưng đỡ, Cận Thủy Lan thuận thế dựa vào trên người nàng, còn không quên xin lỗi: "Thật ngại quá, hình như tôi không còn sức lực gì."

Lục Chẩm Thu ôm cô nói: "Không có việc gì."

Khoảng cách đến phòng ngủ cũng không xa, Lục Chẩm Thu đỡ cô đi vào, căn phòng tối đen không có chút ánh sáng, Cận Thủy Lan không bật đèn, Lục Chẩm Thu cũng không biết công tắc ở đâu, đành phải đỡ cô đi đến mép giường, khi Cận Thủy Lan ngã xuống bắp chân duỗi thẳng, Lục Chẩm Thu không chú ý, bị vấp ngã, nằm sấp trên vai Cận Thủy Lan.

Trong phòng không có đèn, nhưng cửa mở, đèn phòng khách xuyên thấu vào, đem hết thảy đều chiếu ra hình dáng, tay Lục Chẩm Thu đè trên giường đứng dậy, chóp mũi tràn đầy hương vị sữa tắm của Cận Thủy Lan, khuôn mặt ẩn trong bóng tối nổi lên thẹn thùng, nói: "Cận lão sư, cô ngủ đi, tôi ra ngoài trước."

Cận Thủy Lan vén chăn lên nằm vào, kêu: "Thu Thu."

Lục Chẩm Thu ừm một tiếng, quay đầu, Cận Thủy Lan hỏi: "Có thể hát một bài không?"

"Hát?" Lục Chẩm Thu kinh ngạc: "Hiện tại?"

Cận Thủy Lan nói: "Ừm, đau đầu, muốn nghe hát, có thể không?"

1

Đương nhiên, đương nhiên là có thể.

Chính là hiện tại cái bầu không khí này, nghĩ như thế nào cũng cảm thấy có điểm kỳ quái, bất quá người bệnh là lớn nhất, Lục Chẩm Thu mượn khoảng trống của mái tóc vỗ vỗ gương mặt, nói: "Được, vậy tôi bật đèn nhỏ nhé?"

Cận Thủy Lan ừm một tiếng, thái độ thực tùy ý.

Lục Chẩm Thu bật đèn nhỏ lên, Mao Mao đi theo bên cạnh nàng, chen chúc muốn lên giường của Cận Thủy Lan, Lục Chẩm Thu giữ chặt hai chân nó, kéo nó trở về, Cận Thủy Lan nói: "Không có việc gì, cho nó lên đi."

Lục Chẩm Thu đành phải gật đầu: "Ngày mai tôi sẽ giặt ga giường cho cô."

Cận Thủy Lan cười khẽ, Lục Chẩm Thu ngồi ở mép giường hỏi cô: "Cô muốn nghe bài gì?"

"Hmm ——" Cận Thủy Lan suy nghĩ vài giây: "Có bài nào khiến người ngủ ngon không?"

Lục Chẩm Thu cười: "Thỏ con ngoan ngoãn sao?"

"Hoặc là, trên đời này chỉ có mẹ tốt?"

Cận Thủy Lan hiếm khi nghe được nàng chế nhạo, nói: "Được."

Lục Chẩm Thu sửng sốt: "Cận lão sư, cô nghiêm túc sao?"

Cận Thủy Lan không nói chuyện, chỉ cười cười, Lục Chẩm Thu nhìn bộ dạng cô cười rộ lên, cũng cười ra tiếng, sau đó tự mình chọn một khúc nhạc có giọng điệu nhu hòa, có Mao Mao ở đây, hình như cũng không còn mất tự nhiên nữa, Cận Thủy Lan nghe hát vỗ vỗ đầu Mao Mao, ánh mắt sâu thẳm.

Lục Chẩm Thu hát hai đoạn đầu mới phát hiện Cận Thủy Lan ngủ rồi.

Không nghĩ tới người này bị cảm sẽ trở nên ngây thơ như vậy, tìm mẹ không nói, còn phải nghe khúc hát ru.

Lục Chẩm Thu ngồi ở mép giường vài giây, thay Cận Thủy Lan kéo góc chăn, túm Mao Mao rời đi, đèn nhỏ trong phòng sáng lên, Lục Chẩm Thu tắt đèn lớn trong phòng khách liền trở về phòng nghỉ ngơi.

