Sau bữa tối, Vương Phú Quý đến bẩm, nói nha bà đã chọn người xong, hỏi An Trường Kha khi nào gặp.

An Trường Kha: "Sáng mai gặp đi."

Vương Phú Quý cung kính đáp lời, đang chuẩn bị lui ra ngoài, lại bị Tiêu Chỉ Quân gọi lại: "Sắp xếp lại khoản mục trong phủ lẫn cửa hàng bên ngoài, sau này sự vụ trong phủ đều giao cho Công chúa phi xử lý."

Sắc mặt Vương Phú Quý khẽ biến, kinh ngạc ngẩng đầu còn muốn nói gì, nhưng thấy sắc mặt nghiêm túc của Tiêu Chỉ Quân, lại ngậm miệng, cúi đầu khom người: "Vâng"

Đám người lui xuống, An Trường Kha mới nhìn về phía nàng ấy, trong mắt hàm chứa ý cười nhàn nhạt: "Cửa hàng cũng giao cho ta xử lý? Điện hạ không sợ ta làm hỏng hết sao?"

Tiêu Chỉ Quân vốn đang muốn cởi áo, nghe vậy nói: "Không sợ."

Lại qua chốc lát, tựa hồ sợ nàng bó tay bó chân, lại nói: "Trong phủ không thiếu bạc."

Ý cười trên khóe miệng An Trường Kha dần dần mở rộng, chống cằm nhìn nàng ấy. Đương nhiên nàng biết trong phủ không thiếu bạc. Đời trước khi Tiêu Chỉ Quân đăng cơ, bởi vì tiên hoàng lãng phí, quốc khố trống không. Vừa lúc đuổi người Bắc Địch xuống nam, vào đông các tướng sĩ không lấp đầy bụng, nghe nói chỉ có thể giết chiến mã ăn no. Khi đó Tiêu Chỉ Quân dọn từng rương vàng bạc đưa đến biên quan sung làm quân lương.

Lúc đó nàng ở ru rú trong vương phủ, chỉ biết từng rương bạc bị đưa đi, chỉ có thể uống rượu độc giải khát*. Về sau Tiêu Chỉ Quân giết một đám đại thần, xét nhà tịch thu mấy trăm vạn lượng bạc, toàn bộ đưa đến biên quan, chiến dịch kéo dài mấy tháng mới tính thắng thảm.

(*Uống rượu độc giải khát: ví với chỉ giải quyết khó khăn trước mắt mà không tính đến hậu quả mai sau)

Đây cũng là nguyên nhân mấy chục vạn tướng sĩ Đại Nghiệp trung thành với Tiêu Chỉ Quân như thế, nhưng cũng từ đó về sau, danh bạo quân Tiêu Chỉ Quân dần dần truyền bá trong bá tánh.

Bá tánh ngu muội, chỉ thấy nàng giết người xét nhà, lại không biết nếu không xét nhà lấy đâu ra mấy trăm vạn lượng bạc, phát quân lương cho tướng sĩ biên quan thì sẽ không ngăn được người Bắc Địch, người Bắc Địch ngang ngược hung ác, có thể từ biên quan giết đến Nghiệp Kinh.

Chuyện kiếp trước kích động trong lòng, An Trường Kha ngước mắt nhìn nàng, cười khanh khách nói: "Điện hạ tín nhiệm ta như thế, ta sẽ không để người thất vọng."

Tiêu Chỉ Quân hơi ngừng động tác, cho rằng nàng sợ mất mặt mũi, nói một câu "Sẽ không thất vọng", liền đến phòng tắm rửa mặt. Sau khi rửa mặt, đến lượt An Trường Kha đi, đợi An Trường Kha lê dép gỗ đi ra, Tiêu Chỉ Quân đã trải gọn giường, nửa dựa vào bên ngoài đọc sách.

Thấy An Trường Kha ra, liền đặt sách ở đầu giường, vỗ vỗ bên trong: "Đi lên, bên ngoài lạnh."


Kỳ thực trong phòng đốt địa lung. Cũng không tính lạnh. Nhưng An Trường Kha cũng không phản bác, thuận theo mà lướt qua Tiêu Chỉ Quân, bò vào nằm nghiêng xuống. Chờ chui vào đệm chăn, mới phát hiện chăn đệm ấm áp, An Trường Kha giương mắt nhìn nữ nhân bất động thanh sắc, nhấp môi cười. Đệm chăn ấm như vậy, hiển nhiên là được thê tử nhà mình đắp qua.

