Editor: Typard

Beta-er: Hằng Lê




Toàn bộ người trong quán cà phê cũng nhìn Vân Yên.

Vân Yên muốn đổi ý cũng không được, nhắm mắt đi tới, ngồi xuống ghế đối diện hắn, rũ mắt sửa sang lại làn váy.

Tên đàn ông ngả ngớn tựa lưng vào ghế ngồi, không tháo khẩu trang cũng không tháo mũ xuống, thờ ơ liếc nhìn cô.

“Nửa tháng này em đi đâu vậy? không nhận điện thoại, không trả lời tin nhắn, sao thế? Vẫn còn tức giận à?”

Tức giận á?

Gương mặt Vân Yên đầy sự mờ mịt.

“đã nói rồi anh và Hạ Thanh không có gì, đề tài là do tổ biên kịch mang lên. Chính em cũng làm nghề này, sao không thể hiểu cho anh hơn chứ.”

Kết hợp với bộ đồ này của người đàn ông, Vân Yên hiểu, tám phần là hắn cũng là một ngôi sao sáng. Gần đây có scandal với người tên là Hạ Thanh, nên nguyên chủ ghen.

Chẳng lẽ quan hệ giữa hai người không phải là người theo đuổi và bị theo đuổi sao, vậy thì là gì?

Tên đàn ông không cho cô thời gian suy nghĩ, nhìn cô cứ im lặng, hơi nóng nảy, giọng nam mang theo giễu cợt: “Hơn nữa, hơn nửa đêm em lên xe chủ tịch Trầm, em giải thích với anh thế nào? Đừng nói với anh là em có thể diễn phim của đạo diễn Trương nhờ vào thực lực.”

Chuyện này trong truyện có đề cập tới. Trước khi tiểu minh tinh gả vào nhà họ Trầm bị chủ tịch Trầm nhét vào đoàn làm phim ‘Đại Oản Vân Tập’, diễn một nhân vật bình hoa. Dù phân cảnh không nhiều, nhưng hậu kỳ bộ phim này bùng nổ oanh tạc, ngay cả tiểu minh tinh cũng được hot lây đôi chút, nhưng là vì kỹ thuật diễn xuất quá kém nên bị mắng té tát.

Lúc này trên ti vi phim mới chiếu hai tập, cuối tập hai Vân Yên mới lộ mặt. Vì là phim cổ trang, phong cách không giống cô bình thường, rất nhiều người biết cô không nhận ra được.

Nhưng Vu Tử Kiệt và Vân Yên quen biết hơn mười năm, từ nhỏ cô đã theo đuổi hắn, sau khi lớn lên hắnvào showbiz thì cô cũng vào, hai người còn đầu quân vào cùng một công ty. Gương mặt đó của cô, hắnkhông thể quen thuộc hơn được nữa, nhìn vẻ ngoài của diễn viên, quả nhiên là cô.

Hồi đó vì chuyện của Hạ Thanh mà Vân Yên chiến tranh lạnh với hắn, hắn cũng lười để ý cô, dù sao cũng chỉ là cái lốp xe dự phòng, không có cũng chẳng sao. Hạ Thanh không giống vậy, đang lúc hot, ma sát tạo nhiệt độ với cô ta, hắn tăng không ít fan đó.

Vừa nhìn thấy phim trên ti vi, Vu Tử Kiệt lại thay đổi ý định. Đây chính là đạo diễn Trương – Trương Duệ Thành đó, phim của ông ta nâng đỡ bao nhiêu người mới nha, hơn nữa nhìn thế trận này, Vân Yên là một gương mặt mới, trong đó không thể thiếu chút chuyện mờ ám.

hắn không thèm để ý bên trong đó có mờ ám gì, thứ hắn để ý là độ hot của Vân Yên trong tương lai. Nếu cô đột ngột nổi tiếng, hắn cũng được thơm lây.

Nghĩ tới những thứ này, hắn miễn cưỡng dịu giọng: “Được rồi, chuyện đã qua thì cho qua đi, anh khôngtruy cứu. Em hiểu chuyện một chút, thông cảm cho anh, anh và Hạ Thanh thật sự không có gì.”

một mình hắn nói trái phải hết rồi, Vân Yên còn có thể nói gì đây. Im lặng hai giây, khô khan ồ mộttiếng.

Hai ly cà phê trên bàn, từ đầu đến cuối không ai uống.

Vu Tử Kiệt nhìn đồng hồ, phải đi rồi. Trả tiền, thấy bộ dạng Vân Yên không mặn không nhạt, thu lại bước chân, không quá tình nguyện nói: “Được rồi, đưa em về nhà nhé.”

Vân Yên đang rầu không biết làm sao tìm được nhà, nghe hắn đề nghị. Lộ ra nụ cười đầu tiên của hôm nay: “Phiền anh rồi.”

Nhìn trong mắt Vu Tử Kiệt, thì cho là chuyện này đã được cho qua, Vân Yên vẫn sẽ thích mình như trước, nên trong lòng yên tâm.

