Chương 6

\- Với lại bọn họ xin nghỉ cùng nhau, cậu không cảm thấy quá trùng hợp sao ?

Cô bạn đó lại nói tiếp, lời nói như càng thêm dầu vào lửa. Layla hơi trầm ngâm suy nghĩ, hai người họ có gì đó liên quan thật sao. Đúng hôm qua cô ta gọi cho Doãn Kiệt, lúc đó Doãn Kiệt cũng không có gì lạ lắm đâu.

\- Thôi, quan tâm mấy thứ đó làm gì. Tớ tin Doãn Kiệt !

Layla không muốn để tâm mấy chuyện này, nếu Doãn Kiệt với Kiều Vy quả thực có gì đó thì chắc hắn đã đá cô ta rồi. Chắc cô bạn kia của cô nghĩ nhiều thôi.

Buổi chiều ở sân vận động vô cùng mát mẻ, Layla mặc thật đẹp vì Doãn Kiệt hẹn cô ra có chuyện muốn nói. Layla rất vui vì đây là lần đầu tiên Doãn Kiệt chủ động hẹn mình.

Doãn Kiệt đứng chờ ở đó. Nhing bóng dáng đằng sau của hắn khiến Layla cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Cuối cùng cũng có ngày Doãn Kiệt đứng chờ cô ta dưới ánh nắng buổi chiều, khung cảnh thật lãng mạn.

\- Anh!

Layla đập vào lưng Doãn Kiệt một cái thật nhẹ. Hắn quay lại nhìn Layla, bất giác lùi một bước.


\- Tôi chờ cô 20 phút rồi đó.

Doãn Kiệt không nhìn Layla lấy một cái. Hắn lạnh nhạt nói rồi vào thẳng vấn đề chính:

\- Chia tay đi, dự án với bố cô tôi sẽ kí.

Layla không thể tin vào tai mình, sao đột ngột như vậy.

\- Anh, em có gì không tốt sao? Anh có thể cho em một lí do không ?

\- Lí do? Chán rồi, với lại...

Doãn Kiệt nói nửa chừng rồi không nói nữa, chuyện này Layla không cần biết. Cô ta mà biết chắc chắc sẽ làm loạn cho coi. Với lại, Doãn Kiệt không muốn ai động vào Kiều Vy.

" Tôi muốn chinh phục con nhóc Kiều Vy đó. "

Doãn Kiệt nói xong liền bỏ đi, để lại Layla một mình ở lại. Layla muốn níu kéo hắn, nhưng thực chất là không thể. Doãn Kiệt, một khi đã chán thì có thể vứt bỏ bất cứ khi nào. Layla cũng không dám làm loạn, chỉ biết âm thầm chịu đựng...

\- Kiều Vy...

Ngày hôm sau...

Kiều Vy đang cùng Trần Ly và Phương Hạ lên lớp học chính khóa. Cả ba đang tám chuyện rất vui vẻ, đột nhiên Layla bước đến nhìn Kiều Vy:

\- Kiều Vy, lát tan học tôi có chuyện muốn nói với cậu.

Layla bình thản nhìn Kiều Vy, giọng nói không quá to. Kiều Vy ngước nhìn Layla:

\- Được thôi.

Phương Hạ và Trần Ly thì thầm to nhỏ gì đó, chắc là có biến xảy ra rồi. Không thì Layla cũng không tự nhiên chặn đường Kiều Vy hẹn gặp thế này.

Lúc trên lớp, cả hai không khỏi đập đập Kiều Vy:

\- Đừng đi, tớ nghi nghi lắm.


\- Đúng vậy, tự nhiên hẹn cậu chắc chắn là có vấn đề.

Cả hai đều phân tích kĩ càng, để đảm bảo an toàn nhất cho Kiều Vy của bọn họ mà. Kiều Vy cười nhìn hai đứa bạn thân:

\- Không sao, vừa hay tớ cũng có chuyện muốn nói với cậu ấy.

Trong suốt buổi học, Kiều Vy ngồi cạnh cùng Doãn Kiệt. Cả hai đều rất chăm chú nghe giảng. Kiều Vy tẩy hết não mình rồi, chuyện của cô với Doãn Kiệt, nhất định phải quên sạch nó đi.

