Editor: Typard

Beta-er: Hằng Lê


Vân Yên yên ổn ngủ một giấc thật ngon, mặt trời lên cao ba sào mới ung dung tỉnh dậy.

Mặt trời chiếu vào, đầu óc cô còn mơ màng, bị phơi hơi hí mắt. Tay sờ bên cạnh một cái, trống không.

cô tỉnh táo ngay lập tức, bò dậy khỏi giường, nhìn bên trái một tí rồi lại nhìn bên phải một tẹo, phát hiệnTrầm Ám bên cửa sổ.

cô thở phào, thân thể mềm nhũn, lại nằm xuống, ngoẹo đầu nhìn anh.

Mặc dù là một tên ngốc, nhưng công bằng mà nói, vẻ ngoài của Trầm Ám đúng là xinh đẹp.

Da trắng như sứ, tóc đen hơi rối, lông mi cong cong, rất dày, mắt hẹp dài, môi mỏng nhếch lên như có như không.

một đại nhân vật phản diện, có bộ dạng xinh đẹp như vậy để làm chi chứ.

Vân Yên mơ mơ màng màng ngáp một cái, dụi dụi mắt, ánh sáng bốn phía bỗng nhiên tối xuống. côngước mắt nhìn một cái, Trầm Ám đứng trước mặt cô.

Ngày hôm qua đi gấp, Vân Yên chỉ mặc cho anh cái áo khoác, cũng không đổi quần áo khác, trước mắt anh vẫn mặc cái áo sơ mi hôm qua, bởi vì ngủ một giấc, hơi nhăn nhúm.

Vân Yên đưa tay vuốt cũng không phẳng, còn bị anh trừng mắt cho một cái.

cô run tay một cái, lập tức trừng lại: “Dơ rồi kìa, anh còn không biết xấu hổ mà hung dữ nữa!”

Vân Yên thở phì phò rời giường, tìm túi đồ của Trầm Ám, kéo dây khóa ra cái xoẹt lục tìm, cũng khôngthấy được mấy bộ quần áo có thể mặc. Nghĩ cũng phải, ở nhà họ Trầm ngay cả cơm anh cũng khó được ăn, ai sẽ mua quần áo cho anh chứ.

Lập tức lòng trở nên mềm nhũn.

Vân Yên cầm một cái áo lông trắng đặt lên giường, do dự mấy giây, lại lôi áo sơ mi của anh.

Trầm Ám cau mày né tránh, lại bị cô kéo lại: “Đừng động đậy!”

Rồi không động đậy thật.

Vân Yên đang muốn mở nút áo cho Trầm Ám, dừng tay lại, nhìn anh từ trên xuống dưới, nghĩ trong đầu, cho dù là người ngốc, chắc cũng có lòng tự ái chứ.

“anh biết tự mặc quần áo không?” cô hỏi.

Trầm Ám không trả lời, nhưng nâng tay lên, bắt đầu mở nút áo sơ mi từ trên xuống.

Vân Yên bối rối một giây, đỏ mặt, che mắt quay người lại. Từ kẽ ngón tay thấy anh cầm áo lông lên, cũng không quay đầu lại mà chạy vào trong phòng rửa mặt.

Trầm Ám vểnh vểnh khóe miệng, trong nháy mắt đè xuống, khôi phục lại khuôn mặt không cảm xúc bình thường.

Rất nhanh, Vân Yên đi ra.

trên mặt cô không nhìn ra nửa phần không tự nhiên, tựa như cái người mới vừa đỏ mặt đó là người khác. Nhưng cũng không nhìn về phía Trầm Ám, vội vã chạy ra ngoài: “Tôi đi ra ngoài mua đồ ăn sáng đây!”

Rầm một tiếng, tiếng cửa bị dập vang lên.

Trầm Ám rũ đầu cười khẽ.

trên người Vân Yên không có nhiều tiền, đều là vài tờ tiền lẻ, lại có một tấm thẻ, nhưng cô không biết mật mã. Tình hình kinh tế trước mắt chỉ có thế chống đỡ tối đa hơn nửa tuần lễ.

cô thở dài trong lòng, muốn nhanh ra ngoài làm việc kiếm tiền, lại không yên tâm bỏ Trầm Ám lại mộtmình ở khách sạn.

Thất bại hơn là, ngay cả khách sạn bọn họ cũng không ở được mấy ngày.

Vân Yên xách túi sữa màu vàng, tâm sự nặng nề đi về, sờ túi một cái, trừ mấy đồng tiền cứng rắn bên ngoài, còn mò được một cái điện thoại di động.

cô chần chờ lấy điện thoại di động ra, đấu tranh trong lòng chốc lát, ấn mở máy.

Tin nhắn và cuộc gọi nhỡ hiện lên.

cô lướt sơ một cái, có mấy cái tin nhắn đến từ “chị Chu”, còn dư lại toàn bộ đến từ cùng một người, ghi chú là “Kiệt thân yêu”.

Vân Yên run lên, má ơi, sao mà vợ của đại nhân vật phản diện này còn có một bạn trai nữa!?

Trở lại khách sạn, Trầm Ám đã thay áo lông trắng xong, lúc Vân Yên đẩy cửa đi anh đang ngồi bên cửa sổ cúi đầu nhìn gì đó, nghe tiếng động, hơi nghiêng đầu, cánh tay giật giật, giống như buông thứ gì xuống.

Vân Yên đang suy nghĩ chuyện khác, cũng không để ý, kêu anh tới dùng cơm, nhưng không đứng tại chỗ chờ anh tới, mà vừa gọi anh vừa cất bước đi tới.