1

Bởi vì Cận Thủy Lan bị cảm, Lục Chẩm Thu buổi sáng muốn để Cận Thủy Lan ở nhà nghỉ ngơi, tự mình bắt taxi đi, Cận Thủy Lan không đồng ý, nói đi taxi lãng phí tiền, lại phải đợi, rất phiền toái, không bằng lái xe cô đi, Lục Chẩm Thu còn không có đáp lời, Cận Thủy Lan đã đem chìa khóa xe nhét vào trong tay nàng, Lục Chẩm Thu đành phải gật đầu.

Xe của Cận Thủy Lan tối qua nàng đã lái rồi, coi như cũng quen thuộc, Lục Chẩm Thu đến trạm xăng để đổ đầy xăng trước thì nhận được điện thoại của Hoa Lạc, nàng nhíu mày: "Cậu không phải một đêm không ngủ chứ?"

"Sao có thể." Hoa Lạc nói: "Tối hôm qua tôi ngủ rất ngon."

Mấy ngày nay bởi vì những chuyện kia quấy nhiễu tâm thần cô không yên, sợ lại thức đêm chết đột ngột, tối qua tắm rửa xong liền uống thuốc ngủ, khó có được một giấc ngủ ngon, chỉ là ngủ một giấc mới phát hiện thời thế thay đổi, tối qua Cận Thủy Lan giúp cô chuyển tiếp cái Weibo kia liền khiến cô định tâm, không nghĩ tới Lục Chẩm Thu còn làm cái rút thăm trúng thưởng, càng không nghĩ tới Kỷ Tử Bạc sẽ chuyển tiếp, cùng tác giả có quan hệ tốt, diễn viên phối âm cũng hỗ trợ chuyển tiếp, sáng nay trong điện thoại tràn đầy tin nhắn cùng trò chuyện riêng, buồn cười nhất chính là đồ đệ của cô, liên tiếp gửi vài tin nhắn cho cô.

[ Sư phụ, cô cư nhiên nhận thức Cận lão sư!!! ]

[ Sư phụ, có phải tâm tình không tốt hay không? Không sao đâu, Kỷ lão sư cũng đứng về phía cô. ]

[ Sư phụ, quan hệ giữa cô và bọn họ tốt lắm sao? Như thế nào trước đây chưa nghe cô nói qua? ]

[ Sư phụ...... ]

Hoa Lạc nhìn mấy tin nhắn này cảm thấy thực châm chọc, cô trực tiếp xóa bỏ đồ đệ, sau đó gọi điện thoại cho Lục Chẩm Thu, Lục Chẩm Thu nghe cô nói ngủ ngon mới yên tâm, ngáp một cái, Hoa Lạc hỏi nàng: "Ngủ không ngon sao?"

"Không tốt lắm." Lục Chẩm Thu nói: "Cận lão sư sinh bệnh."

Hoa Lạc cọ một chút ngồi dậy: "Sinh bệnh? Bệnh gì? Nghiêm trọng không?"

Liên tiếp ba câu hỏi đem Lục Chẩm Thu phát ngốc, nàng nói: "Chỉ là cảm mạo."

Hoa Lạc:......

Cô thay đổi ngữ khí: "Bất quá chuyện hôm qua, cậu giúp tôi cảm ơn cô ấy."

Lục Chẩm Thu nói: "Biết rồi."

Hoa Lạc thở phào nhẹ nhõm: "Cũng cảm ơn cậu, Thu Thu tốt nhất, toàn thế giới tốt nhất là Thu Thu, tôi yêu Thu Thu."

Lục Chẩm Thu:......

Nàng nói: "Không có việc gì tôi cúp máy đây."

"Có việc có việc." Hoa Lạc nói: "Sinh nhật của cậu không phải sắp đến sao, muốn quà sinh nhật gì?"

Lục Chẩm Thu nhướng mày: "Muốn liền có?"

Hoa Lạc hào hùng vạn trượng: "Cậu nói đi!"

Lục Chẩm Thu nói: "Một trăm tình yêu quân hạm."

