Lục Chẩm Thu nói xong khóe mắt đỏ lên, là bị chọc tức, trước khi chia tay một tia ký ức tốt đẹp cuối cùng cũng sụp đổ, nàng hiện tại đối mặt với Đường Nghênh Hạ chỉ cảm thấy buồn cười, rõ ràng đây là người nàng từng thật lòng thích, như thế nào liền biến thành bộ dáng này?

Đường Nghênh Hạ thích nàng, nàng cảm nhận được, thích là không có biện pháp gạt người, không thích cũng vậy, hoặc là nói, có lệ cũng vậy, đoạn thời gian Đường Nghênh Hạ và Dư Ôn ái muội, nàng liền nhận thấy được có lệ, chia tay trong hoà bình là thể diện cuối cùng cho nhau, nhưng Đường Nghênh Hạ lần lượt dây dưa, đem phần thể diện này xé nát!

Lúc trước ở bên nhau, Đường Nghênh Hạ nói không muốn công khai quan hệ, nàng đồng ý, hơn nữa sau khi chia tay cũng không dùng điểm này trách cứ Đường Nghênh Hạ, bởi vì là nàng ngầm đồng ý, nhưng ngầm đồng ý như vậy khiến Đường Nghênh Hạ lần lượt tham lam, cô ta muốn tái hợp, lại yếu đuối không dám công khai, thậm chí không dám nói ra quan hệ hai năm yêu đương, thật ích kỷ.

Càng nói đến hiện tại lại hoài nghi quan hệ giữa nàng và Cận Thủy Lan?

Cô ta cho rằng người khác đều giống cô ta sao?

Lục Chẩm Thu hít sâu một hơi, cầm điện thoại xoay người, Đường Nghênh Hạ cắn răng nhìn nàng rời đi, cũng không quay đầu lại, trực tiếp đi vào trong lều, Đường Nghênh Hạ đứng tại chỗ vài phút, xoay người hung hăng đá vào lốp xe một cước, lốp xe cứng rắn làm đầu ngón chân phát đau, đau đến mức khiến mặt cô ta trắng bệch!

Xe phát ra một tiếng vang chấn động, môi Đường Nghênh Hạ cắn rách, mùi máu tươi kí.ch thích vị giác, càng khiến cổ họng cô ta tràn đầy mùi rỉ sắt, Dư Ôn từ trong lều ra tới liền nhìn thấy Đường Nghênh Hạ đứng ở cạnh xe, xách theo túi đi qua kêu: "Hạ Thần."

Đường Nghênh Hạ quay đầu, đáy lòng bị lửa giận bao phủ, còn có lời nói vừa rồi của Lục Chẩm Thu, nàng cư nhiên nói mình như vậy? Là bởi vì Cận Thủy Lan sao?

Dư Ôn đi đến bên cạnh cô ta, ngẩng đầu nhìn, nhẹ giọng nói: "Hạ Thần, chị như thế nào......"

Cô ta còn chưa nói xong, Đường Nghênh Hạ đã kéo cô ta vào lòng, Dư Ôn theo bản năng nhíu mày, hai vai bị nắm chặt, Đường Nghênh Hạ ôm cô ta nhìn phương hướng Lục Chẩm Thu rời đi, đáy mắt tràn ngập u ám.

6

Lục Chẩm Thu vào liều liền có người tiến vào phía sau, nhỏ giọng nói: "Hạ Thần cùng Dư Ôn có phải sự thật hay không?"

"Còn có thể giả sao? Vừa rồi còn đứng ôm nhau."

Lục Chẩm Thu động tác mở túi dừng một chút, thần sắc tự nhiên từ trong túi lấy ra điện thoại, vừa rồi bị bóp chặt như vậy nàng lo lắng màn hình sẽ bị hỏng, cũng may điện thoại coi như rắn chắc, màn hình chỉ xuất hiện một chút vằn nước, còn không có hư, Lục Chẩm Thu trước tiên trả lời tin nhắn của Cận Thủy Lan, nghe được Kỷ Tử Bạc kêu: "Thu Thu."

Nàng quay đầu, Kỷ Tử Bạc nói: "Tới rồi à."

Lục Chẩm Thu cười: "Ừm."

Kỷ Tử Bạc quan sát biểu tình của nàng, thấy nàng không bị những lời người khác nói ảnh hưởng mới yên tâm, vừa rồi cô cũng nghe được người trong đoàn làm phim nói về Đường Nghênh Hạ, cùng Dư Ôn giống như ở bên ngoài ôm ấp, thật lớn mật, bất quá như vậy có phải đại biểu Đường Nghênh Hạ và Dư Ôn xác nhận quan hệ hay không? Vậy cơ hội của Cận Thủy Lan chẳng phải lớn hơn nhiều sao?