Chỉ ở chung ba ngày, nàng phát hiện, rất nhiều lúc nữ nhân này chỉ thích yên lặng làm việc, nếu ngươi không hỏi, nàng cũng sẽ không nói, thật sự rất ngốc.

An Trường Kha đắp chăn, cả người ấm áp, lại nhịn không được tiếp cận nàng ấy, cho đến khi chui vào trong lòng Tiêu Chỉ Quân, gối đầu lên khuỷu tay nàng ấy, mới an phận nằm.

Tiêu Chỉ Quân ôm một đoàn ấm áp trong lòng, vừa vui sướng vừa bất đắc dĩ, đành giơ tay tắt nến, ôm chặt nàng: "Ngủ đi."

"Không ngủ được." An Trường Kha được nhiệt độ cơ thể ấm ấm ôm đến thoải mái mà nheo mắt lại, nhỏ giọng nhẹ nhàng nói: "Người còn chưa nói cho ta, phải dùng Phỉ Thúy như thế nào?" Ban ngày Tiêu Chỉ Quân chỉ bảo nàng tự nghĩ, không có nói đáp án cho nàng.

Tiêu Chỉ Quân cúi đầu, đặt cằm lên đỉnh đầu nàng: "Nàng nghĩ thế nào?"

An Trường Kha cân nhắc chốc lát, chần chừ nói: "Dùng cách tiết lộ thân phận của Phỉ Thúy cho vợ chồng An Tri Thủ."

Tiêu Chỉ Quân lắc đầu: "Không đúng thời cơ, An Tri Khác rất dễ dàng phủi sạch hiềm nghi, không ly gián được huynh đệ bọn họ."

"Vậy phải làm thế nào?"

"Đợi." Tiêu Chỉ Quân nói: "Đợi An Tri Tề chết, lại vạch trần thân phận của Phỉ Thúy. Còn lại vợ chồng An Tri Thủ sẽ tự đi tra." Ngừng lại một chút, nàng lại bổ sung nói: "Rất nhiều lúc, người càng nguyện ý tin tưởng sẽ tìm ra được thứ muốn tìm."

"Nhưng nếu An Tri Tề không chết?" An Trường Kha nghi hoặc.

Tiêu Chỉ Quân nhìn nàng trong bóng tối, thanh âm hơi hơi trầm: "Hắn không sống quá đêm mai."

Sở dĩ tính toán tha An Tri Tề một mạng, chỉ vì nàng đã sớm tính toán, chặt đứt một tay, lại trảm một chân, đến cả thứ duy trì tử tôn cũng chặt đứt, dưới tình hình nguy cấp như vậy, trừ phi là đại la thần tiên đến trị, bằng không chỉ là vấn đề sớm muộn.

An Tri Khác không hiểu y thuật, hắn tòng quân nhiều năm, hắn nào biết nhiều cách thức trong đó.

An Trường Kha kinh ngạc mở to mắt: "Người đã sớm tính xong xuôi? Nhưng vạn nhất vợ chồng An Tri Thủ không tin thì sao? Chúng ta cũng không có chứng cứ."


"Đại phu chữa cho An Tri Tề, là của Đức Nhân Đường." Tiêu Chỉ Quân cảm nhận được thân thể trong lòng càng lúc càng sát gần, tiếp tục nói: "Đức Nhân Đường là sản nghiệp của nhà mẹ đẻ Lý thị."

An Tri Tề vừa chết, làm sao An Tri Thủ sẽ không nói, phu nhân của ông ta Tôn thị yêu con như mạng, dưới bi thương nhất định tìm người trút hận. Nhưng bà ta không dám đụng đến phủ Bắc Chiến Vương, nếu lúc này, để bà ta biết Phỉ Thủy hầu hạ thuốc thang là con mắt An Tri Khác đặt bên cạnh An Tri Tề, bà ta nhất định sẽ nghi ngờ, nếu điều tra, bà ta liền phát hiện, ngay cả đại phu chữa trị cho An Tri Tề, cũng là người của Lý thị.

Đến lúc đó không cần bất luận chứng cứ xác thực gì, bà ta đều sẽ chuyển mũi nhọn lên người An Tri Khác.