Bởi vì không phải là đại minh tinh, không cần tính riêng tư bí mật, huống chi cũng không có tiền, nên nguyên chủ mướn một căn phòng ở tiểu khu cũ kỹ của khu dân nghèo.

Vu Tử Kiệt không muốn đi vào, tới cửa thì vội vã rời đi. Vân Yên lục túi đeo lưng, không tìm được chìa khóa, cũng không vào được, nên ngồi xe buýt về khách sạn nhỏ.

Tới cửa, nhớ ra đã hứa mua đồ ăn vặt cho Trầm Ám, nên đến siêu thị mua ít đồ trẻ con thích cho anh. Lúc này điện thoại vang lên một lần, một tin nhắn đến, người gửi là chị Chu.

Vân Yên vừa mở tin nhắn, vừa đẩy cửa phòng, cũng không ngẩng đầu lên: “Trầm Ám, tôi đã về rồi.”

không có tiếng ai đúng như trong dự liệu.

Chị Chu nhắn tin, nói có một chương trình mời cô làm khách mời kỳ mới, muốn cô chuẩn bị thật tốt, ngày mai trợ lý của chị ấy sẽ đến đón cô.

Hóa ra chị Chu là người đại diện.

Nếu cô có người đại diện, sao chủ tịch Trầm lại nói sau khi sinh đứa bé sẽ sắp xếp người đại diện cho côchứ?

Trong đầu Vân Yên nghi ngờ, suy nghĩ một chút, rồi thả đồ xuống trả lời: “Được, em biết rồi.

Cất điện thoại di động, cô lại kêu Trầm Ám: “Trầm Ám, Trầm Ám, nhanh xem tôi mua cho anh...”

Ngẩng đầu lên, cả căn phòng không có Trầm Ám. Túi sữa màu vàng nguội ngắt đựng trong bị nylon tùy ý vứt xuống đất, lúc cô đi còn bao nhiêu túi, thì bây giờ còn bấy nhiêu.

Lúc Vân Yên chạy ra ngoài cũng không đóng kín cửa, hỏi lễ tân, lễ tân có ấn tượng rất sâu với hai người bọn họ, lúc Trầm Ám rời đi vừa vặn chú ý đến, vì vậy chỉ hướng cho Vân Yên.

Vân Yên cảm ơn, chạy theo hướng cô ấy chỉ, không ngừng gọi tên Trầm Ám.

Nhiệt độ mùa thu ở thành phố phía Nam chênh lệch lớn, ban ngày nóng, ban đêm lạnh, Vân Yên đội nắng, không để ý hình tượng đi vào các con hẻm nhỏ, trong miệng kêu tên Trầm Ám.

Cuối cùng cô tìm được Trầm Ám ở bờ sông. Bên cạnh Trầm Ám có ba người to con đầy cơ bắp, mộtđám hung thần ác sát. Dù Trầm Ám không lộ ra vẻ kinh hoảng, nhưng bị vây ở giữa, vừa nhìn đã biết là đang bị bắt nạt.

Lửa giận của Vân Yên phừng lên, giống như một viên đạn lao thẳng về phía trước, quăng một tên qua vai, ầm một tiếng, một tên to con bị quật ngã.

Động tác nhanh chóng khiến người ta không kịp phản ứng.

Ngay sau đó tên thứ hai cũng vậy, tên thứ ba đã có chuẩn bị, đang muốn chủ động tấn công, rắc mộttiếng, cánh tay bị bẻ cong, đầu gối cũng bị đá một cước, kêu thảm té ngã trên nền xi măng.

Trầm Ám há miệng một cái, muốn giải thích cái gì, thân thể lại bị người ta nhào tới ôm làm lảo đảo lui về sau mấy bước, Vân Yên nhào lên, dang tay ôm chặt eo anh.

Vải áo ở ngực nhanh chóng bị ướt đẫm, cô khóc đến không thở được, thật giống như mình mới là người vừa bị đánh. Thút thít trách móc: “Huhuhu đã, đã bảo anh đừng có chạy lung tung rồi...”

Trầm Ám cau mày, ra hiệu bằng mắt cho ba tên cao to lên, ba người vội vàng bò dậy chuẩn bị chạy.

Vân Yên nghe được tiếng động, đẩy Trầm Ám ra xoay người lại, bị Trầm Ám ôm chặt, lại nhào vào trong ngực anh.

Ba người kia nhân cơ hội chạy.

Vân Yên tiếp tục khóc: “Huhuhu anh không ngoan, không ngoan như thế, tôi, tôi, tôi, không nên lo lắng cho anh mà.”

Những người đi đường xem náo nhiệt, liên tục đi qua quan sát, muốn nhìn thử cô gái đánh bại ba người đàn ông lực lưỡng kia có dáng vẻ thế nào.

Ánh mắt Trầm Ám hung ác, cản ánh mắt tò mò, hoặc đầy ý xấu lại. anh hơi khom người, tay đặt trên ót Vân Yên, ấn một cái.

Trán Vân Yên đập mạnh vào vai anh, thế nên khóc càng dữ hơn, quả đấm nện vào sau lưng anh: “Hức hức hức anh là đồ xấu xa!”