Cô suy nghĩ rồi cười rộ lên, Lục Chẩm Thu tò mò: "Kỷ lão sư?"

"Hửm." Kỷ Tử Bạc thu liễm ý cười, khôi phục chính sắc: "Thân thể của Cận lão sư có tốt hơn chưa?"

Lục Chẩm Thu nói: "Hẳn là tốt hơn một chút, buổi sáng thấy tinh thần của cô ấy không tệ."

Còn có thể mang Mao Mao xuống lầu tản bộ, xem ra không giống bộ dáng phát sốt, Kỷ Tử Bạc gật đầu: "Sức khỏe của cậu ấy rất tốt, bình thường cảm mạo cũng rất nhanh khỏi, trước kia đoàn làm phim của chúng tôi bị cảm cúm, toàn quân đều bị diệt, chỉ có cậu ấy khỏe mạnh, cậu ấy còn mỉa mai nói do chúng tôi bình thường không rèn luyện thân thể, cô nói xem có tức không."

Nếu Lục Chẩm Thu nghe ngữ khí của Cận Thủy Lan khi nói lời này, khẳng định cũng sẽ tức giận, nàng gật đầu.

Kỷ Tử Bạc nói: "Bất quá tức giận thì tức giận, một hồi tôi cùng cô đi xem một chút?"

Lục Chẩm Thu nói: "Được."

Giữa trưa Kỷ Tử Bạc không ở đoàn phim ăn cơm, cùng Lục Chẩm Thu đi ra ngoài, trước khi lên xe Kỷ Tử Bạc tấm tắc một tiếng, Lục Chẩm Thu không để ý, sau khi lên xe Kỷ Tử Bạc nói: "Xe này mua chắc đã được ba năm, là quà sinh nhật ba mẹ cậu ấy tặng."

Trước nay luyến tiếc cho người mượn.

Lục Chẩm Thu phát động cơ nói: "Quan hệ của Cận lão sư cùng ba mẹ rất tốt."

"Ừm, rất tốt." Thời điểm mới vừa nhận thức Cận Thủy Lan, cô chỉ hâm mộ gia đình Cận Thủy Lan có tiền, về sau lại hâm mộ tác phong của ba mẹ Cận Thủy Lan, quá khai sáng.

Cô còn nhớ rõ đã hỏi qua Cận Thủy Lan, làm sao cùng cha mẹ nói ra xu hướng giới tính của mình, Cận Thủy Lan không giấu diếm, nói với cô: "Nói thẳng."

Cô phát ngốc: "Nói con thích phụ nữ sao?"

Cận Thủy Lan gật đầu.

Cô có chút hâm mộ: "Ba mẹ cậu cũng không tức giận à."

Cận Thủy Lan lắc đầu, sau đó có lần cùng nhau ăn cơm, cô mới tin ba mẹ Cận Thủy Lan là thật sự khai sáng, bởi vì bọn họ đem cô trở thành bạn gái của Cận Thủy Lan mà nhiệt tình tiếp đón.

Lục Chẩm Thu nghe đến đó cười phốc một tiếng.

Nàng hỏi Kỷ Tử Bạc: "Sau đó thì sao?"

Kỷ Tử Bạc nói: "Sau đó Cận lão sư liền cùng bọn họ nói, có người yêu thích, không phải tôi."

Cô nói xong liếc mắt nhìn Lục Chẩm Thu: "Bất quá là chuyện ba năm trước đây."

Lục Chẩm Thu gật đầu, tò mò hỏi: "Cận lão sư sau đó cùng người cô ấy thích ở bên nhau sao?"

Kỷ Tử Bạc dừng một chút, nói: "Không có."

Lục Chẩm Thu có chút tiếc nuối, nàng nói: "Cận lão sư tốt như vậy......"

2

"Nếu là cô thì sao?" Kỷ Tử Bạc đột nhiên hỏi, Lục Chẩm Thu suy nghĩ: "Hmm? Tôi?"

Kỷ Tử Bạc gật đầu: "Ai không biết Cận lão sư của chúng ta mị lực vô biên, nếu Cận lão sư theo đuổi cô, cô có đồng ý không?"

Lục Chẩm Thu bị hỏi sửng sốt.

Kỷ Tử Bạc thấy thế cười: "Dù sao nếu là tôi, tôi lập tức đồng ý, vừa đẹp vừa có tiền, kịch truyền thanh của tôi vừa mới bắt đầu hai năm, đều là Cận lão sư bỏ vốn, cũng không suy xét qua thu hồi lại, cậu ấy chính là muốn mọi người vui vẻ."

