NGƯỜI NỐI NGHIỆP CHÂN CHÍNH (P206)

Tác giả: Hà Phong Xuy

Người dịch: Trần Thị Minh Đức & Trần Thu Trang

Soái Ninh nhờ cô cảnh sát gọi điện liên hệ trung tâm kiểm soát không lưu, thông qua họ gửi tín hiệu cho chuyên cơ nhà mình.

“Tôi nghi ngờ có người định dàn dựng tai nạn hàng không g-iết hại cha tôi. Xin báo họ hủy hành trình ngay!”

Trung tâm không lưu yêu cầu xác minh danh tính, Soái Ninh báo số căn cước, đầu bên kia vẫn nghi ngờ, nữ cảnh sát nọ vội báo số chứng minh công an của mình, cũng nói: “Vừa rồi trên đường Nông Viên 1 xảy ra vụ việc đám côn đồ quây c-hém trọng thương người dân. Cô Soái cùng tùy tùng và hai cảnh sát đang làm nhiệm vụ bị thương, các vị có thể gọi tổng đài cảnh sát xác minh.”

Soái Ninh đợi vài phút, nóng lòng như lửa đốt. Bên kia nói đã xác minh xong và gửi tín hiệu cho chuyến bay được chỉ định. Nhưng máy bay đã cất cánh được nửa tiếng, quanh đó không có nơi hạ cánh, chuẩn bị bay vào không phận Nhật Bản rồi mới xin hạ cánh.

“Không được! Bảo bọn họ quay lại điểm khởi hành! Ghi giọng tôi chuyển cho ba tôi nghe!”

Soái Ninh gào vào micro: “Ba! Con vừa rồi suýt bị chúng nó c-hém c-hết. Chúng nó nhằm vào cả nhà chúng ta. Con nghi máy bay có vấn đề, ba quay lại ngay đi ạ!”

Soái Quan Vũ đang ở độ cao mấy ngàn mét, chiếc máy bay lướt êm ái trên tầng mây trắng, không hề có dấu hiệu bất thường nào. Tiếng hét của Soái Ninh giống như sứ giả địa ngục thổi không khí kinh hoàng vào cabin. Nhóm tùy tùng sững sờ nhìn nhau, sau đó đều nhìn về phía tổng tư lệnh Soái Quan Vũ.

“Lão Soái, làm sao bây giờ?”

Chu Ngọc Hiền hốt hoảng tóm lấy tay chồng, người ngợm bủn rủn từng chập.

Sắc mặt Soái Quan Vũ trầm như nước, hai giây sau hạ lệnh: “Nghe Ninh Ninh, quay lại nơi khởi hành đi.”

Muốn chấp hành mệnh lệnh này cũng không dễ dàng. Trung tâm kiểm soát không lưu nói với Soái Ninh là sân bay đang trong tầm bận rộn cao điểm, chuyên cơ của Soái Quan Vũ muốn hạ cánh cần xếp vào diện kiểm soát không lưu tạm thời, điều này sẽ làm gián đoạn kế hoạch bay của các chuyến bay khác. Dự kiến sẽ có 30 máy bay bị chậm cất hạ cánh, làm ảnh hưởng hành trình của gần ngàn hành khách. Nếu chuyên cơ hạ cánh xong kiểm tra không thấy gì bất thường, sân bay và các hãng hàng không sẽ bắt đền rất nặng.

“Tôi sẽ bồi thường cho toàn bộ hành khách bị ảnh hưởng mỗi người số tiền bằng 10 lần, không, 30 lần tiền vé. Nếu xong việc không có chuyện gì, các người muốn truy cứu thế nào cũng được. Tóm lại để ba tôi hạ cánh gấp đi!”

Trong tiếng gào thét của Soái Ninh, chiếc xe cảnh sát cũng gào thét lao về phía trước như một viên đạn pháo vẽ ra quỹ đạo kinh hồn bạt vía trên đường cao tốc. Tốc độ của chiếc xe đã lên gần 200km/h, những phương tiện bị vượt qua ở hai bên chỉ để lại những dư ảnh mờ ảo, những chướng ngại vật phía trước hiện ra như tên bắn rồi lại né khỏi chiếc xe cảnh sát trong gang tấc.

Nữ cảnh sát ở ghế sau giống như ngồi trong xe dự giải đua rally, thắt dây an toàn, chúi mặt, không dám nhìn ra cửa sổ, run rẩy khóc gọi “Bố mẹ ơi”, cầu mong được đoàn tụ an toàn cùng gia đình.

