“Tuy chưa rõ tình trạng hiện giờ của mẹ anh, nhưng tôi có thể đoán ra đại khái, nếu bà ấy không được chữa trị trong vòng vài hôm nữa thì chắc chắn sẽ không qua khỏi. Nghĩ kĩ rồi hẵng tìm tôi”.





Tạ Viễn chỉ có hai lựa chọn, hoặc ngồi tù, hoặc mẹ sẽ ra đi!









Advertisement






Đúng ba giờ chiều, Tôn Hàn lái xe đến trước công ty để đón Liễu Y Y.





Có vẻ “tan làm sớm” đã trở thành cái mác của Liễu Y Y, nên nhân viên trong công ty cũng chẳng còn thấy lạ nữa, ai bảo người ta lại được tổng giám đốc trẻ tuổi xem trọng cơ chứ?





Liễu Y Y chẳng ham đặc quyền này chút nào, nhưng Đồng Đồng sẽ tan học ở trường mẫu giáo lúc bốn giờ, cô cũng hết cách.






Advertisement



Sau khi lên xe, Liễu Y Y đanh mặt lại.





Điều này khiến Tôn Hàn thấy rất ngạc nhiên. Anh không vội khởi động xe mà quay sang hỏi, “Sao vậy? Công việc hôm nay không thuận lợi à?”





Liễu Y Y đặt hai tay lên nhau, lạnh lùng nhìn Tôn Hàn như thể muốn xem lòng dạ người đàn ông này sắt đá đến mức nào.





“Bà Vương nhận được thông báo bệnh tình đã rất nguy kịch, bác sĩ ở bệnh viện số hai đều đã hết cách, bây giờ đã được đưa về nhà, chờ ngày nhắm mắt xuôi tay!”





“Anh hài lòng rồi chứ?”





Tôn Hàn im lặng, đoán rằng Liễu Y Y đã biết được chuyện gì đó, chỉ bật ra một tiếng cười đầy mỉa mai, “Tạ Viễn kể với em nhỉ”.





“Phải!”





“Tạ Viễn còn nói với em những gì?”, Tôn Hàn hỏi tiếp.





Liễu Y Y nhìn Tôn Hàn, “Anh máu lạnh thật đấy. Rõ ràng anh có thể cứu bà Vương, nhưng lại chọn cách làm ngơ. Dù Tạ Viễn đồng ý viết giấy nợ, chỉ cần có tiền thì sẽ trả một triệu cho anh ngay, thì anh vẫn không muốn cứu người”.





“Tôn Hàn, sao lòng dạ anh có thể sắt đá như thế cơ chứ?!”





Đây chính là lý do Liễu Y Y nổi giận. Tuy Tạ Viễn chẳng ra gì, nhưng bà cụ Vương không có lỗi gì cả. Rõ ràng Tôn Hàn có thể cứu người, nhưng vẫn không ra tay cứu giúp!





Liễu Y Y đã nghĩ rằng, sau mấy năm ngồi tù, Tôn Hàn sẽ khác xưa. Nhưng chuyện lần này đã khiến cô thất vọng tột cùng thêm lần nữa.





Người đàn ông trước mặt cô, có lẽ chỉ học được cách sống giả tạo mà thôi.





Tôn Hàn bật cười, “Anh đã đồng ý cứu người”.





“Anh muốn anh ta ngồi tù đúng không? Tôn Hàn, bà Vương chỉ có một đứa con trai này thôi, anh muốn anh ta ngồi tù, vậy bà Vương phải làm sao? Đánh kẻ chạy đi, chứ không ai đánh người chạy lại. Tạ Viễn đã hối cải rồi, anh không thể cho anh ta một cơ hội sao?!”





Liễu Y Y càng lúc càng kích động và phẫn nộ, như thể đã nhận định Tôn Hàn là kẻ xem mạng người như cỏ rác!





Tôn Hàn lặng lẽ châm một điếu thuốc, nó từ từ cháy lên.





Tuy không biết Tạ Viễn đã nói gì với Liễu Y Y, nhưng thấy Liễu Y Y xem Tạ Viễn là bên yếu thế như vậy thì Tôn Hàn cũng đã đoán được kha khá, chắc hẳn hắn ta đã nói mấy lời hạ thấp đạo đức của anh.





“Hôm nay tôi không thể đi đón Đồng Đồng với anh, tôi muốn đến nhà bà Vương!”, thấy Tôn Hàn im lặng, Liễu Y Y bèn nói tiếp.



Tôn Hàn trầm ngâm, đoạn lấy điện thoại ra gọi cho Từ Khang Niên rồi dặn dò, “Hôm nay ông đi đón Đồng Đồng tan học đi!”