Một nữ nhân vừa mới mất con, khó đối phó. Huống chi An Tri Thủ luôn nhu nhược trước mặt thê tử, nếu ầm ĩ lên, nhất định tướng phủ sẽ có một đoạn thời gian không được sống yên ổn. Tới lúc đó, Tiêu Chỉ Quân và An Trường Kha chân chính động thủ, trái lại đứng ngoài cuộc.

Có thể nói một cục đá hạ ba con chim.

An Trường Kha kinh ngạc một lúc lâu mới phản ứng lại, nhìn nàng đầy kính nể: "Cho nên lúc đó ngài mới không cho ta giết An Tri Tề?"

Tiêu Chỉ Quân vỗ vỗ lưng nàng, ngữ khí mang theo chút ý vị dạy bảo: "Giết địch một ngàn tự tổn hại tám trăm, không thể làm."

An Trường Kha rũ mắt suy xét chốc lát, gật đầu nói: "Ta hiểu rồi."

Tiêu Chỉ Quân xoa xoa đầu nàng: "Ngủ đi, mai lại nghĩ."
***

Ngày kế, Tiêu Chỉ Quân vẫn đến đại doanh luyện binh, sau khi An Trường Kha tiễn nàng ra cửa không lâu, Vương Phú Quý liền đưa nha bà tới.

Nha bà mang đến mười thiếu niên tóc để chỏm, đều đã qua chọn lựa kỹ càng, mặc quần áo ngắn vải thô, dáng vẻ coi như lanh lợi.

An Trường Kha hỏi theo thứ tự, chọn bốn đứa bé nhìn thành thật, nhưng không đưa người tới viện, mà phân phó Vương Phú Quý đi mời tiên sinh dạy học tới dạy chúng biết chữ.

Vương Phú Quý khó hiểu cách làm của nàng, nghĩ nàng không biết quản giáo hạ nhân, khuyên: "Chỉ là mấy hạ nhân, đọc sách biết chữ, để lâu sau, sợ chúng sẽ nuôi tâm tư lớn."


"Ta đều có tính toán." An Trường Kha nói: "Vương quản gia chỉ cần tìm người dạy chúng biết chữ là được."

Vương Phú Quý còn muốn nói gì, lại nghĩ đến lời của Tiêu Chỉ Quân hôm qua, không dám trái lời nàng, ngượng ngùng ngậm miệng.

An bài xong bốn tiểu tư, An Trường Kha lại nói: "Sổ sách trong phủ lẫn cửa hàng khi nào có thể sắp xếp xong?"

Vương Phú Quý ngừng lại, chần chừ nói: "Sổ sách nhiều năm, cần một thời gian mới sắp xếp xong."

"Không sao, đưa sổ sách sắp xếp xong trước lại đây ta xem." An Trường Kha thu liễm nụ cười, ánh mắt lãnh đạm nhìn ông: "Nếu Công chúa để ta quản lý vương phủ, ta nên nhanh bắt đầu, bằng không người hỏi đến, sợ sẽ trách tội."

Vương Phú Quý biểu tình đau khổ, lòng biết đây là đang châm biếm mình. Chỉ bằng ông quan sát hai ngày nay. Tân Công chúa phi đang được sủng ái, chỗ nào sẽ bị trách tội.

Nhớ tới những khoản mục trong cửa hàng, ông đổ một phen mồ hôi lạnh, khẽ cắn môi nói: "Trong ba ngày, lão nô sai người sắp xếp lại xong rồi đưa đến."

Lúc này An Trường Kha  mới hài lòng, đuổi người đi xuống.

***

Sau khi dùng cơm trưa, An Trường Kha lại mang An Thi ra cửa. Tiêu Chỉ Quân còn chưa để lại người cho nàng, duy nhất có Triệu Thạch đã lưu lại tướng phủ, người đắc lực bên cạnh nàng chỉ còn An Thi.

An Trường Kha đổi xiêm y đơn giản, để xa phu dẫn xe ngựa, đến quán rượu ở Tây phường.

Tây phường có nhiều thanh lâu sòng bạc, là nơi đủ hạng người tụ tập. An Trường Kha vào quán rượu, muốn một gian ghế lô, liền đuổi An Thi đi tìm mấy ăn mày lớn tuổi đến đây.

An Thi biểu tình quái dị, nhưng nghĩ gần đây tiểu thư nhà mình càng lúc càng lớn, cũng không nên hỏi, liền khom người đi ra ngoài. Một lát sau, mang về hai ăn mày quần áo rách rưới.

