” kết thúc cuốn phim buồn quên hình bóng ai……”
Nó với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn bếp, một tay ấn nghe còn tay kia vẫn chăm chút món mì xào mà nó đang chuẩn bị cho bữa sáng.
- Em nghe đây.
[...]
- Dạ em biết rồi, em sẽ coi sao rồi sẽ suy tính cụ thể.
[...]

- Vâng… chúc anh ngày mới tốt lành.
Đặt chiếc điện thoại xuống bàn, khuôn mặt nó hiện lên một nét suy tư nhưng rồi nó cũng nhanh chóng gạt phăng đi để tập chung vào món mì xào yêu thích. Đừng ngạc nhiên khi nó biết nấu ăn nhé. Đúng là ngày xưa nó không biết nấu ăn nhưng từ 6 tháng trước thì khác, nó học nấu ăn, không những biết nấu mà còn nấu cực ngon nữa. Đôi lúc nó còn thấy tự phục chính bản thân mình, thật là đa năng. Nghĩ đến đấy nó bật cười lắc đầu.
Chợt nó phải thu lại nụ cười khi có một vòng tay đang ôm ngang eo nó từ phía sau, còn có thể là ai ngoài Kan nữa chứ. Một giọng nói ấm áp khẽ thì thầm sát bên tai nó:
- Cậu biết nấu ăn từ hồi nào vậy?
- Hình như cậu đã quá tùy tiện rồi thì phải.
Nó chẳng hề đẩy Kan ra mà chỉ hờ hững buông câu nói ấy. Nhưng bấy nhiêu thôi đã đủ để cậu hiểu được ý nó. Và vậy là… cậu lại càng xiết chặt vòng tay hơn nữa. Cậu cũng không nghĩ là mình lại có thể “mặt dày” như thế này, nhưng đành phải vậy thôi, miễn sao cậu được gần bên nó.
Nó có thoáng chút bất ngờ nhưng tuyệt nhiên không để Kan nhận thấy. Thật không hiểu sao cậu ta lại có thể “khí trơ” như thế này. Nó mặc kệ, tiếp tục công việc cao cả là chuẩn bị bữa sáng ình. Nhưng mà cứ để yên vậy có lẽ cũng không ổn, cụ thể là cậu cứ ôm nó chặt cứng như vậy làm sao nó có thể lấy được lọ gia vị để nêm ón mì xào của nó được. Nó bất đắc dĩ mới phải lên tiếng bằng cái giọng có chút khó chịu:
- Cậu không định để tôi nấu ăn sao?
- Ơ… thôi được… vậy tớ sẽ ra ngoài chờ.
Kan làm mặt ỉu xìu rồi buông tay khỏi người nó, cậu chậm dãi “lê” từng bước ra phòng ăn ngay sát phòng bếp.

Vài phút sau, nó bước ra phòng ăn với một dĩa mì xào vàng ươm thơm phức trên tay. Tự kéo ình một chiếc ghế và ngồi xuống.
- Sao lại chỉ có một phần vậy?
- Vậy chứ cậu nghĩ mấy phần?
- Vậy…. vậy còn tớ thì sao?
- Tôi có nói là sẽ nấu cho cả cậu à?
Nói xong, chẳng thèm để ý việc Kan ở bên cạnh đang tròn mắt nhìn mình, nó thản nhiên cầm thìa và dĩa lên ăn một cách ngon lành. Kan cứ ngơ ngác nhìn, sao nó lại nỡ tuyệt tình với cậu thế chứ, thật là muốn khóc mà không ra nước mắt nữa mà. Kan khẽ thở dài nhưng rồi trong đầu cậu chợt lóe lên một tia sáng…
- À…. ý cậu là muốn chúng ta ăn chung phải không… vậy được… tớ sẽ ăn cùng cậu nhé.

Không để nó kịp phản ứng gì, Kan đưa tay với luôn lấy chiếc dĩa nó vừa mới cuộn một ít mì và đưa vào miệng mình ăn với vẻ mặt thích thú.
- Cậu…
Lần này đến lượt nó phải tròn mắt nhìn cậu… thật là “mặt dày” hết chỗ để nói. Nhưng thay vì tỏ ra tức giận hay ngạc nhiên, nó vẫn giữ ình nét mặt không chút biểu cảm. Đặt thìa và dĩa xuống, nó cầm cốc nước lọc uống một ngụm rồi đứng dậy đi thẳng ra phòng khách.
Kan lại một lần nữa ngơ ngác. Cứ thế này thì làm sao cậu chinh phục lại được nó đây. Lắc đầu cười khổ, Kan dọn dĩa mì vào bếp rồi cũng nhanh chóng đi ra phòng khách. Nó đang chăm chú với cái màn hình vi tính mà chẳng mảy may để ý đến cậu. Kan dùng mọi cách để thu hút sự chú ý của nó nhưng đều vô tác dụng và kết quả của việc cậu làm chỉ là vài cái li vỡ, mảnh thủy tinh còn vung vã.i dưới nền nhà. Bất lực, Kan nằm dài trên chiếc ghế sofa, cầm tờ tạp chí giả bộ đọc thật chăm chú nhưng thật ra thỉnh thoảng vẫn liếc sang nhìn nó. Chợt nó gập mạnh chiếc laptop lại, nó đứng dậy chỉ kịp nói nhanh với cậu một câu “Cấm đi theo” rồi chạy ra gara lấy xe phóng vụt đi. Trong khi đó Kan vẫn còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì cả, cậu chỉ thoáng thấy nét mặt có chút lo lắng và cái dáng vẻ vội vã của nó. Nó lại còn không cho cậu đi theo. Trong lòng Kan bắt đầu có chút lo sợ, nhưng việc cậu có thể làm chỉ là ngồi chờ, vì cậu không biết chuyện gì đã xảy ra, không biết nó đi đâu và dù có biết thì cậu cũng không dám đi vì… sợ nó đã giận lại càng giận hơn. Nghĩ thế nên Kan đành ngoan ngoãn ngồi chờ nó về mặc dù lòng cậu đang như lửa đốt.
* * *