Vô luận nhóm thần tử khẩn cầu như thế nào, Lạc Thanh Hàn vẫn kiên trì như cũ, không định thay đổi chủ ý.

Bọn họ không còn cách khác, chỉ có thể đem việc này viết tấu chương, trình lên hoàng đế, hy vọng từ ngài ra mặt khuyên can Thái Tử.

Hoàng đế biết được việc này, lập tức sai người cho gọi Thái Tử tới Ngự Thư Phòng.

"Ngươi vì sao lại nghĩ đến tổ chức nghi thức cầu mưa? Ngươi có biết thất bại sẽ gặp phải hậu quả như thế nào không?"
Lạc Thanh Hàn rũ mắt, không trả lời thẳng câu hỏi mà nói đến chuyện khác.

"Kỳ thật dân gian sớm đã nghe đồn, phương nam hai năm liên tục gặp tai hoạ, có thể là do ông trời có bất mãn.

Các bá tánh hy vọng phụ hoàng có thể cử hành nghi thức tế trời, cầu nguyện thiên địa, mong được ông trời khoan thứ, không làm khổ bá tánh phương nam nữa.


"
Hoàng đế nhíu mày: "Việc này sao trẫm không được hay biết?"
"Bởi vì không người nào dám nói trước mặt phụ hoàng, nếu đem việc này báo cho phụ hoàng, vô luận phụ hoàng có làm hay không, đều sẽ bị lam truyền, ảnh hưởng tới hình tượng của người trong lòng dân chúng, cho nên bọn họ dứt khoát cái gì cũng không nói.

Nhi thần cho rằng, trốn tránh chính là hạ sách.

"
Hoàng đế hỏi lại: "Ngươi cảm thấy cầu mưa là kế sách tốt nhất?"
"Không tính là tốt nhất, nhưng ít ra so với trốn tránh vấn đề cũng tốt hơn nhiều.

"
"Phụ hoàng thân thể ngàn vàng, mỗi ngày vì việc nước mà nhọc lòng, không nên vì chuyện cầu mưa mà phiền muộn thêm.

Nhi thần nguyện ý lao tâm, tự mình đi tới phương nam cử hành nghi thức cầu mưa, một là vì muốn thiên hạ thấy được nhân đức của phụ hoàng, hai cũng là vì giải quyết chậm chạp, không cử hành nghi thức tế trời mang đến mặt trái dư luận.

"
"Nếu cầu mưa thất bại, cũng chỉ là lỗi sai của một mình nhi thần, không liên can tới phụ hoàng, phụ hoàng vẫn là thiên tử được bá tánh kính ngưỡng.

Đối với phụ hoàng, chuyện này trăm lợi mà không một hại, mong phụ hoàng ân chuẩn.

"
Hoàng đế yên lặng nhìn hắn, hồi lâu mới nói: "Ngươi cũng biết lần đi phương nam này, đường xá xa xôi, mà ngươi địa vị cao quý, rất có thể sẽ gặp nguy hiểm?"
Lạc Thanh Hàn tự giễu cười: "Mặc dù nhi thần ở trong cung, cũng không thấy an toàn hơn là bao.


"
Hoàng đế nhớ tới lần Thái Tử ở tiệc mừng thọ bị người khác hạ độc, lâm vào trầm mặc.

Lạc Thanh Hàn: "Dưới bầu trời này, đất nào mà không phải là đất của Thiên tử, phương nam dù xa, cũng vẫn là của Đại Thịnh chúng ta, nhi thần trong đất nước mình, còn cái gì phải sợ hãi nữa? Còn nữa, có phụ hoàng tọa trấn giang sơn, hết thảy phụ hoàng đều nắm trong lòng bàn tay, nhi thần sao có thể dưới tầm mắt người xảy ra chuyện được?!"
Lời này đả động hoàng đế.

Ông thở dài: "Trẫm tuổi tác lớn, đã không còn bốc đồng, có thể không mạo hiểm liền không nghĩ mạo hiểm, không giống những người trẻ tuổi các ngươi, dám nghĩ dám làm.

Thôi, nếu ngươi ý đã quyết, vậy hãy đi đi, nhớ rõ mang nhiều nhân thủ, bảo vệ tốt chính mình, đến khi ngươi trở về, trẫm sẽ tự mình ra nghênh đón ngươi.

"
Lạc Thanh Hàn quỳ xuống đất khấu đầu: "Nhi thần lãnh chỉ, tạ ơn phụ hoàng!"
Trong Kim Phong điện, Lý trắc phi chép "Pháp Hoa Kinh" được nửa ngày, tay phải đau nhức không thôi.

Nàng ta thật sự chịu không nổi, ném bút lông đi, tức giận nói.


"Ta không chép nữa, bảo người khác làm đi!"
Thái Vân vội vàng khuyên nhủ: "Nương nương, ngài nghỉ một lát, việc này có thể chậm rãi, không cần phải gấp gáp.

"
Lý trắc phi cả giận: "Ta có thể không vội sao? Một trăm lần "Pháp Hoa Kinh", nhiều như vậy, ta làm sao chép hết được? Dù có chép xong, cánh tay khẳng định cũng phế rồi! Ta nếu phế đi một cánh tay, về sau Thái Tử chỉ sợ càng chướng mắt ta.

"
Nàng càng nghĩ càng cảm thấy bất an.

Nàng không thể ngồi chờ chết như vậy, nàng phải nghĩ biện pháp tự cứu lấy mình.

.