3

Hoa Lạc lạch cạch cúp điện thoại, nhắn tin cho Lục Chẩm Thu: [ Nói chuyện sau. ]

Lục Chẩm Thu nhìn cô chạy còn nhanh hơn thỏ, biết cô đây là đã khôi phục lại, nhấp môi cười cười, tháo tai nghe Bluetooth xuống đặt ở ghế phụ, bên trong xe cắt đứt Bluetooth, tự động mở ra âm nhạc, là ca khúc chia tay vui sướng quen thuộc, Lục Chẩm Thu đột nhiên nghĩ đến lần đầu tiên ngồi trên xe của Cận Thủy Lan cũng là nghe bài hát này, thật đúng là vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Khi đó nàng đối với Đường Nghênh Hạ còn có một tia ảo tưởng, nghe bài hát này cảm thấy chỗ nào cũng đâm vào tim, hiện tại thì đã bình thường.

Đến lều là đã nửa giờ sau, bởi vì đi đường vòng, nàng chậm trễ một ít thời gian, so với ngày thường tới trễ hơn một chút, Lục Chẩm Thu xuống xe vội vàng đi về phía lều, điện thoại tích tích hai tiếng có người gửi tin nhắn, nàng lấy điện thoại ra liền đụng trúng người.

Cận Thủy Lan ngồi trên sô pha, thỉnh thoảng nhìn về phía điện thoại, ngày thường hai mươi phút là có thể đến lều, hôm nay như thế nào hơn nửa giờ cũng không nhận được tin tức của Lục Chẩm Thu? Buổi sáng trước khi đi cô đã dặn Lục Chẩm Thu đến thì nhắn cho cô biết.

Là đã quên sao? Hay trên đường xảy ra chuyện gì? Lục Chẩm Thu không phải người dễ quên, Cận Thủy Lan nghĩ đến đây có chút đứng ngồi không yên, quấn chăn mỏng đứng dậy, vừa định gọi điện thoại cho Lục Chẩm Thu, lại cảm thấy chính mình có phải quá khẩn trương hay không.

Cô buồn bực, cuối cùng từ trên sô pha cầm lấy điện thoại gửi cho Lục Chẩm Thu một tin nhắn.

Điện thoại bị người đối diện Lục Chẩm Thu khom lưng nhặt lên, Lục Chẩm Thu theo bản năng nói: "Cảm ơn......"

Lời còn chưa nói xong thì nhìn thấy người nọ mím môi, sau đó giương mắt, nàng nhìn thấy Đường Nghênh Hạ đứng trước mặt, Đường Nghênh Hạ cầm lấy điện thoại của nàng, cúi đầu xem, tin nhắn của Cận Thủy Lan liền ở trong mắt.

4

[ Tới nơi chưa? ]

Ba chữ đơn giản xé nát lý trí của Đường Nghênh Hạ, cô ta nắm chặt điện thoại nhìn về phía Lục Chẩm Thu, Lục Chẩm Thu muốn lấy lại điện thoại của mình, lại bị Đường Nghênh Hạ bóp chặt, màn hình xuất hiện sóng gợn, hai người nhìn về phía lẫn nhau, Lục Chẩm Thu nói: "Buông tay."

Ánh mắt Đường Nghênh Hạ giống như gió lạnh, lạnh như băng muốn đâm người, mở miệng hỏi: "Đây mới là nguyên nhân em muốn chia tay với chị sao?"

Nguyên nhân gì?

Lục Chẩm Thu cúi đầu nhìn điện thoại, nhìn đến tên Cận Thủy Lan, lại nhìn Đường Nghênh Hạ, đột nhiên minh bạch Đường Nghênh Hạ đang suy nghĩ cái gì, tức giận cười: "Đường Nghênh Hạ, cô có phải cho rằng mọi người đều giống như cô?"

Đường Nghênh Hạ cắn răng: "Chị thì như thế nào?"

Ánh mắt Lục Chẩm Thu bình tĩnh giựt lại điện thoại, cùng Đường Nghênh Hạ đối diện, từng câu từng chữ nói: "Ích kỷ, yếu đuối, còn rất vô sỉ."

2

*****

Cận Thủy Lan: Thu Thu tôi muốn nghe hát, em kêu...... Em hát thật dễ nghe.

Lục Chẩm Thu: Không đứng đắn!