Vừa nói nó vừa lấy khăn (lau bảng) nhanh nhẹn lau áo cho Ly. Con nhỏ cũng chưa để ý gì đến áo mà tiếp tục ”vuốt” mặt. 1 phút sau nhỏ mới chịu nhìn xuống người và…
- á á, mày làm gì đấy hả con kia?
Nhỏ lại hét toáng lên vì thấy ngực áo vốn mang màu đỏ tươi của mình chuyển thành màu trắng lốm đốm, loang khoang của… phấn. Nó (vờ) giật mình vội rút tay ra khỏi người Ly, cúi mặt lí nhí (cúi mặt để cố nhịn cười):
- ơ ơ. Tớ xin lỗi, tại … tại vội quá nên vơ đại… ai ngờ…
- mày… mày lắc lon nước lên đúng không? Còn cái giẻ này nữa?

Con nhỏ tức giận hét lên, hết điệu đà luôn rồi, giờ giữ như thú ý chứ, mặt đỏ bừng bừng… như cà chua rừng ( hehe, t/g không biết có quả này không nữa). Nó ngước đôi mắt rưng rưng chút nước (nãy nín cười mà chảy cả nước mắt đấy ạ), vẻ mặt ngây thơ vô (số) tội nhìn nhỏ:
- sao cậu… lại nói thế? tớ không có làm… vậy mà… hix… hix ( bộ mặt oan ức như muốn khóc)
còn trong suy nghĩ của nó thì ” haha, chết mất, mình quả là tài năng siêu phàm, khả năng diễn suất còn hơn cả ngôi sao ho-li-gút ý chứ, hà…hà. Thấy vẻ mặt ”nai nai” của nó. Ly lại càng tức hơn nữa, nhỏ hét:
- thế tại sao lon nước kia lại thành ra thế hả?

- Thì… tại.. lúc nãy tớ ngã mà, cậu… cậu cũng thấy còn gì, tớ… đâu có cố ý. (nó vẫn giữ cái giọng rưng rưng như muốn khóc)
- Phải đó, bạn ấy đâu cố ý chứ.
1 cô bạn lên tiếng bênh vực nó, tiếp theo đó là rất nhiều những lời tương tự như thế, nào là :ừ, đúng rồi, Bi có cố ý đâ” đúng, ai cũng thấy mà” đúng, đừng đổ oan cho người tốt chứ” vv…vv…
Nhỏ Ly không nói được gì nữa vì bọn nó nói quá ”có lý” mà, mang khuôn mặt tức giận tột độ nhỏ hậm hực chạy ra khỏi lớp, có lẽ là vào WC thôi chứ biết đi đâu được nữa.
Hahahaha… nó lại ôm bụng cười sặc sụa mở đầu cho 1 tràng cười sảng khoái của cả lớp. Thật ra ngay khi lon nước phụt vào mặt Ly thì bọn nó đều hiểu ra ý đồ của”cú ngã” lúc nãy, thì ra chỉ là cái cớ để nó phá con nhỏ đáng ghét, nhưng tất cả vẫn cố nhịn cười để xem nó diễn tiếp, kết quả thật là không phụ mong đợi, được xem 1 màn kịch vô cùng ”chân thật khiến chúng nó cười nghiêng ngả.