An Trường Kha ngồi sau bình phong, ăn mày chỉ mơ hồ thấy đằng sau có người, không dám nhìn nhiều, thấp thỏm tiến lên hành lễ: "Không biết quý nhân tìm bọn tiểu nhân có chuyện gì?"


"Có biết thứ tử Ngô Tuyển Thư có phủ Trung Dũng hầu?" An Trường Kha đè thấp tiếng nói hỏi.

Hai ăn mày nhìn nhau một cái, một người lớn tuổi trong đó cẩn thận trả lời: "Có nghe nói một chút."

An Trường Kha gật gật đầu, bảo An Thi lấy ra năm lượng bạc: "Đi theo hắn, từ chuyện nhỏ đến lớn đều phải báo cho ta. Tiền đặt cọc năm lượng, sau khi chuyện thành, lại đưa thêm mười lăm lượng."


Hai ăn mày thấy năm lượng bạc mà sáng mắt, dập đầu liên tục cảm ơn.

An Trường Kha dặn dò nói: "Đừng để hắn phát hiện."

Sau khi ăn mày nhận bạc, định địa điểm cùng thời điểm đưa tin tức với An Thi, liền rời đi. Trái lại An Thi khó hiểu: "Chỉ bằng hai ăn mày này, có thể tra ra được gì?"

An Trường Kha bình tĩnh thản nhiên: "Bọn họ có thể tra ra rất nhiều thứ."

Ăn mày trải rộng các góc Nghiệp Kinh, nhân số đông đảo, giữa nhau có rất nhiều liên hệ, biết được không ít tin tức. Đời trước An Như Ngọc băng huyết mà chết, An Trường Kha không tin lý do thoái thác của phủ Trung Dũng hầu, trong lúc vô tình chạm phải ăn mày, chính là dựa vào họ, mới tra được chân tướng bào muội chết cùng với chuyện Ngô Tuyển Thư nuôi dưỡng ngoại thất.

Chỉ là khi đó ngoại thất đã vào cửa, An Trường Kha cũng không biết Ngô Tuyển Thư giấu ngoại thất ở đâu, bởi vậy không thể không tìm lại ăn mày đó.

An Thi nghe như lọt vào sương mù, sờ sờ đầu, cười ngây ngô hai tiếng.

An Trường Kha thấy nàng ta như vậy, cũng không giải thích nhiều, chỉ đưa người ra quán rượu, đến Đông phường.

Đông phường Tây phường cách một cái phố, hai bên lại cách biệt một trời. An Trường Kha ngồi trong xe ngựa nhìn ra ngoài, khi thấy bảng hiệu y quán treo cao, mới lệnh xà phu ngừng xe.

Lần này nàng tới, trừ chuyện của Ngô Tuyển Thư, cũng vì thân mẫu tìm đại phu. Tuy lúc trước có nói với An Tri Khác là mời đại phu trong vương phủ, nhưng thực tế trong vương phủ không có đại phu, lấy thân phận của Dư thị không có khả năng mời ngự y chẩn trị, nàng chỉ có thể tìm y quán có tiếng ở Nghiệp Kinh.

Nàng còn nhớ khi mười tuổi, sức khỏe của Dư thị đều rất tốt. Nhưng từ khi nàng rơi xuống nước, Dư thị không ngủ không nghỉ chăm sóc mấy ngày, sau khi nàng tỉnh dậy, Dư thị liền đổ bệnh, từ đó về sau, không còn tốt nữa.

Khám qua hai đại phu đều nói ưu tư quá nặng hơn nữa tổn thương nguyên khí, chỉ có thể bồi dưỡng. Sau đó An Trường Kha gả cho Công chúa, bệnh tình Dư thị không bao lâu liền nặng thêm. Sống lại một đời, An Trường Kha luôn nghĩ đến nguyên nhân bào muội chết, cũng cảm thấy thân mẫu ra đi quá kỳ lạ. Liền có lòng tìm mấy đại phu xem xem.

Nhưng nàng đi liên tiếp mấy y quán, đại phu nghe qua bệnh tình xem qua phương thuốc, đều nói không có vấn đề.

Tác giả có lời muốn nói:

#Công chúa trộm làm ấm giường#

Nhạ Nhạ: Hôm nay là nha hoàn nào làm ấm giường? Tri kỷ tốt =3=

Túng Túng:.............(là ta)