Thái Tử tâm tình vô cùng phức tạp ngồi trên xe liễn.

Thường công công dùng ánh mắt một lời khó nói hết nhìn Tiêu lương đệ, khoát tay, xa giá bắt đầu chuyển động, hướng tới Nghị Sự Điện.

Đợi bọn họ đi xa, Bảo Cầm gần như sụp đổ.

"Tiểu chủ, tiểu chủ vừa rồi sao người có thể nói như vậy chứ?!"
Tiêu Hề Hề vẻ mặt vô tội: "Không phải ngươi bảo ta nói lời dễ nghe sao?"
"Nhưng người không thể nói trắng như vậy được! Người phải uyển chuyển hàm ý một chút.

"
"Tỷ như?"
"Tỷ như, người có thể hỏi, điện hạ bữa tối hôm nay muốn ăn cái gì? Vịt nướng thì sao?"
Tiêu Hề Hề điên cuồng gật đầu: "Được đó được đó! Tối nay ăn vịt nướng đi!"

Bảo Cầm nghẹn họng: "Nô tỳ là làm mẫu cho người, không phải hỏi người hôm nay ăn gì, người không thể nghiêm túc một chút được sao? Người có biết tối hôm qua Triệu mỹ nhân thiếu chút nữa đã cướp Thái Tử điện hạ đi rồi không, may là Thái Tử điện hạ vẫn đủ kiên định, cuối cùng vẫn tới tìm người, bằng không người tối hôm qua sẽ phải phòng không gối chiếc.

"
Tiêu Hề Hề tỏ vẻ tiếc nuối: "Đáng tiếc, tối hôm qua ta suýt chút nữa có thể một ngủ một mình một giường rồi.

"
Tuy rằng hai người ngủ một chiếc giường cảm giác cũng không khác gì, nhưng nàng vẫn thích ngủ một mình hơn, như vậy có thể không cần kiêng nể gì mà lăn lộn qua lại ở trên giường.

Bảo Cầm như muốn phát điên: "Trọng điểm không phải cái này mà!"
Vì không để cung nữ nhà mình tức giận đến tiêu đời, Tiêu Hề Hề chạy nhanh tới trấn an: "Ta biết rồi, ngươi là tốt với ta, lần sau ta nhất định sửa, sẽ không tái phạm lỗi y hệt.

"
"Đây là người nói, người đừng có thời khắc mấu chốt lại làm hỏng đó.

"
Tiêu Hề Hề nói chắc nich: "Chỉ cần ngươi đêm nay cho ta ăn vịt nướng, dù ngươi bảo ta làm cái gì cũng không vấn đề!"
Bảo Cầm mệt mỏi mà thở dài.

Vì có thể khiến chủ tử nhà nàng tiến lên một chút, nàng cần phải dốc hết tâm huyết.

Nghĩ đến đồ ăn ngon, Tiêu Hề Hề lúc này cũng không định ngủ thêm, nàng chạy tới hậu viện, chống nạnh nhìn đám vịt trước mặt, ánh mắt quét qua từng chú vịt bạch to béo đáng yêu
Đám vịt vây quanh máng ăn, cạp cạp ăn cơm.

Chúng nó cũng không biết đây khả năng sẽ là bữa sáng cuối cùng của đời mình.

Bảo Cầm đi tới, hỏi: "Tiểu chủ người nhìn gì vậy?"
Tiêu Hề Hề cảm thán: "Đám vịt thoạt nhìn tinh thần đều khá tốt, không có con thụ động nào.


"
Bảo Cầm nhớ tới con gà mái rù rù đã vào trong nồi, không khỏi trầm mặc.

Tiêu Hề Hề rốt cuộc hạ quyết tâm, chỉ vào một con vịt bạch to.

"Con vịt này ăn nhiều nhất, đêm nay chúng ta sẽ ăn nó!"
Bảo Cầm mở cửa chuồng đi tới xách con vịt vẫn còn đang vùi đầu ăn uống kia lên.

Con vịt đáng thương trong miệng còn chưa ăn xong cơm sáng.

Nó duỗi cổ dài, phát ra âm thanh cạc cạc chói tai.

Tiêu Hề Hề vừa lòng nói: "Vịt béo như vậy, nướng lên khẳng định rất thơm.

"
Bảo Cầm xách theo con vịt vì ăn quá nhiều mà bị đem xử tử đi vào phòng bếp nhỏ.


Chọn được con vịt ngon cho bữa tối, Tiêu Hề Hề hoàn thành nhiệm vụ, cảm thấy mỹ mãn mà trở lại trong phòng, chui vào trong chăn tiếp tục ngủ khỏ.

Lạc Thanh Hàn sai Thiếu sư thay mình tới phương nam trước, phụ trách mở nhánh sông từ sông Dặc Giang.

Sau đó hắn tuyên bố làm mọi người đều trở tay không kịp.

"Sau khi mở nhánh sông xong sau, ta sẽ tiến hành nghi thức cầu mưa.

"
Mọi người đều là cả kinh, không hẹn mà cùng kêu lớn.

"Thái Tử điện hạ ngàn vạn lần không thể!"
"Phương nam đường xá xa xôi, điện hạ thân thể vàng ngọc, nếu trên đường gặp điều gì ngoài ý muốn, thần muốn cứu viện cũng ngoài tầm với!"
"Cầu mưa không phải là trò đùa, nếu làm xong vẫn không cầu được mưa, bá tánh khả năng sẽ giở trò giận cá chém thớt với điện hạ, mong điện hạ suy nghĩ lại!".