Khi đó ý tưởng đơn thuần, làm kịch truyền thanh đều nghe theo bản tâm, tìm diễn viên phối âm gì đó cũng toàn xem thích hợp, đâu giống hiện tại, lại phải suy xét tuyên truyền như thế nào, lại phải suy xét mức độ nổi tiếng của diễn viên phối âm đó ra sao, đại khái chính là khi đó quá tự do, cho nên tạo ra một con đường dẫn đến thành công.

Hai ba năm đầu không kiếm được tiền, sau đó kịch truyền thanh phổ biến, khán giả càng ngày càng nhiều, Cận Thủy Lan thu hồi vốn không nói, hiện tại còn kiếm được nhiều tiền.

Lục Chẩm Thu gật đầu khen ngợi: "Rất có năng lực."

Kỷ Tử Bạc cười cười.

Một đường nói chuyện phiếm về đến nhà, Cận Thủy Lan ngồi trên ban công đọc sách, Mao Mao ghé vào bên cạnh cô, thích thú thoải mái lắc cái đuôi to, cô nhấp ngụm nước ấm, buông cái ly cầm lấy điện thoại xem thời gian, Lục Chẩm Thu chắc gần về đến nhà, Cận Thủy nhìn xuống, không thấy bóng người, trong nhóm ngược lại trò chuyện hăng như lửa đốt, Cận Thủy Lan mở nhóm chat của đoàn làm phim ra.

[ Ai nha là sự thật! Mọi người như thế nào không tin tôi! ]

[ Nói như vậy, là sự thật? ]

[ Còn rất ngọt ngào. ]

[ Tôi còn có ảnh chụp. ]

Đây là nhóm đoàn làm phim lớn, bên trong có rất nhiều diễn viên quần chúng, cô không biết hết được, chỉ là điểm vào ảnh nhận ra mặt người là Đường Nghênh Hạ, mà trong lòng Đường Nghênh Hạ ôm chính là Dư Ôn.

1

Hai người đứng ở cạnh xe ôm nhau.

Yêu đương? Công khai?

Cận Thủy Lan điểm ở trên màn hình, ánh mắt thâm thuý, một lát sau cô buông điện thoại xuống, tiếp tục đọc sách.

Lục Chẩm Thu cùng Kỷ Tử Bạc mở cửa liền nhìn thấy một người ngồi trên ban công, Lục Chẩm Thu thay giày xong liếc mắt một cái, Cận Thủy Lan đưa lưng về phía hai người, cúi đầu đọc sách, cửa sổ mở ra một khe hở, gió thổi sợi tóc cô ở trong không khí bay phiêu diêu, không khí yên tĩnh tốt đẹp, Lục Chẩm Thu đột nhiên nghĩ đến lời nói vừa rồi của Kỷ Tử Bạc, Cận lão sư trước kia có thích một người.

Cô đối với người mình thích sẽ là bộ dáng gì? Hẳn là càng ôn nhu, càng săn sóc? Lục Chẩm Thu có chút tưởng tượng không ra, nàng cảm thấy Cận Thủy Lan hiện tại đã rất biết chăm sóc người.

Kỷ Tử Bạc chào hỏi: "Cận lão sư."

Cận Thủy Lan quay đầu, nhìn thấy Lục Chẩm Thu và Kỷ Tử Bạc cùng nhau tiến vào không khỏi hỏi: "Sao cậu lại tới đây?"

"Tới ăn cơm ké." Kỷ Tử Bạc cười: "Thuận tiện thăm cậu."

Lục Chẩm Thu nói: "Vậy hai người nói chuyện đi, tôi đi làm cơm."

Kỷ Tử Bạc đi ra ban công, nhìn thấy Mao Mao nằm sấp bên chân của Cận Thủy Lan, cô ấy hỏi: "Cảm mạo có tốt hơn chưa?"

Cận Thủy Lan khép lại quần áo: "Vốn không có việc gì."

Cô cảm mạo tới cũng nhanh đi cũng nhanh, hiện tại tinh thần không khác gì ngày hôm qua, Kỷ Tử Bạc nói: "Không có việc gì là tốt rồi, đợi buổi chiều cùng tôi đi ra ngoài một chuyến."

Cận Thủy Lan nhíu mày: "Làm gì? Buổi chiều tôi muốn viết kịch bản."

Kỷ Tử Bạc nhìn phương hướng phòng bếp, nhỏ giọng nói: "Không phải sắp đến sinh nhật của Lục Chẩm Thu sao? Mời tôi, tôi cũng không biết tặng cái gì làm quà sinh nhật, buổi chiều cậu cùng tôi đi ra ngoài mua."

