1 tuần, cũng là lúc con nhỏ đáng ghét tên Ly quay lại rồi, sẽ lại có nhiều trò vui để xem đây.
RẦm, Ly quăng mạnh cái cặp xuống bàn rồi… lấy gương ra ngắm nghía (sặc). Cả lớp không ai thèm bận tâm đến sự xuất hiện của con nhỏ. Đứa thì hí húi học bài, đứa thì xúm lại nói chuyện, Yến nghe nhạc, còn nó thì… ngủ. Nhỏ Ly thấy vậy tức sôi người, nhỏ vẽ nốt mấy đường son rồi đập bàn lớn giọng:
- Mấy người chán sống rồi hả?
Không 1 chút phản ứng, nhỏ tức càng thêm tức (tức chết luôn đi), nhỏ lại đập tay cái Rầm, lần này xem chừng có tác dụng, nó cũng giật mình tỉnh dậy, tất cả quay lại nhìn nhỏ với ánh mắt… thập phần khó chịu, khác hẳn vẻ sợ sệt ngày trước. Nhưng hình như nhỏ không nhận ra sự khác biệt này thì phải? Thong thả bước lại bàn nó, Ly nói như ra lệnh:
- Đi mua lon nước ngọt về đây!
Cả bọn khó chịu, Yến định nói gì đó thì nó ngăn lại, nở nụ cười tươi như nắng sớm, nhẹ nhàng nói:
- Được thôi.

Ly nhếch mép tỏ vẻ đắc ý nói tiếp:
- Mày có 3 phút, không nhanh thì đừng trách.
- Ok!
Nói rồi nó nhún vai đi ra khỏi chỗ. Lũ chúng nó nhìn theo khó hiểu thái độ ”ngoan ngoãn” của nó, còn Ly thì thích thú vì sự áp chế của mình”mày sẽ biết tay tao, con nhỏ hèn mọn ạ, haha” tự hào với cái suy nghĩ ấy, nhỏ điệu đà đi về chỗ ngồi chờ nó đem nước về, tất nhiên vẫn không quên ngắm nghía khuôn mặt mình trong gương nhé.
Chưa đầy 3 phút sau, nó đã chạy hộc hộc từ bên ngoài cửa lớp vào, nhưng còn chưa kịp lại đến chỗ Ly thì…
PHỊCH!!!

Nó ngã nhoài dưới đất, cả bọn vội vàng chạy lại đỡ nó dậy lo lắng hỏi han, nó cười cười bảo không sao, lại còn nháy mắt rất ”pro” nữa. Con nhỏ thấy nó ngã thì bật cười ha hả:
- Haha, con nhỏ ngu ngốc, hậu đậu.
Chẳng thèm để tâm đến lời châm chọc của nhỏ, nó nhẹ nhàng phủi phủi tay rồi cầm lon nước đến trước mặt nhỏ:
- Nè, nước của cậu đây. Ui za, đau quá, hix. (nó ôm tay, khẽ nhăn mặt ra vẻ đau đớn)
Ly vênh mặt, cầm lon nước lấy tay giật nắp, nhếch môi cười, nụ cười đểu ơi là đểu, nhưng nụ cười còn chưa đến 3 giây thì…
PHỤT… ÁAAAAAAA
Con nhỏ la thất thanh, giãy nảy vứt lon nước xuống, không ngừng lau khuôn mặt ướt nhẹp, áo nhỏ cũng ướt hết phần trên. Nó vội vàng chạy lên bàn giáo viên vớ lên cái giẻ lau bảng rồi lao lại chỗ Ly:
- Cậu… cậu không sao chứ?