An Trường Kha được nàng ấy dẫn đi, nữ nhân phía trước đi từng bước không nhanh không chậm, thân hình cao lớn cân đối, lưng thẳng tắp, sắc bén giống như cây trường thương. Khi nàng ấy đứng bên cạnh nàng, không cần bất luận động tác hay ngôn ngữ gì, đã cho nàng cảm giác an ổn không gì sánh kịp.

Đi ra hai bước, An Trường Kha lại nhịn không được hỏi: "Có phải vô luận ta làm gì, người đều sẽ che chở ta đúng không?"

"Tất nhiên." Tiêu Chỉ Quân khó hiểu, nhưng không chần chừ trả lời, xong liếc nàng một cái, theo lý nói: "Nàng là thê tử của ta. Không che chở cho nàng còn có thể che chở cho ai."

Khi nói lời này, biểu tình của Tiêu Chỉ Quân vô cùng nghiêm túc. Nàng không dùng xưng hô là Công chúa phi trong lời mình nói mà mặc định là thê tử. Nhằm để cho An Trường Kha biết rằng dù cho nàng ấy là ai đi nữa, muốn làm chuyện dù trái với luân thường đạo lý thì Tiêu Chỉ Quân này đều sẽ che chở nàng ấy dưới đôi cánh của mình.

An Trường Kha mím môi lén cười, như tỏ những gì người trước mặt nói, kéo nàng ấy đi đến đường khác: "Trước chưa về, cùng ta đến Tây viện một chuyến."

Tuy Tiêu Chỉ Quân không biết nàng muốn làm gì, bước chân lại siết sao đuổi kịp nàng.

An gia là trạch tử năm viện, lão thái quân ở chính viện giữa. An Tri Khác và An Tri Thủ có quyền lớn nhất An gia thì chia Đông viện và Tây viện. An Trường Kha dẫn Tiêu Chỉ Quân xuyên qua hành lang khúc khuỷu, lại xuyên qua một cánh cửa thùy hoa, mới đến Tây viện.

(Cửa thùy hoa: Một kiểu cửa trong kiến trúc nhà thời xưa, trên có mái, bốn góc buông bốn trụ lửng, đỉnh trụ trạm trổ sơn màu)

Tây viện đang náo nhiệt. Đám hạ nhân bưng từng bồn nước ấm chạy ra chạy vào, thỉnh thoảng còn nghe được một hai tiếng kêu rên thảm thiết cùng từng trận gào khóc.

Khi An Trường Kha cùng Tiêu Chỉ Quân tiến vào, đám hạ nhân đều dừng một chút, tiếp theo như nhớ tới cái gì, sắc mặt trắng bệch mà tránh hai người vào phòng. Nhưng có nha hoàn ăn mặc vô cùng tinh tế vẻ mặt đầy phẫn nộ trừng An Trường Kha, miệng mấp máy hồi lâu, cuối cùng không dám nói cái gì, hung hăng dậm chân liền đẩy người bên cạnh vào phòng.

"Đó là nha hoàn của An Tri Tề, Phỉ Thúy." An Trường Kha cáo trạng nói: "Thủ đoạn An Tri Tề làm với ta, đều do cô ta nghĩ ra."

Có thể Phỉ Thúy phát hiện ra tâm tư của An Tri Tề, thấy An Trường Kha phi thường không vừa mắt, bên ngoài bày chủ ý cho An Tri Tề buộc nàng vào khuôn khổ, bên trong lại tìm hết cơ hội nhục nhã nàng. Khi đó nàng nhỏ lại nhu nhược, ăn thiệt chỉ có thể âm thầm ủy khuất tức giận, không có cách.

Nhưng giờ đã khác, nàng biết sẽ có người chống lưng cho nàng.

Thanh âm của tiểu thiếu nữ ba phần oán giận hai phần yếu ớt, mở lớn đôi mắt nhìn Tiêu Chỉ Quân, giống hài tử bị ủy khuất cáo trạng với người lớn trong nhà, Tiêu Chỉ Quân bị nàng nhìn đến tâm tư đều mềm xuống, không nhịn được nhẹ nhàng vuốt ve ngón tay trong lòng bàn tay mình, sát vào bên tai nàng hạ giọng nói: "Ả là người của An Tri Khác."


"!!!" An Trường Kha mở lớn đôi mắt hơn nữa, tràn đầy kinh ngạc.

Nơi này không phải chỗ thích hợp nói chuyện, Tiêu Chỉ Quân sát gần hơn: "Ả là quân cờ tốt, dùng tốt, không chỉ lấy được mạng của An Tri Tề, còn có thể làm huynh đệ An Tri Khác lục đục."