Cận Thủy Lan hỏi cô ấy: "Cậu muốn mua cái gì?"

Kỷ Tử Bạc suy nghĩ một hồi: "Lắc tay?"

Cận Thủy Lan không nói chuyện, bình tĩnh nhìn cô ấy, Kỷ Tử Bạc bị cô cùng Mao Mao nhìn, sửa miệng: "Vòng cổ?"

Người trước mặt không hé răng, Kỷ Tử Bạc nhún vai: "Tôi không thể tưởng tượng được, cậu mua chưa? Cho tôi tham khảo một chút?"

Cận Thủy Lan cúi đầu: "Mua rồi."

Kỷ Tử Bạc hỏi cô: "Mua cái gì?"

Cận Thủy Lan nhấp môi: "Không nói cho cậu biết."

Kỷ Tử Bạc:......

Ấu trĩ!

Cô ấy không so đo với Cận Thủy Lan, ngồi bên cạnh suy nghĩ muốn mua lễ vật gì, Lục Chẩm Thu làm xong cơm trưa cũng không nghĩ đến, cả buổi ăn cơm đều thất thần, Lục Chẩm Thu còn tưởng rằng đồ ăn không hợp khẩu vị của Kỷ Tử Bạc, Cận Thủy Lan gõ gõ mặt bàn, nói: "Ăn cơm trước."

Kỷ Tử Bạc lúc này mới hoàn hồn, liên tục khen ngợi Lục Chẩm Thu làm cơm ngon, tốc độ thay đổi sắc mặt có thể nói là nhất tuyệt, Lục Chẩm Thu cười cười: "Kỷ lão sư thích là tốt rồi."

"Thích." Kỷ Tử Bạc nói xong cảm thấy áp lực lạnh lẽo, cô nói: "Bất quá quan trọng nhất phải là Cận lão sư thích, rốt cuộc Cận lão sư là người thường xuyên ăn."

1

"Cận lão sư có thích không?"

Cận Thủy Lan đang ăn cơm chợt dừng lại, nhìn lướt qua Lục Chẩm Thu cùng Kỷ Tử Bạc, muộn thanh nói: "Thích."

Lục Chẩm Thu yên lòng, sau bữa trưa còn nấu cho hai người một chút canh nấm tuyết, Kỷ Tử Bạc nâng chén nói: "Đúng là cuộc sống thần tiên......" Cô ấy nói xong nhìn hướng Lục Chẩm Thu đang bận rộn trong phòng bếp nói: "Nói cho cậu một tin tức tốt."

Cận Thủy Lan nghiêng đầu: "Tin tức tốt gì?"

Kỷ Tử Bạc thần thần bí bí nói: "Đường Nghênh Hạ và Dư Ôn, hai người giống như ở bên nhau."

Cận Thủy Lan vân đạm phong khinh nga một tiếng, Kỷ Tử Bạc nhíu mày: "Cậu đây là biểu tình gì, không cao hứng sao?"

Khó có được bạn gái cũ rốt cuộc cùng Lục Chẩm Thu đoạn tuyệt sạch sẽ, không nên cao hứng sao?

Cận Thủy Lan trả lời: "Cao hứng."

Kỷ Tử Bạc:......

Cảm ơn, nhìn không ra bộ dáng đang cao hứng.

Cận Thủy Lan quay đầu nói: "Bất quá tôi cảm thấy chuyện này có điểm kỳ quái."

"Kỳ quái?" Kỷ Tử Bạc khó hiểu: "Chỗ nào kỳ quái?"

Cận Thủy Lan suy nghĩ vài giây, lắc đầu.

Kỷ Tử Bạc bất mãn, vừa định mở miệng, Cận Thủy Lan tách ra đề tài: "Thời gian phát sóng tập đầu tiên của kịch truyền thanh là khi nào?"

"Ngày 15 tháng sau, làm sao vậy?"

Cận Thủy Lan hỏi: "Đường Nghênh Hạ thì sao?"

"Hình như là ngày 20." Kỷ Tử Bạc đã xem qua thời gian, theo thói quen nghề nghiệp, liền nhớ kỹ, Cận Thủy Lan gật đầu, Kỷ Tử Bạc hỏi cô: "Làm sao vậy? Có phải muốn tránh đi hay không?"

Cận Thủy Lan mở miệng: "Không cần."

Ngón tay của cô gõ trên mặt bàn, vài giây sau nói: "Bọn họ phát sóng ngày nào, chúng ta liền phát sóng ngày đó."

5

*****

Cận Thủy Lan: Không làm chút chuyện tôi không phải là lão bà tốt.

Lục Chẩm Thu:???