NGƯỜI NỐI NGHIỆP CHÂN CHÍNH (P205)

Tác giả: Hà Phong Xuy

Người dịch: Trần Thị Minh Đức & Trần Thu Trang

Chương 86: Phi xe cứu cha

Bọn côn đồ dựa theo địa hình để lùa đuổi chặn đường. Ba vệ sĩ võ nghệ cao cường nhưng tiếc là ít không địch được nhiều, sau một hồi đánh đấm hạ được bảy tám tên, chỉ còn mỗi Trần Kiệt dũng cảm vật lộn. Hai vệ sĩ khác đã gục trong vũng m-á-u.

Soái Ninh và tùy tùng không có thời gian lo cho những người bị thương, chạy vòng vèo men vành đai xanh cạnh đường để tránh bị đuổi g-iết.

Thôi Minh Trí vì đỡ cho chủ mà hứng một nhát dao vào lưng. Trong sự hoảng loạn tột độ, cảm giác đau bị đơ, hắn còn tưởng chất lỏng ướt đẫm lớp áo bên trong đấy toàn là mồ hôi.

Vùng ngoại thành vắng người và xe cộ qua lại. Trong số những xe đi ngang chứng kiến vụ án hung hiểm, không ít người dừng lại dõi xem nhưng không một ai dám đến giải cứu. Ai đó gọi 110 (cảnh sát), một chiếc xe tuần tra của cảnh sát vừa hay đi qua. Hai viên cảnh sát trên xe tiến lại nổ súng cảnh cáo. Bọn sát thủ điên cuồng ngang nhiên không rén, chia ra một tốp tấn công cả cảnh sát.

Một cảnh sát bèn nổ s-úng hạ được bốn tên, sau đó hết đạn, bị bọn tội phạm c-hém ngã xuống, nằm im trên mặt đất.

Một người khác b-ắn trúng ba tên, cánh tay phải chợt bị rìu sắc bổ xuống, xương thịt rời luôn ra. Anh ta sợ bọn tội phạm cướp s-úng, nhịn đau ném cả súng lẫn cánh tay đứt lìa xuống hồ nước cạnh đấy, sau đó lại bị chém hai nhát vào hông và bụng, gục hẳn.

Vẫn còn bốn tên tội phạm đang truy s-át Soái Ninh. Chúng là những kẻ hung hãn nhất. Một tên cầm rìu, hai tên cầm mã tấu, tên còn lại cầm cây cuốc sắc bén, chỉ cần vung mạnh lên là đầu người ta sẽ lìa lăn lông lốc như dưa hấu.

Bốn tên đang đuổi theo chia làm hai ngả. Hai tên cầm rìu và cầm cuốc hợp sức vây Trần Kiệt. Hai tên cầm mã tấu điên cuồng chém Soái Ninh, Thôi Minh Trí.

Soái Ninh nhìn thấy một cái xẻng lớn dựa vào cây đa ở mé phải phía trước cách đó 5-6 mét, hẳn do người bên công viên cây xanh để lại. Cô vội lao lên cầm lấy làm vũ khí. Đến 1-2 mét cuối cùng, cô chẳng may trượt chân ngã.

Phản xạ thần kinh nhanh nhạy phát huy vai trò cứu mạng. Khi ngã xuống đất, cô không ngừng chồm tới, tóm lấy xẻng xoay người chặn đỡ. Lưỡi dao bổ vào cán xẻng khực một cái, phập sâu cả phân, trong chốc lát không nhấc ra được.

Cô được thể tung chân đá thẳng vào háng tên này. Tiếng hét thảm thiết vang lên, đáy chiếc quần thể thao màu xanh sẫm của tên côn đồ chảy nước vàng lẫn đỏ, cặp trứng chim cu tất nhiên đã không nguyên vẹn.

Cô nhảy bật tôm chồm lên, vung xẻng đập vào phần đầu kẻ địch không hề nương tay. Tay thái giám tương lai nấc lên, ngã xuống.

“Ninh tổng!”

Cô chưa kịp thở phào thì Thôi Minh Trí từ phía trái đã lao tới xô cô suýt đổ.

Trong nháy mắt, cô nhận ra lực xô này còn đến từ tên côn đồ sau lưng mình. Một thanh mã tấu lách vào giữa hai người, quá nửa lưỡi dao dài 50 cm đã đâm vào cơ thể của Thôi Minh Trí.

Nếu không nhờ hắn kịp thời che chắn, người bị đâm sẽ là cô.

Tay trợ lý còm loạng choạng sắp gục vẫn dang tay chắn đỡ, nén đau hét: “Trốn mau!”

