Hơn nữa lúc bỏ tiền cũng không dây dưa kì kèo, tất nhiên là không thiếu tiền.

Chờ người đi tới, Điền Chí Thành lập tức gọi lại.


“Chị ơi, mua đường trắng không? Có gạo và bột mì nữa, mua nhiều có thêm ưu đãi đó.

”Thông thường tầm tuổi này trong nhà đã có cháu, trẻ con không đứa nào không thích ngọt, chỉ cần thương đứa nhỏ ở nhà, ít nhiều gì sẽ mua chút đường trắng để trong nhà, thỉnh thoảng cho đứa nhỏ một chén nước đường cho đỡ thèm.

Khách tới nhà cũng có thể lấy ra mời, ăn tết thăm hỏi tặng quà người thân, cũng là hàng cao cấp thiết yếu.

Quả nhiên người phụ nữ nghe thấy chữ đường trắng, bước chân chậm rãi dừng lại, hoài nghi nhìn Điền Chí Thành: “Cái gì vậy, cho tôi xem qua đã.

”Chợ đen bán lương thực nhiều, nhưng bán bột lương thực chỉ được vài chỗ, thứ nhất là số lượng không nhiều, thứ hai là đều do các xưởng nhỏ làm ra, tuy rằng rẻ, nhưng không tốt bằng công xã bán, ưu điểm duy nhất là không cần phiếu gạo.


Còn như đường trắng thì càng không có, xưởng nhỏ không có máy móc, không thể làm ra đường cát trắng như vậy.

Người phụ nữ nhìn Điền Chí Thành mở bao bố ra, không trông đợi lắm bĩu môi, trong lòng vẫn còn nghi ngờ.

Đến khi bao bố được mở ra, người phụ nữ bỗng chốc liền động tâm.

Bên trong túi vải là màu trắng tinh, đường trắng như muối, hạt gạo tròn mẩy, bột mì không lẫn chút tạp chất, so với công xã bán không kém chút nào.

“Chị xem đi, đều là xưởng lớn làm ra, đường trắng sáu hào, gạo một đồng hai, bột mì một đồng năm.


”Điền Chí Thành cũng đã thăm dò một phen mới nói được như vậy, nghĩ một hồi nói thêm: “Nếu chị có phiếu vải hoặc mấy phiếu dư không dùng cũng có thể đưa, em đều nhận.

”Bây giờ ở thời đại này mua cái gì cũng cần có phiếu, dù là mua bóng đèn, cũng cần có phiếu bóng đèn, nghĩ đến căn phòng tồi tàn của Điền gia, đồ cần mua còn nhiều lắm.

“Có đúng là phiếu gì cậu cũng nhận không?” Người phụ nữ rất cao hứng, nhà bà có nhiều phiếu, mấy cái phiếu linh tinh có một đống lớn.

.