Trên quan đạo, ngựa chạy như bay cuộn nổi lên từng đợt bão cát, thổi tới khiến cho Tử Ngọc đang đánh xe đều ho khan một trận.

Quan binh thường xuyên ra khỏi thành, một ít người qua đường nhát gan sợ tới mức dẹp đường hồi phủ, Tử Ngọc yên lặng đeo một cái khăn che mặt.

Nàng liên tưởng đến những thứ đã giao ra kia đủ khiến cho cả tộc An Quốc Hầu chết không có chỗ chôn, khóe miệng lộ ra nụ cười ngọt ngào.

Cách Vân Đô càng xa, Tử Ngọc cảm giác càng thoải mái, giống như thoát khỏi gông cùm xiềng xích.

Kiếp trước có 18 năm làm bảo tiêu, Tử Ngọc gặp qua rất nhiều chuyện kỳ lạ cổ quái, nàng cũng không phải là một người theo chủ nghĩa chủ nghĩa duy vật.

Số mệnh sắp đặt tự có ý nghĩa, cuộc sống hoàn toàn mới chính thức bắt đầu.

Phủ Hạ Cốc là phủ thành cách Vân Đô gần nhất, chiếm cứ vị trí địa lý trọng yếu, muốn tới phía bắc phải đi qua tòa thành này.


Năm ngày sau, Tử Ngọc phong trần mệt mỏi chạy tới trước cửa thành giao ra 10 văn tiền phí nhập thành, sau đó dắt xe la bước đi trên con phố cổ kính.

Các cửa hàng làm ăn tốt thì lục tục treo đèn lồ ng, còn các nhà không làm ăn gì thì bắt đầu lên đóng cửa, kết thúc một ngày vất vả.

Đa phần các cửa hàng ở gần cửa thành đều lấy kết cấu nhà gỗ một tầng làm chủ, cửa ra vào của các tửu quán, khách đi3m đều có một tiểu nhị tướng mạo thanh tú đứng tiếp đón khách.

Giọng nói ngây ngô thét to, âm thanh có lực, khiến cho Tử Ngọc một loại ảo giác như đang xem phim.

Tử Lạc ghé vào cửa sổ ngạc nhiên nhìn, cũng không khá hơn Tử Ngọc bao nhiêu, châu hoa trên đầu tóc đều rối bời.

"Ca ca, thật nhiều người!" Khuôn mặt nhỏ nhắn mệt mỏi vừa vào thành đã lập tức tỉnh táo.

Hai mắt sáng lấp lánh nhìn đám người đi qua đi lại, tiểu gia hỏa lần đầu tiên đi xa nhà, cực kỳ tò mò với tất cả mọi thứ xung quanh.

Dọc theo đường đi, ngoại trừ lúc ngủ ở trong xe ra thì gặp được cái gì liền hỏi cái đó, ngay cả cây cỏ cũng sẽ không buông tha.

Tử Ngọc cũng chưa từng nuôi dưỡng tiểu thí hài, có mấy lần đều muốn ném người xuống xe để hắn tự sinh tự diệt, nhưng cuối cùng không thể hạ quyết tâm.

"Nơi này gọi là phủ Hạ Cốc, chúng ta sẽ nghỉ vài ngày ở chỗ này, sáng mai ca ca sẽ dẫn ngươi ra phố chơi.

"
"Được! Ca ca là tốt nhất!"
Tiểu thí hài tuy phiền, nhưng cái miệng nhỏ lại rất ngọt ngào, có lẽ đây chính là nguyên nhân khiến Tử Ngọc không hạ quyết tâm vứt bỏ hắn đi!


"Công tử, xin hỏi nghỉ chân hay là ở trọ!"
"Bổn tiệm an toàn, vệ sinh, không lừa già dối trẻ, các món ăn đều đầy đủ.

" Một tiểu nhị khom người nói với Tử Ngọc, đưa tay muốn tiếp lấy dây cương trong tay nàng.

Tử Ngọc liếc mắt nhìn khách đi3m đại chúng phía sau hắn, lầu gỗ cao hai tầng, bảng hiệu trước cửa trở nên bóng loáng dưới đèn lồ ng.

"Tiểu ca vất vả, ta muốn ở trọ lại nghỉ chân, lấy một gian thượng phòng thanh tĩnh.

"
"Được, mời công tử!" Tiểu nhị cao giọng đáp lại, giọng nam cao vang dội trong khách đi3m đáp lại.

"Công tử vừa ở trọ vừa nghỉ chân, một gian thượng phòng thanh tĩnh!"
Tử Ngọc thuận tay giao dây cương trong tay cho tiểu nhị, ôm lấy Tử Lạc sau đó lấy tay nải trong xe xuống, lại ném cho tiểu nhị mười văn tiền.

Chỉ thấy tiểu nhị dắt vạt áo lên, đồng tiền liền được bỏ vào trong túi ở vạt áo, cao giọng nói.


"Tạ công tử đã thưởng!"
Động tác thuần thục kia, vừa nhìn liền biết thường xuyên gặp phải loại chuyện này.


Khi hai người rửa mặt xong, lại ngồi ăn tối trong gian thượng phòng nửa lượng bạc một đêm, đã trôi qua một nén hương.

Trong chậu gỗ ở góc phòng chứa một đống y phục vừa mới giặt xong, dọc theo đường đi không có cách nào thay y phục, chỉ có thể thuận tay giặt tẩy một chút.

Trên bàn tròn nhỏ là một mặn một chay đơn giản, cộng thêm một chén trứng hấp vẫn luôn không thay đổi, một đ ĩa bánh bao hai chén cơm.

Tử Ngọc thân mang khoản tiền lớn, cũng không có thói quen phô trương lãng phí, dọc theo đường đi càng cẩn thận sử dụng mỗi một khối bạc.