Khi nỗi hoảng sợ tích tụ đến mức giới hạn, bản năng tự cứu của con người sẽ chuyển hóa mọi cảm xúc thành giận dữ và sinh ra tính chất công kích mãnh liệt.

Soái Ninh đúng lúc này vượt mức giới hạn. Như thể bị chọc đúng chỗ tối kị, nhân tố bạo lực trong cơ thể đồng thời bộc phát, cô gầm lên ngoặt tay đập một xẻng vào má phải hung thủ.

Tên kia ngã chúi đầu xuống đất, chân giãy đành đạch như gà trống sắp c-hết.

Soái Ninh chưa dứt đòn, tên côn đồ cầm cuốc vừa bổ gục Trần Kiệt đã xông tới gào rú tấn công cô. Cô nhanh chóng né tránh làm một gốc cây hải đường tơ rủ chịu chết thay.

Tên côn đồ theo sát, huơ cuốc ngược chiều kim đồng hồ vẽ ra một đường vòng cung chết chóc.

Soái Ninh dùng xẻng chống cự, hai cái cán gỗ va chạm kịch liệt đến mức chỗ giữa ngón cái và ngón trỏ của cô tê dại. Lưỡi cuốc bổ xuống cách người cô mười mấy phân như thể nanh sói vấy máu lóe lên ánh sáng sắc bén màu đỏ lẫn trắng.

Sức lực chênh lệch nhiều, không thể găng mãi, cô nhân lúc kẻ địch mất đà, đột ngột húc mạnh, đè hắn xuống đất, nhưng chưa đầy hai giây đã bị hắn hất văng ra.

Tên cầm cuốc nhặt vũ khí, vùng dậy. Cô còn chưa kịp đứng vững, vội móc trong áo khoác một thứ chĩa về phía hắn.

“Không được động đậy!”

Đó là một khẩu s-úng ngắn màu nâu đen.

Tên cầm cuốc choáng váng đơ ra. Cách đó hơn 10 mét, cuộc quyết đấu giữa tên cầm rìu và Trần Kiệt đã phân cao thấp. Trần Kiệt bị thương không cử động được nữa nhưng vẫn ghì nghiến lấy eo tên cầm rìu lúc này đã không còn vũ khí để hắn tạm thời khó giằng thoát.

Thấy đồng bọn bị khẩu s-úng đe dọa, tên này vội gào lên: “S-úng của nó là đồ giả đấy! Đừng tưởng thật!”

Bụng Thôi Minh Trí thủng một lỗ lớn, ruột lòi cả ra. Cử động bị cơn đau dữ dội trói buộc nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo, hắn nhận ra thứ Soái Ninh đang cầm chính là khẩu s-úng mô hình cô từng dùng để dọa Thái Kiệt, không hề có khả năng s-át thương.

Thấy cô đã nắm bắt thời cơ đứng dậy, Thôi Minh Trí quên cả an nguy của bản thân, chỉ mong cô trốn cho nhanh, ra sức tóm rễ cỏ bò tới ghìm chân địch.

Mắt tên cầm cuốc lại long lên dữ tợn, hiển nhiên đã tin lời nhắc nhở của đồng bọn. Ngay trước khi tên này xông lên tấn công, Soái Ninh đột nhiên bóp cò s-úng.

Một tiếng nổ bùm kèm mùi thuốc pháo khét lẹt, mọi người ở đây đều nghĩ s-úng thực sự có đạn, tên cầm cuốc cũng đơ ra như bị b-ắn.

Chỉ có Soái Ninh là hành động như nước chảy mây trôi, chân phải tung cú đá xoay trúng thái dương tên cầm cuốc. Tên này vừa gục xuống, cô chồm ngay lên ngồi đè lấy hắn, đập mạnh báng s-úng vào đầu hắn. Khẩu s-úng văng ra, cô chuyển sang ra đòn bằng nắm đấm. Cô đấm như mưa, cú nào ra cú đấy, tia m-áu văng tung tóe, trong đó có ít m-áu là từ vết thương trên mu bàn tay cô.

Tên cầm cuốc không hề trúng đạn. Soái Ninh độ khẩu s-úng mô hình thành s-úng lệnh, nhồi vào thuốc pháo và mồi, khi bóp cò thì s-úng sẽ phát ra tiếng nổ lớn, từ đó làm kẻ địch khựng lại.

“S-úng là giả, nắm đấm chụy là thật, mày tận hưởng đi con!”

Cô điên cuồng xả tung sát khí, đòi kẻ địch nợ m á u trả m á u. Đánh cho tên đó gãy mũi, gãy răng, bất tỉnh xong, cô đứng dậy nhấc xẻng vung về phía tên cầm rìu lúc này đang sắp vùng khỏi tầm áp chế của Trần Kiệt, đập tên này dẹp lép như cá khô.