Mặt An Trường Kha lộ vẻ nghi hoặc, nhất thời không nghĩ thông suốt, khó hiểu mà nhìn nàng ấy: "Dùng thế nào?"

"Tự mình nghĩ." Tiêu Chỉ Quân không lập tức nói đáp án, ngược lại cùng nàng vào sương phòng. An Trường Kha còn muốn nói gì, lại bị một tiếng phẫn nộ áp bước chân.

"Ngươi còn dám tới!" Chính thê của An Tri Thủ Tôn thị quát lên một tiếng cao vút liền bổ nhào đến An Trường Kha: "Tiểu tiện nhân! Ngươi câu dẫn Tri Tề còn chưa đủ, còn hại nó như thế, ta bắt ngươi đền mạng!" An Trường Kha phản ứng không kịp, thấy sắp bị móng tay bén nhọn của phụ nhân chọc mắt, lại thấy Tiêu Chỉ Quân bên cạnh nhanh chóng phản ứng một cước đạp người ra, đánh thật mạnh lên ghế bành lê mộc.

Tiêu Chỉ Quân tức giận, trầm giọng quát: "Công chúa phi về thăm mẹ, An Tri Tề không tôn lễ nghĩa nói năng lỗ mãng, bổn công chúa chặt một tay một chân của hắn đã là nhân từ, nếu không phải Công chúa phi cầu tình, các ngươi cho rằng hắn còn mạng ở đây?!" Ánh mắt âm hiểm đảo qua Tôn thị đầu tóc tán loạn, Tiêu Chỉ Quân lạnh giọng chất vấn: "Hay Tôn phu nhân cảm thấy...trừng phạt này còn nhẹ?"

Tôn thị mới vừa được nâng dậy chân mềm nhũn, lại quỳ gối trên mặt đất. An Tri Thủ cũng sợ hãi quỳ xuống: "Tiện nội ngu muội, lại sốt ruột ái tử, vô tình bất kính Công chúa phi, xin Công chúa thứ tội."

Tiêu Chỉ Quân không để ý đến hai người đang quỳ, vẻ mặt lạnh lẽo nhìn về phía An Tri Khác: "Tướng quốc cũng đừng cả ngày bận rộn triều chính, cũng nên chỉnh đốn gia phong, bằng không sớm muộn chọc phải đại họa liên lụy cả nhà."

An Tri Khác co rút gương mặt, chắp tay khom người: "Công chúa dạy phải." Nói xong lại nhìn về phía An Trường Kha, vẻ không thích giữa mặt mày càng thêm đậm, nhưng cố kỵ Tiêu Chỉ Quân như hổ rình mồi bên cạnh, ông ta chỉ có thể ôm một gương mặt tươi cười: "Công chúa phi tới đây là còn có chuyện?"

An Trường Kha tới đây chính vì tìm ông ta, lập tức không khách khí: "Dư di nương bệnh lâu, uống thuốc vẫn thấy không tốt, vừa lúc trong vương phủ có vị đại phu chuyên trị tạp chứng nghi nan, ta liền xin Điện hạ mượn người, qua hai ngày sẽ bảo đại phu đến khám."

An Tri Khác nheo mắt, còn chưa mở miệng, Lý thị một bên đã nói: "Đại phu xem bệnh cho Dư di nương là lão đại phu của Đức Nhân Đường, nếu ông ấy còn không chữa được, chỉ sợ đổi người cũng..."

"Vậy lại đổi đại phu là được." An Trường Kha cắt đứt lời của bà ta: "Luôn có đại phu có thể chữa, phụ thân nói, có phải đạo lý này không?"

Sắc mặt An Tri Khác khó coi, hiện giờ đứng trước mắt ông ta đã không phải thứ tử tùy ý gây khó dễ. Bắc Chiến Vương đứng sau lưng nàng, An Tri Khác không thể không cúi đầu: "Là đạo lý này."

An Trường Kha lãnh đạm gật đầu, lại nói: "Mặt khác ở Lãm Hồng Uyển không có nhân thủ đắc lực, Điện hạ lo lắng không an toàn, liền để Triệu Thạch lại."


Sắc mặt An Tri Khác xanh xanh trắng trắng, cắn răng, một lúc lâu mới gằn từng chữ: "Vốn nên như vậy, là ta suy xét không chu toàn."

Mục đích đã đạt thành, An Trường Kha hài lòng mà lộ nụ cười, nói với phu thê An Tri Thủ còn quỳ không dám đứng lên: "Vương phủ nhiều việc, ngày khác ta lại đến thăm đường ca."