Soái Ninh cũng cầu nguyện y hệt. Não cô chia thành hai tầng cấu trúc, một tầng tập trung vào việc lái xe, tầng kia vùn vụt hiện lên những hình ảnh như đèn kéo quân của quá khứ.

Năm nào cô gia nhập băng đua xe bên Mỹ, vì bị ghi hồ sơ vi phạm nhiều quá bị thu hồi thị thực và trục xuất. Sang châu Úc, cô vẫn không thay đổi thói xấu, thường xuyên biểu diễn tốc độ sinh tử trên quốc lộ nông thôn, một lần nữa trở thành khách quen của đồn cảnh sát.

Khi cô ở đồn cảnh sát, Soái Quan Vũ luôn chửi um qua video: “Cuối cùng tao nợ mày cái gì mà mày lại làm tao mất mặt thế này? Mày là trời sai xuống đòi nợ à? Mày muốn tao tức chết mới vừa lòng phải không?”

Cô ngồi trước màn hình thờ ơ, da mặt trơ lì d-ao s-úng không phá được, xem bộ dạng tức rồ bất lực của cha, tâm lý thoải mái vô cùng.

Ai bảo ông bỏ qua tôi, toàn phớt lờ, coi tôi như không khí. Đã thế tôi phải tự nhấn mạnh sự tồn tại của bản thân thôi.

Chỉ có nhờ cách thức cực đoan kiểu này, cha mới có thể bớt ra chút thời gian quý báu cho cô “tình thương quan tâm”.

Từ nhỏ cô đã biết ông thật ưu tú, có được tài năng hơn người và sự nghiệp đáng nể, được người đời ngưỡng mộ, người nhà kính yêu. Cô cũng ngước nhìn bóng dáng cao lớn của ông với sự tôn kính vô hạn, mong muốn được ông để ý, được ông khen ngợi, được ông công nhận và dành cho cô tình thương tự đáy lòng.

Những hành vi xấu trước kia như ăn không ngồi rồi, nhậu nhẹt chơi bời cờ bạc rồi sau đó là những nỗ lực không ngừng vươn lên địa vị cao đều bắt nguồn từ khát vọng này. Tuy cô nhiều lần lẩn tránh nhưng khát vọng ấy thủy chung vẫn cháy bỏng trong đáy lòng.

Lòng tự tin của con gái mãi mãi bắt rễ ở ánh mắt tự hào của cha. Bộ rễ của cô vẫn chưa cứng cáp, cô không thể mất cha!

Đội cảnh sát giao thông đã đuổi theo cô, mới đầu chỉ có một chiếc xe cảnh sát theo dấu, dần dần gia tăng thành 4-5 chiếc. Trung tâm kiểm soát của cảnh sát cũng thông qua hệ thống liên lạc trong xe cảnh báo người điều khiển phương tiện dừng việc lái xe quá tốc độ, nếu không sẽ phải chịu trách nhiệm hình sự.

Soái Ninh bỏ qua lời khuyên ngăn của nữ cảnh sát, thể hiện kỹ thuật lái xe điêu luyện hoa mắt, trải qua chặng đua nguy hiểm ngổn ngang tới được sân bay Phố Đông.

Trung tâm kiểm soát không lưu nói máy bay riêng của Soái Quan Vũ đã hạ cánh an toàn ở đường băng số 4. Cô bỏ xe xông đến sảnh đón tương ứng, xông tiếp qua cửa đón máy bay, chạy nhảy như con khỉ tăng động tránh né sự truy bắt của các nhân viên an ninh, lao thẳng đến lối ra nơi cha quay về.

Cả đoàn Soái Quan Vũ vừa mới tiến vào sảnh nhà ga đã thấy một đám huyên náo đang dịch chuyển lại chỗ mình. Chạy đằng trước chính là đứa con gái đầu bù tóc rối của ông, mặc chiếc áo thun trắng ngắn tay bó sát không hợp mùa, trông xa tưởng in đầy hoa đỏ, nhìn gần mới thấy toàn là vết máu.

Ông kinh hãi đỡ lấy con. Hai cha con ôm chặt nhau như xa cách đã lâu.

“Xin lỗi, nó là con gái tôi. Chúng tôi xin chịu trách nhiệm hết, xin đừng đánh nó.”

Soái Quan Vũ lớn tiếng cầu xin các nhân viên an ninh đang bu lại rồi đi theo họ vào trung tâm an ninh sân bay. Trên đường đi, ông cởi áo khoác phủ lên bộ quần áo ướt đẫm của Soái Ninh và dắt tay cô suốt dọc đường.