Kết thúc trận chiến, cô quẳng vũ khí, qua cứu trợ lý còm bị thương nguy ngập trước, cởi áo khoác rồi cởi cả áo len buộc vết thương cho hắn.

Người đi đường hóng đằng xa thấy bọn côn đồ đã mất khả năng hành hung mới lác đác đánh bạo xông vào giúp. Một ông chú trong số đó biết cách sơ cứu đã lấy hộp cơm rỗng sạch trong túi ra úp lên vết thương của Thôi Minh Trí sau đó lấy áo len buộc cố định lại để bảo vệ đoạn ruột bị lòi của hắn.

“Chúng tôi đã gọi cấp cứu, ngay gần đây có bệnh viện lớn, chắc sẽ đến kịp thôi!”

Soái Ninh nắm chặt tay Thôi Minh Trí quát bảo hắn cố trụ.

Tầm mắt Thôi Minh Trí đã mờ đi. Hắn nghi mình đang hồi quang phản chiếu, đầu óc lại minh mẫn bất ngờ, IQ cũng vượt xa trình độ ngày thường, cật lực nhắc nhở: “Ninh tổng, chủ tịch có thể cũng gặp nguy hiểm hay không…”

Việc giết người không vì thù thì vì tiền. Kẻ thù lớn nhất của Soái Ninh chính là Vạn Hồng Ba và Cảnh Hâm.

Cô độc thân, chưa con cái. Soái Quan Vũ chỉ có một người ruột thịt là cô. Nếu xử lý cả hai cha con cùng Chu Ngọc Hiền, tài sản trăm tỷ sẽ chuyển cho hàng thừa kế tiếp theo, tức là những người họ hàng gần có quan hệ huyết thống với họ - chị em họ Vạn, nghĩa là Vạn Hồng Ba sẽ gián tiếp kiểm soát.

Hơn nữa Chu Ngọc Hiền giờ đây đang đi cùng Soái Quan Vũ, là thời cơ hoàn hảo để xuống tay.

Soái Ninh bừng tỉnh, vội nói với những người khác: “Đợi lát nữa xe cứu thương tới, phiền các vị đưa bạn tôi đi bệnh viện. Tôi là Soái Ninh ở tập đoàn Quan Vũ, ba tôi là Soái Quan Vũ, nhà tôi rất nhiều tiền. Nếu cứu sống được họ, tôi gửi mỗi người 100 ngàn hậu tạ!”

Cô lao ra đầu đường. Còi xe cảnh sát vọng lại càng lúc càng gần. Chiếc xe tuần tra ban nãy còn dừng ven đường. Cô mở cửa ngồi vào ghế lái nổ máy, khi ngoái lại để quay đầu xe thì phát hiện một cô gái trẻ mặc cảnh phục đang núp ở ghế sau.

Em gái này là nhân viên hành chính của cục công an, đi theo đội cảnh sát tuần tra tìm hiểu thực tế để về viết tài liệu tuyên truyền, chẳng may gặp đúng vụ hung án giữa đường mười năm mới xảy ra một lần này. Vừa rồi thấy đồng nghiệp trọng thương gục xuống, cô ta sợ nhũn cả người, trốn trong xe chờ cứu viện. Thấy cô gái khắp người bê bết máu xộc vào, khuôn mặt non nớt lại thêm trắng bệch.

Soái Ninh vốn định đuổi cô ta xuống nhưng chợt nghĩ giữ lại sẽ hữu ích, nói nghiêm túc cấp bách: “Cô cảnh sát, tôi là Soái Ninh ở tập đoàn Quan Vũ. Giờ tôi muốn đi cứu ba tôi, mong cô hỗ trợ.”

Xe đã nổ máy, cô cảnh sát run giọng đáp: “Tôi làm hành chính, không biết gì về điều tra, cũng không biết đánh đấm gì đâu.”

“Không cần đánh đấm, cô làm người đưa tin cho tôi là được. Đầu tiên nói tôi hay nút còi hụ nằm đâu?”

Cô cảnh sát đành cắn răng rướn người bật nút còi cảnh báo thay cô. Thân xe loáng cái đã băng ngược đường qua giao lộ rồi phóng xuôi đường về hướng quận Phổ Đà.

(Hết phần 205, xin mời đón đọc phần 206. Nếu muốn đọc các phần trước, xin mời click vào dòng chữ Album Tiểu thuyết “Người nối nghiệp chân chính” phía trên!)

Người dịch: Trần Thị Minh Đức & Trần Thu Trang (FB/VerandadeJulia)