*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương có nội dung hình ảnh




“Ei, có điều nghĩ cũng phải, với bộ dạng hiện giờ của cậu thì chẳng thể quá kén chọn, chỉ cần không phải dạng xấu ma chê quỷ hờn thì vớ đại một người đàn ông là được rồi!”





“Lưu Quân, anh thấy bạn gái cũ của mình ra nông nỗi này, từ đầu tới chân toàn đồ rẻ tiền, có phải cảm thấy lựa chọn em là chính xác rồi không?”



Advertisement






Lưu Quân nhìn Liễu Y Y bằng ánh mắt đầy phức tạo, nhanh chóng đưa mắt đi chỗ khác, nói hùa theo Ôn Phương Phương: “Phương Phương, em nói gì vậy, Liễu Y Y sao có tư cách so sánh với em chứ? Có được sự coi trọng của em là vinh hạnh cả đời của anh!”





Liễu Y Y lạnh lùng nhìn hai người đang đứng trước mặt một lúc, chẳng buồn đếm xỉa đến bọn họ. Ma xui quỷ khiến như nào mà cô lôi tay Tôn Hàn: “Tôn Hàn, chúng ta đi!”





Ôn Phương Phương không vui, khó khăn lắm mới có cơ hội chế giễu Liễu Y Y, sao cô ta có thể cứ thế cho qua được.





“Ê, Liễu Y Y, dù sao chúng ta cũng là bạn đại học với nhau mà, khó khăn lắm mới gặp được nhau, cậu vội đi đâu chứ!”



Advertisement






“Bạn trai của cậu có tầm thường cỡ nào cũng chẳng ảnh hưởng tới mối quan hệ bạn học của chúng ta! Ấy, chút nữa thì quên mất, cậu còn chưa tốt nghiệp đại học, đã bị người ta… xâm hại rồi!”





“Thật ngại quá, cái miệng này của tôi lại thích nói sự thật, cậu đừng để bụng, đừng để bụng!”





Mắt Tôn Hàn bỗng nheo lại.





Sau đó, anh từ từ rút tay mình ra khỏi bàn tay mềm mịn của Liễu Y Y, khuôn mặt mỉm cười nhìn đôi nam nữ.





“Hai người chắc là bạn đại học của Y Y. Xin chào, tôi là bạn trai của Y Y!”





Khoé mắt Liễu Y Y loé lên: “Tôn Hàn, anh đừng ăn nói…”





Tôn Hàn cắt ngang: “Aiz, đều là bạn học cũ của em, có gì mà ngại chứ”.





Nghe những lời chế giễu của Ôn Phương Phương, Tôn Hàn cũng nắm được đại khái tình huống.





Rõ ràng là hồi đại học, Lưu Quân có tình cảm với Liễu Y Y nên bị Ôn Phương Phương đố kỵ.





Bây giờ nhìn thấy Liễu Y Y khổ sở nên tới gây sự .





Mặc dù Tôn Hàn chẳng quan trọng gì mấy thứ này nhưng anh phải lấy lại thể diện cho Liễu Y Y.





Ôn Phương Phương hắng giọng nói: “Ồ, ra là anh Tôn, không biết anh đang làm việc ở đâu? Để tôi tự giới thiệu chút, tôi là con gái của tổng giám đốc công nghiệp Phú Khang, còn Lưu Quân hiện đang làm giám đốc một phòng ban trong công ty bố tôi”.





Tôn Hàn vẫn nở một nụ cười thân thiện: “Tôi chỉ là nhân viên của một công ty nhỏ thôi, chẳng đáng để đếm xỉa. Có điều, tôi muốn hỏi, hai người tới công viên Hàng Sơn để hẹn hò sao?”





Nghe được thân phận của Tôn Hàn, không chỉ có Ôn Phương Phương, ngay cả Lưu Quân cũng tỏ ra kiêu ngạo.





Mặc dù hiện giờ Lưu Quân không còn quan hệ gì với Liễu Y Y nhưng thấy cô đang ở bên người đàn ông khác, anh ta bỗng cảm giác như tim mình như bị bóp nghẹn.





Lưu Quân nhìn Tôn Hàn như nhìn kẻ thù: “Đúng vậy, tôi với Phương Phương đã ngán hẹn hò ở mấy chỗ như nhà hàng hay mấy siêu thị lớn rồi nên muốn cảm nhận chút phong cách mới mẻ, thế là tới công viên”.








20220329054816-tamlinh247.jpg