Lúc tắm rửa, Tử Ngọc mới có thời gian lấy gương đồng ra nhìn tướng mạo hiện tại của nàng.

Khuôn mặt tròn trịa thanh tú như muội muội nhà bên, đôi mắt long lanh linh động, hoàn toàn khác với sự diễm lệ của nàng ở kiếp trước, lại có năm phần giống với Tiểu Lạc.

Bởi vì thay đổi linh hồn, trong ánh mắt lại có thêm một cỗ kiên nghị hoàn toàn khác biệt, rất hợp với phong cách hiệp sĩ.

"Không tồi, đổi một kiếp sống khác những vẫn tốt!"
Y phục thay xong bị nàng ném vào không gian, chờ lúc rảnh rỗi lại đem đi giặt, nghĩ thầm phải mua nha hoàn có thể dùng mới được.

Tạm thời còn không có chỗ ở cố định, dù sao cũng phải có một người phụ trách giặt giũ, không có quản gia thông minh và thiết bị điện, chuyện gì cũng phải tự mình động thủ, có chút đau não.

Sau khi ăn xong, Tử Ngọc từ trong miệng tiểu thiếu niên biết được giá cả hiện tại, cùng với nơi thích hợp để mua được xe la.


"Công tử, ta là đồng môn với tiểu chủ nhân Tiêu Ký La Hành, đảm bảo có thể giúp ngươi chọn được hàng tốt nhất! Hiện tại liền có thể đi!"
"Vậy thì được, hiện tại đi luôn!"
Tử Ngọc vừa nghe lập tức đồng ý, lần nữa đặt Tiểu Lạc vào sọt rồi ra cửa.

Trong màn đêm, khắp trấn Bát Lý đèn đuốc sáng trưng, các cửa hàng lớn nhỏ đều mở rộng cửa, đối với bọn họ mà nói thời gian không mở cửa thành chính là thời cơ tốt nhất để làm ăn.

Trên đường luôn có nha dịch mang đao tuần tra, đuổi người hoặc xe cộ đi ở giữa đường để tránh bị ngựa chạy như bay giẫm đạp đến chết.

Dưới tình huống có người quen dẫn đường, Tử Ngọc dùng 15 lượng bạc mua được một con la cường tráng, giá buồng xe là năm lượng.

Lại mua một ít vật phẩm cần dùng trên đường, như chăn mền, nồi nhỏ bát, vải nỉ dầu, đồ che mưa! ! , dùng hết hai lượng bạc.

Sau khi mua sắm một vòng, Tử Ngọc phát giác bạc nơi này đồng giá với tiền của hậu thế, có nhiều thứ còn rẻ hơn rất nhiều.

"Công tử không mua chút đồ ăn tiện lợi sao? Như bánh bao màn thầu mà tỷ ta làm cũng rất ngon.

" Tiểu thiếu niên đúng lúc đề cử.

"Ha ha, vậy phải phiền tỷ tỷ ngươi vất vả một chút, ta muốn hai lồ ng bánh bao, hai lồ ng màn thầu, lại thêm năm cân mì xào, cơm rang.

"
"Không nghĩ tới trên đường đều đã bán hết đồ ăn chín, không biết tình huống như vậy sẽ kéo dài bao lâu!"
"Công tử cẩn thận!" Tiểu thiếu niên liếc nhìn quân mã chạy qua, thấp giọng nói.


Trong mắt hắn, vị công tử trước mặt mình chỉ là một người không thường đi xa nhà, mang theo muội muội nhỏ tuổi, cái gì cũng chưa chuẩn bị.

Một đêm bình an vô sự, sáng sớm hôm sau Tử Ngọc thu dọn mọi thứ, chuẩn bị rời đi thì nhận được một giỏ đồ ăn chín mà nàng cần, bên trong dùng tay nải sạch sẽ cẩn thận phân loại.

Sau khi thiếu nữ ngượng ngùng đặt giỏ lớn xuống, lại chạy vào bếp lấy ra một giỏ củi nhỏ đã chẻ sẵn và diêm quẹt.

"Công tử đi thong thả!"
"Thật cảm ơn, ta cũng không nghĩ tới chuyện mua diêm!"
Tử Ngọc liếc mắt nhìn thiếu nữ thẹn thùng, bật cười ra tiếng.

Đưa cho tiểu thiếu niên mười hạt đậu bạc.

"Tạ công tử, chúc các ngươi một đường thuận lợi!"
Tiểu thiếu niên liên tục chắp tay nói cám ơn với sự hào phóng của nàng, một đêm kiếm được một hai lượng bạc, đối với cả nhà bọn họ mà nói đây là khoản thu nhập lớn.

Chi tiêu hàng tháng trong nhà đều dựa vào việc ngẫu nhiên có khách tới ở để duy trì kế sinh nhai, thu nhập cao nhất một tháng cũng chỉ là ba lượng bạc.

Nhìn thì nhiều nhưng thường không đủ.


Mua thuốc cho mẫu thân đang bệnh, còn có chi phí để hắn đi học, tỷ tỷ bị liên lụy nên từ khi tới tuổi cập kê đến nay vẫn chưa thể xuất giá.

Tiểu thiếu niên đứng ở cửa, sớm đã hiểu được cuộc sống gian khổ, hắn chỉ hy vọng có thể có thêm mấy vị khách giống như vị công tử này, ra tay hào phóng.

Tử Ngọc đánh xe lừa chậm rãi rời khỏi trấn Bát Lý, dọc theo đường đi có rất ít người rời khỏi trấn, còn có dòng người cuồn cuộn không ngừng chạy tới trấn Bát Lý.

Nàng vốn định đi theo thương đội hoặc tiêu đội rời đi, buổi sáng lúc đi dạo trên trấn đã hỏi thăm một vòng, hôm nay không có nhà nào rời đi.

Nàng cũng chỉ có thể rời đi trước.