Tôn thị phẫn hận đến móng tay đâm vào thịt, nhưng không dám lên tiếng. Trái lại An Tri Thủ vội vàng nói: "Không dám làm phiền Công chúa phi đại giá."

An Trường Kha khách khí gật gật đầu, mới cùng Tiêu Chỉ Quân rời đi.

Ra tướng phủ, An Trường Kha lên xe ngựa, Tiêu Chỉ Quân cưỡi ngựa đi theo bên cạnh.

Lúc này đã là buổi chiều, mặt trời vào đông cũng lười biếng, dừng ở phía tây không rơi, tản ra vài tia sáng ấm áp. An Trường Kha nhấc màn xe ngựa nhìn Tiêu Chỉ Quân, nữ nhân còn mặc một thân xiêm y buổi sáng, dáng người đĩnh bạt ngồi trên ngựa đen, nghịch sáng nhìn không rõ ngũ quan, An Trường Kha lại mặc danh cảm thán, phu quân nhà mình đúng là mỹ nhân.

Hai bên đường phố truyền đến tiếng người nhộn nhịp, An Trường Kha nhìn người chốc lát, lại tò mò nhìn cửa hàng hai bên, đợi thấy bảng hiệu "Tam Vị Trai" lớn, trong mắt xẹt qua tia giảo hoạt.

Nàng từ cửa sổ vươn tay giật nhẹ tay áo của Tiêu Chỉ Quân, nhỏ giọng nói: "Ta muốn ăn bánh hoa mai."

Tiêu Chỉ Quân giữ chặt dây cương dừng lại, rũ mắt nhìn nàng. Tiểu thê tử ngửa mặt nhìn, vừa lúc hoàng hôn màu cam dừng trên người, mạ cho nàng một vòng vầng sáng, thậm chí Tiêu Chỉ Quân có thể thấy rõ lông tơ thật nhỏ trên gương mặt trắng như sứ của nàng.

"Ta đi mua." Tiêu Chỉ Quân kêu dừng xe, xoay người xuống ngựa, bước đến Tam Vị Trai.

Tam Vị Trai buôn bán tốt, trước cửa vĩnh viễn không thiếu người xếp hàng, nhưng Tiêu Chỉ Quân đến, lại như lưỡi dao sắc bén, đám người sợ hãi thối lui hai bên, để nàng đi lên trước. Tiêu Chỉ Quân cũng quen đãi ngộ như vậy, mặt mày không nhúc nhích tí nào, đưa một thỏi bạc cho tiểu nhị, mua một hộp bánh hoa mai mới ra lò.

"Ăn hai chiếc." Tiêu Chỉ Quân đưa bánh hoa mai cho nàng, nói: "Trở về còn dùng bữa tối."

Bánh hoa mai mới ra lò hương vị ngào ngạt hơn, An Trường Kha cầm lên cắn một miếng, nghe Tiêu Chỉ Quân nói, nghiêng đầu nghĩ nghĩ nói: "Nguội sẽ không ăn được, sẽ lãng phí."

Tiêu Chỉ Quân nói: "Mua nữa cho nàng ăn."


An Trường Kha lại lắc đầu, cười khẻ, bẻ một miếng đưa tới trước mặt nàng ấy, ánh mắt lấp lánh nói: "Người cũng ăn đi."

Tiêu Chỉ Quân thả nhẹ ánh mắt nhìn chằm chằm miếng bánh hoa mai, chậm chạp không nhúc nhích. Trái lại phía sau nàng truyền đến từng trận hít khí, An Trường Kha và Tiêu Chỉ Quân đồng thời quay đầu, xung quanh tức khắc không tiếng động, người chung quanh cúi đầu ai bận việc nấy.

An Trường Kha quay đầu, thúc giục nói: "Không ăn sẽ nguội."

Tiêu Chỉ Quân đành hơi cúi đầu, cắn miếng bánh hoa mai trong tay nàng. Một miếng bánh cũng không lớn, nhân hẳn làm từ hoa mai, vào miệng có mùi hoa mai nhàn nhạt, không nhiều đường, nhưng vẫn ngọt tới tâm.

"Về thôi." Yết hầu của Tiêu Chỉ Quân khẽ nhúc nhích, ánh mắt chuyển qua màn xe ngựa: "Ăn không vô để lại cho ta."

An Trường Kha "ừm" một tiếng, lại bẻ một miếng đưa vào miệng.

***

Trở lại vương phủ, Vương Phú Quý đưa hạ nhân tới đón. An Trường Kha dẫm lên ghế ngựa đi xuống, liền phát hiện ông ta đi đường khập khiễng, thuận miệng hỏi: "Chân Vương quản gia làm sao vậy? Nếu không thoải mái, thì đi nghỉ ngơi đi."

