Tôn Hàn cười mỉa. Tên Lưu Quân này đúng là tiêu chuẩn kép. Anh ta đến công viên Hàng Sơn để cảm nhận cái mới còn anh với Liễu Y Y tới đây là vì không có tiền à!





Anh cười nhạt: “Giám đốc Lưu đúng là hơn người, bám váy phụ nữ cũng bám đến mức hợp lý hợp tình như vậy!”





“Tôi không làm vậy được, tôi vẫn cảm thấy đàn ông nên tự mình kiếm tiền cho bạn gái hoặc vợ tiêu mới có chút thể diện!”



Advertisement






Lưu Quân lập tức nổi giận: “Anh nói cái gì, ai bám váy phụ nữ?!”





“Phì!”





Thấy Lưu Quân bị vài ba câu nói của Tôn Hàn làm cho nổi giận, Liễu Y Y không nhịn nổi mà phì cười thành tiếng.





Có điều, không cười thì thôi, cười rồi lại khiến Lưu Quân cảm thấy mình bị sỉ nhục vô cùng.



Advertisement






Một đứa con gái bán cá, một thằng nhân viên quèn có tư cách gì mà cười giễu hắn.





Lưu Quân đưa tay lên khoe chiếc đồng hồ trên cổ tay: “Liễu Y Y, người bạn trai này của cô cũng chỉ được cái mồm mép lanh lợi thôi!”





“Nhìn chiếc đồng hồ Rodin này của tôi đi, người bạn trai của cô có nhịn ăn nhịn uống mười năm cũng không mua nổi!”





Lúc này, Tôn Hàn chớp mắt: “Đồng hồ Rodin đắt lắm sao?”











“Đồ nhà quê, đến cả giá của hãng Rodin cũng không biết, chỉ khoảng hơn hai trăm nghìn tệ thôi. Có điều, đối với một số tên nghèo kiết xác cũng chỉ có thể nhìn qua mấy tờ tạp chí mà thèm thôi!”, Lưu Quân cười khẩy.





Còn ngu ngơ hỏi giá tiền, đúng là tự làm tôi mất mặt.





Ôn Phương Phương tiếp lời, ngỗ ngược nói: “Lưu Quân nhà tôi có thể lên đến chức giám đốc mặc dù được bố tôi giúp đỡ nhưng cũng là do anh ấy có thực lực. Chiếc đồng hồ Rodin trên tay anh ấy là phần thưởng mà công ty tặng khi anh ấy hoàn thành được một lượng lớn đơn đặt hàng, giá cả chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là năng lực của Lưu Quân!”





“Ngược lại, Tôn Hàn nhà cậu đó Liễu Y Y, một tay nhân viên quèn có năng lực gì chứ? Tôi thấy cũng chỉ có vẻ bề ngoài còn tạm chấp nhận được!”





Hiểu lầm thì cũng hiểu lầm rồi, hơn nữa, Tôn Hàn vì cô mới trêu ngươi hai người này.





Liễu Y Y dứt khoát đưa tay ra ôm lấy cánh tay Tôn Hàn, tỏ vẻ thân mật.





“Tôi thích anh ấy thì liên quan gì đến mấy người?”





Tôn Hàn xua tay với Liễu Y Y, ra hiệu cho cô đừng lên tiếng, sau đó anh đột nhiên cười đầy ngang ngược: “Thấy hai người miệng mồm liếng thoắng nãy giờ, chẳng qua là vì cảm thấy chiếc đồng hồ hai trăm nghìn tệ quý giá mà thôi!”





“Lẽ nào không quý giá sao?”, Lưu Quân đanh giọng hỏi lại.





“Quả thực là…”, Tôn Hàn liếc mắt: “Không quá quý giá!”





Vẻ mặt của Ôn Phương Phương và Lưu Quân lập tức thay đổi.





Một chiếc đồng hồ những hai trăm nghìn tệ còn không đắt, vậy cái gì mới đắt chứ?





Lưu Quân cười nhạt: “Anh cũng chỉ có cái miệng là giỏi, có bản lĩnh thì cậu mua thử một chiếc cho tôi xem!”





“Y Y, anh ta nói anh không mua nổi!”, Tôn Hàn không tiếp lời Lưu Quân mà quay qua nhìn Y Y.



Liễu Y Y không biết chắc Tôn Hàn giàu cỡ nào nhưng có thể ở trong căn đắt nhất trong biệt thự Thương Sơn, chắc chắn không mấy ai ở thành phố Giang Châu này giàu có hơn Tôn Hàn.