Soái Ninh cảm thấy thời gian thoắt đã quay ngược lại hơn 20 năm. Khi ấy, bất cứ lúc nào cô gặp nguy hiểm, cha sẽ kiên quyết gánh vác trách nhiệm che chở.

Nhịp tim cuồng loạn ổn định lại, giống như con thuyền cập bến an toàn.

Trước khi người lãnh đạo trực đến nơi, hai cha con tranh thủ thời gian nói chuyện.

Thấy nó vì cứu mình mà trở nên chật vật không chịu nổi, Soái Quan Vũ cảm động ngập lòng nhưng lại nghĩ một đằng nói một nẻo, bảo: “Sao mày phải cuống lên như vậy? Ba chết rồi, mọi thứ trong nhà chẳng về tay mày hết à?”

Sự ương bướng ngang ngạnh của Soái Ninh đã hao hết theo sức lực, đỏ hoe mắt, hỏi lại: “Trong mắt ba, con mất dạy thế ạ?”

Soái Quan Vũ vươn tay bưng mặt cô, giọng nói đã hơi nghẹn ngào: “Nghe nói mày hứa với bên sân bay là sẽ đền gấp 30 lần tiền vé mỗi khách. Thật ra làm sao mà phải đền nhiều vậy chứ. Giao dịch này chốt bị lỗ rồi, chứng tỏ kỹ năng kinh doanh của mày còn chưa đạt yêu cầu.”

Soái Ninh cười mà mắt rưng rưng, nói: “Chỉ cần ba trở về bình an, đền gấp trăm cũng lời ạ.”

Không rõ ai là người chủ động, hai cha con lại ôm chầm lấy nhau. Tất cả những hiểu lầm xa cách đều tan biến theo dòng nước mắt. Cái cây tình cảm thân thuộc giống như đã trải qua mùa đông dài nay gặp cảnh xuân ấm áp, đâm chồi nảy lộc.

Lúc này, nhân viên an ninh đã kiểm tra máy bay báo tin đã phát hiện b-om hẹn giờ trong khoang hành lý của chiếc chuyên cơ. Thời điểm phát nổ là 2h30 chiều, đúng lúc họ đang bay trên vùng biển quốc tế ở Thái Bình Dương. Vụ nổ sẽ không chỉ cướp đi sinh mạng của tất cả những người trên máy bay mà việc trục vớt, tìm kiếm mảnh vỡ cũng không hề đơn giản.

Bọn tội phạm đã lên kế hoạch cho chuỗi hai vụ hung án này với mục đích g-iết hại hai cha con nhà họ Soái cùng lúc.

Nếu sáng nay bọn Soái Ninh không phát hiện chiếc xe tải bám đuôi, bọn tội phạm rất có thể sẽ gây tai nạn giao thông trên đường cao tốc và cho một toán đi theo c h é m bồi.

May thay Trần Kiệt đủ nhạy bén, may thay họ tình cờ gặp xe cảnh sát tuần tra, may thay nhóm vệ sĩ và Thôi Minh Trí dũng cảm ngoan cường, may thay Soái Ninh tự dưng hứng lên mang theo khẩu s-úng lệnh mô hình…

Hết thảy may mắn đều có thể tóm gọn trong một câu: người lành ắt được trời thương.

Cảnh sát giao thông đuổi theo Soái Ninh cũng chạy tới nơi. Cô chạy quá tốc độ nghiêm trọng, theo quy định sẽ bị phạt giam ngắn hạn.

Soái Ninh ngoan ngoãn chìa tay chịu còng, Soái Quan Vũ cởi áo gi-lê len của mình đắp lên chỗ cổ tay cô để che lại chiếc còng thép không vẻ vang kia, ôm vai cô đi ra theo cảnh sát.

Dọc đường, vô số ánh mắt và ống kính nhắm thẳng vào họ gom góp tư liệu cho tin tức giật gân về sự việc trớ trêu này. Buổi chiều, không, chỉ cần vài phút thôi, hai cha con sẽ chường mặt và trở thành trò cười không ai bì nổi trước cả nước, thậm chí cả thế giới, nhưng trong lòng họ đều vô cùng yên ổn vì đã được đoàn viên.

(Hết phần 206, xin mời đón đọc phần 207. Nếu muốn đọc các phần trước, xin mời click vào dòng chữ Album Tiểu thuyết “Người nối nghiệp chân chính” phía trên!)

Người dịch: Trần Thị Minh Đức & Trần Thu Trang (FB/VerandadeJulia)