Vương Phú Quý dừng lại, ậm ừ không biết nên giải thích thế nào, càng không dám đi nghỉ ngơi, thấp thỏm nhìn Tiêu Chỉ Quân.

"Ông ta làm sai, nên phạt." Tiêu Chỉ Quân nhàn nhạt nói.

An Trường Kha chuyển đôi mắt, không hỏi nhiều nữa, cùng nàng về chính viện. Hai người rửa tay trước, đám nha hoàn liền bắt đầu dọn bữa. Sau khi đồ ăn đều bưng lên, An Trường Kha không quen có người hầu hạ bên cạnh, liền cho nha hoàn lui, chỉ còn nàng và Tiêu Chỉ Quân.

Tiêu Chỉ Quân gắp một miếng cá, nghiêm túc lọc xương.

An Trường Kha nhìn nàng không chớp mắt, đột nhiên hỏi: "Là vì ta sao?"

"Hửm?" Tiêu Chỉ Quân ngẩng đầu.

"Thương thế của Vương Phú Quý?"

Tiêu Chỉ Quân gật gật đầu, tiếp tục lọc xương cá: "Ông ta nên sớm chuẩn bị tốt danh sách quà hồi môn, ông ta thất trách, nên phạt."


"Vậy nếu những người khác trong phủ cũng ức hiếp ta thì sao?" Đôi mắt An Trường Kha lấp lánh nhìn nàng ấy, nhịn không được được một tấc lại muốn tiến một thước.

"Có người ức hiếp nàng?" Tiêu Chỉ Quân nhíu mày.

"Không có." An Trường Kha cười lắc đầu: "Ta nói nếu."

Tiêu Chỉ Quân hơi giãn chân mày: "Xử trí là được."

"Nhưng ta muốn tự mình giáo huấn họ." An Trường Kha lại lắc đầu, sau khi cảm nhận sự dung túng của nữ nhân này, nàng lại không nhịn được muốn từng bước từng bước thử giới hạn cuối của nàng ấy.

"Tự mình giáo huấn?" Tiêu Chỉ Quân có chút khó hiểu, cau mày chần chừ nói: "Trong phủ có hình phòng, bảo bọn hắn thay ngươi xử trí là được." Kỳ thật Tiêu Chỉ Quân còn muốn nói, An Trường Kha da thịt non mịn, muốn tự mình đi giáo huấn người, ngược lại dễ dàng làm bản thân bị thương.

An Trường Kha biết nàng ấy hiểu sai ý, nhịn không được cười ra tiếng, nói thẳng ra một chút: "Ý của ta là...giờ ta là Công chúa phi của người, cũng nên học quản lý vương phủ. Trước kia để Vương quản gia làm, là vì trong phủ không người quản sự. Hiện tại ta muốn thử xem."

Nói xong liền chờ mong nhìn Tiêu Chỉ Quân.

Tiêu Chỉ Quân khi nghe tiếng cười như gió xuân thỏi qua chuông bạc ngước lên nhìn gương mặt An Trường Kha lăng lăng trả lời không cần suy nghĩ: "Tất nhiên là nàng quản nhà, nàng muốn làm cái gì, thì cứ làm cái đó."

Lúc này đổi lại là An Trường Kha sửng sốt, nàng ngây người lúc lâu mới hiểu được lời nói thật sự của Tiêu Chỉ Quân khi còn ở Tướng phủ. Thật ra người trước mắt này nghĩ rất đơn giản. Vì nàng là thê tử của nàng ấy, cho nên đương nhiên nàng ấy che chở nàng; vì nàng là thê tử của nàng ấy, cho nên nàng muốn gì cũng được.

Đời trước, hẳn là nàng ấy cũng nghĩ như vậy đi. Đáng tiếc cho đến bây giờ, An Trường Kha mới hiểu được. Trong mắt Tiêu Chỉ Quân, nàng yêu cầu thứ gì, vốn là nàng có được, đời trước nàng quá mức nhút nhát, tự mình bỏ qua.

"Ta biết rồi." An Trường Kha hướng nàng ấy cười cười, long lanh mãn nhãn.

Tiêu Chỉ Quân bị nàng cuốn hút, khóe miệng cũng hơi cong cong, kẹp miếng cá đã lọc sạch xương vào đĩa trước mặt nàng, nói: "Ăn cơm."

Tác giả có lời muốn nói:

#Nghiệp Kinh sớm báo#

Tin tức lớn! Bắc Chiến Vương Công chúa phi không chết! Còn cùng Công chúa đến Tam Vị Trai mua bánh hoa mai!!!