Còn nhớ anh sẽ không tự mình ăn đồ ăn, rửa tay, không yên lòng đút cho anh.

Trầm Ám rất phối hợp, không cần thương lượng, cũng không cần uy hiếp, cúi đầu yên lặng ăn.

Được mấy miếng, Trầm Ám không ăn nữa.

Vân Yên đoán anh đã ăn no, xoa ngón tay một chút, thuận tiện lau mép cho anh một cái, quay đầu lấy điện thoại di động ra nhìn.

Điện thoại hiện ra một tin nhắn mới

Kiệt thân yêu: Ra đây.

Kiệt thân yêu: anh ở quán cà phê gần nhà em.

Vân Yên cắn môi dưới, ngón tay lướt lên trên, phát hiện trạng thái bình thường của mấy ngày trước là nguyên chủ nhắn tin trước, “Kiệt thân yêu” không mặn không nhạt. Gần đây không có ai nhắn tin cho hắn, hắn mới bắt đầu oanh tạc tin nhắn.

cô nhìn sơ lịch sử cuộc trò chuyện, thả lỏng tâm tình. Nhìn dáng vẻ hai người không phải quan hệ bạn bè trai gái, mà giống như nguyên chủ đang theo đuổi hơn. Nội dung tất cả tin nhắn gần đây của “Kiệt thân yêu” đều là hỏi thăm sức khỏe giữa những người bạn bình thường, không hề có nửa phần mập mờ.

Nhìn hai tin nhắn mới nhất, Vân Yên giật mình.

Nguyên chủ để lại rất nhiều chuyện cần cô xử lý, thà chờ từng mối phiền toái tìm tới cửa, trước mắt không bằng nghỉ ngơi ở nhà nguyên chủ trước.

Thế nên cô trả lời: “anh gửi vị trí cho tôi đi.”

Đối phương gửi một dấu hỏi tới, Vân Yên chột dạ, không nhắn lại, im lặng mấy giây, chờ một tin nhắn xác định vị trí tới.

cô chạm vào bản đồ nghiên cứu đường đi, một bàn tay tái nhợt duỗi tới, trong tay xách túi sữa màu vàng.

Vân Yên theo bàn tay này nhìn qua, Trầm Ám không tỏ vẻ gì nhìn cô.

Trong lòng cô lập tức sinh ra loại cảm giác vui vẻ yên tâm đó là ‘Con trai ngốc nhà mình cuối cùng cũng trưởng thành’. 

Còn đưa tay xoa xoa đầu anh: “Ngoan nào, anh ăn di.”

Đại khái là từ ái trong mắt cô rõ ràng quá thể, Trầm Ám không kiên nhẫn ném đồ xuống một cái, khôngnhìn cô.

Điện thoại di động lại rung động một cái, “Kiệt thân yêu” thúc giục: “Tới mau.”

Vân Yên không dám trễ nãi, cất điện thoại di động tìm quần áo để thay. Thay xong, đẩy cửa phòng rửa mặt ra, lập tức đụng phải đôi mắt của Trầm Ám.

anh không hỏi, cô cũng không thể không nói.

“Tôi đi ra ngoài gặp một... một người bạn.” cô trở tay đóng kín cửa, nhìn mấy túi sữa màu vàng còn dư lại một cái: “anh đói thì nhớ ăn cơm, khát thì trên bàn có nước, tôi sẽ về nhanh thôi.”

cô sửa sang lại mấy lọn tóc, đi tới cạnh cửa, không yên tâm quay đầu dặn dò: “anh không nên đi lung tung, có người gõ cửa không nên tùy tiện mở...” Sau đó không biết nên nói gì, đi như vậy làm trong lòng cảm thấy bất an.

“Tôi sẽ về nhanh thôi.” Mở cửa ra, cô phất tay một cái, dặn dò anh lần nữa: “Đừng ra khỏi cái cửa này, bên ngoài rất nguy hiểm, sẽ có người xấu bắt anh đi.”

Đe dọa xong rồi, lại dỗ anh: “Chờ tôi về mang đồ ăn vặt ngon cho anh.”

Từ đầu đến cuối Trầm Ám không có phản ứng.

cô đi ra ngoài, vẫn không nghe được câu trả lời đồng ý của anh. Có thể trong điện thoại di động thúc giục nhanh lên, không đi cũng không được. nói vài câu lặp đi lặp lại, đi một bước quay đầu ba lần.

Vị trí của "Kiệt thân yêu" cách khách sạn nhỏ cực xa.

Vân Yên không nỡ gọi xe, vòng vo mấy chuyến xe buýt, trên đường bị thúc giục không biết bao nhiêu lần.

Rốt cuộc đến tiệm cà phê kia.

Vân Yên vốn lo lắng mình sẽ bị mọi người nhận ra, sẽ bị hoài nghi. Vừa đi vào thì yên tâm, trong tiệm cà phê lạnh lẽo vắng lặng, chỉ có mấy học sinh ngồi, còn có một bàn bà lão ưu nhã. Sâu nhất trong góc, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai và khẩu trang, một chốc cúi đầu nhìn thời gian, một chốc ngẩng đầu nhìn cửa.

Thấy cô, cũng không đứng lên, ngồi tại chỗ lười biếng ngoắc tay.

Vân Yên cảm thấy nguy hiểm, hiển nhiên nhân viên tiệm cũng nghi ngờ hắn, liên tục liếc qua quan sát.

Người đàn ông không nhịn được la to: "Ngớ ra làm gì? Còn không mau tới đây!"