Đang mải suy nghĩ về Doãn Kiệt thì đột nhiên thầy toán gọi cô đứng dậy giải bài tập. Vì cô là lớp phó học tập, học lực của cô rất tốt. Thầy tin cô nhất định đã tìm ra cách giải bài này rồi. Khổ nỗi, nãy Kiều Vy lỡ không chú ý cho lắm, với lại bài này là bài khó.

Doãn Kiệt đột nhiên liếc nhìn cô, sau đó viết viết lên giấy rồi đưa cho cô. Cô liếc xuống tờ giấy rồi suy nghĩ một lát.

\- Thưa thầy bài này giải thế này ạ....bla bla...

\- Tốt lắm, cách giải này rất hay. Mời nghĩ em ngồi xuống.

Quả thực cách giảng này thầy giáo còn chưa nghĩ ra bao giờ, không hổ là Kiều Vy mà.

Nhưng thực ra là Doãn Kiệt nghĩ ra chứ có phải Kiều Vy cô đâu, mà sao tự nhiên hắn lại tốt bụng như thế chứ. Kiều Vy lại nhìn Doãn Kiệt một cái, hắn cũng đang nhìn cô. Một lát sau, hắn lại viết xuống giấy.

" Không cần cảm ơn đâu, mời tôi bữa trưa là được. "

Kiều Vy đọc xong lại viết trả: " Tôi không rảnh."

" Một bữa cơm mà cũng tiếc tiền, con người keo kiệt "

" Thôi được rồi, nhưng mà trưa nay tôi có việc nên đến muộn chút."

" Không thành vấn đề!"

Ở phía bàn bên cạnh, Layla cắn bút nhìn cử chỉ của Doãn Kiệt và Kiều Vy. Đúng là có gì đó không bình thường thật. Ngồi cùng bàn, lại đang bàn vấn đề gì đó với nhau. Họ đã tiến triển đến mức này rồi sao?

\*\*\*\*\*\*\*

\- Cậu có chuyện gì muốn nói sao?


Kiều Vy và Layla đang ở trên tầng thượng. Hai người đang nói chuyện một cách nghiêm túc. Layla nhìn Kiều Vy rồi khoanh tay vào:

\- Rõ ràng cậu biết tôi là bạn gái Doãn Kiệt, sao cậu vẫn thân thiết với anh ấy vậy.

\- Đó là việc của hai người. Tôi có làm gì đâu?

Kiều Vy bình thản phủ nhận. Chuyện này sao liên quan tới cô được, có trách là phải trách Doãn Kiệt chứ. Với lại cô chưa hề có ý nghĩ về chuyện yêu đương với Doãn Kiệt.

\- Tôi không biết đâu, rõ ràng hai người có vấn đề. Nếu không thì sao Doãn Kiệt chia tay tôi.

Chia tay sao? Đây là chuyện vui hay chuyện buồn đây.

Kiều Vy vẫn phủ nhận mối quan hệ của cô và Doãn Kiệt, cái cô Layla này chỉ được cái bánh bèo vô dụng. Bị đá chắc do bản thân cô ta đó trách ai.

\- Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc yêu đương với Doãn Kiệt. Còn việc cô bị chia tay, chắc cho cậu ta chán cậu thôi. Tôi có việc đi trước đây.

Nói rồi Kiều Vy chuồn trước. Cô trả lời vậy có ngầu không? Ôi trời, quá ngầu mà.

Kiều Vy đang cảm thấy bản thân mình thật tuyệt vời và mạnh mẽ, đang đi thì bị đâm vào người ta. Cô giật cả mình:

\- Doãn Kiệt, sao cậu lại ở đây?

Kiều Vy xoa xoa đầu mình rồi ngẩng lên nhìn Doãn Kiệt. Không phải bảo cậu ta là cô sẽ đến muộn sao.

Doãn Kiệt không nói gì, đột nhiên xoay người cô lại, ép cô vào sát tường. Hắn cúi xuống ghé vào tai cô từ từ nói.

\- Hay là mình nghĩ đến việc yêu nhau đi. Trước giờ chưa bao giờ nghĩ đến phải không? Bây giờ nghĩ vẫn chưa muộn!