Thiên Hân Vũ cảm thấy thật nực cười, bao nhiêu năm qua rồi, sao mà kĩ năng diễn xuất của Thiên Khê Nghiên không hề tiến bộ thế?

“Em không nói thì làm sao chị biết được?” Thiên Hân Vũ nói với giọng như muốn cười vào mặt Thiên Khê Nghiên.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi lại lên tiếng: “Chị lên trang mạng tin tức của thành phố đọc thì sẽ biết.”

“Em nói luôn cho chị chẳng phải là nhanh hơn à? lên mạng tra chị còn mất thời gian mất lưu lượng ra….” Thiên Hân Vũ không suy nghĩ mà liên phản đối.

“Không, chị tự mình đi xem đi, có những lời mà tình nghĩa chị em sâu nặng em không nói ra được.” Thiên Khê Nghiên nói với ngữ khí kiên định.

Hay cho câu tình nghĩa chị em sâu nặng! Thiên Hân Vũ vẫn muốn bật cười thật lớn, quay ra đã thấy Tân Mạc Ngôn lặng lẽ lái xe đi vào bãi đỗ xe của bệnh viện, cô khẽ hắng giọng chuẩn bị kết thúc cuộc nói chuyện.

“Được, em gái tốt, phải đợi tới lúc chị rảnh mà chị nhớ ra việc này thì chị sẽ lên mạng xem xem.”

“Bây giờ chị xem luôn đi, xem xong rồi thì chị gọi lại cho em nhé!” Thiên Khê Nghiên tiếp tục nói.

Thiên Hân Vũ cười thành tiếng: “Em tự tin đến vậy á?”

“Đương nhiên, chị nhất định sẽ xem.”

Ngữ khí của Thiên Khê Nghiên tỏ rõ sự tự tin thường thấy, so sánh với ban nãy thì sự hoảng hốt lúc trước của cô ta càng trở nên nực cười hơn.

Không đợi Thiên Hân Vũ nói thêm gì nữa, Thiên Khê Nghiên đã tắt máy rồi, tiếng chuông tít tít vang lên văng vẳng bên tai Thiên Hân Vũ.

Thiên Hân Vũ quay đầu sang nhìn Tân Mạc Ngôn, nét mặt của Tân Mạc Ngôn rất phức tạp, Thiên Hân Vũ nhìn không ra được sự phức tạp đó là gì.

Thiên Hân Vũ không lên tiếng, cô mở điện thoại và lên mạng, trang đầu của tờ báo mạng với dòng chữ in to tướng đúng là làm cô giật mình.

“Ông trùm kinh doanh tại Thành phố Kim Hoa Tân Mạc Ngôn sau ba tháng sẽ tổ chức lễ đính hôn với người phát ngôn của công ty là Thiên Khê Nghiên, bị nghi là có con nên kết hôn!”

Có con nên thành hôn?

Thiên Hân Vũ ngây người ra, cô chưa kích vào tin tức đó mà thoát luôn ra.

Cô hướng ánh mắt về phía nhân vật chính, muốn nghe một lời giải thích: “Chẳng phải anh còn chưa từng nắm tay cô ta à?”

“Anh thề với em mỗi câu anh nói ra đều là sự thật.” Giọng nói của Tân Mạc Ngôn cho thấy sự căng thẳng và bất an của anh.

“Vậy vì có con nên kết hôn là ý gì?” Thiên Hân Vũ chất vấn.

“Anh đã cho người đi điều tra rồi.” Tân Mạc Ngôn nói với ngữ khí thành thực.

Thiên Hân Vũ nhìn chằm chằm thẳng vào mắt anh trong mười giây, sau đó cô cầm điện thoại chuẩn bị gọi điện cho Thiên Khê Nghiên.

Thiên Khê Nghiên nói đúng, sau khi cô xem xong đúng là sẽ gọi điện cho cô ta thật.

Chẳng phải vì cái gì khác, nếu như đúng là Tân Mạc Ngôn và Thiên Khê Nghiên có con với nhau vậy thì bản thân cô nhất định sẽ đưa Thư Nha biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt của Tân Mạc Ngôn, nhất định, chắc chắn.

“Em đừng gọi….” Tân Mạc Ngôn giơ tay lên nắm lấy cổ tay cô.

“Em đã nói rồi.”

Cuộc gọi đã được gọi đi, Thiên Hân Vũ còn chưa lên tiếng, đầu dây bên kia đã truyền lại tiếng nóit của Thiên Khê Nghiên.

Tân Mạc Ngôn định lên tiếng để cho Thiên Khê Nghiên thấy sự tồn tại của bản thân, trước khi chân tướng sự việc chưa được điều tra rõ ràng, anh không thể để cho Thiên Khê Nghiên muốn nói gì bên tai Thiên Hân Vũ thì nói.

Nhưng Thiên Hân Vũ đã giơ tay che miệng Tân Mạc Ngôn lại, bàn tay cô đang run lên, cho thấy chủ nhân đang có tâm trạng rất hỗn loạn.

“Em muốn nói gì thì nói thẳng đi, chị đọc được tin tức rồi.” Thiên Hân Vũ vẫn giữ giọng nói lạnh lùng.

“Nên là chị muốn nói gì thì cứ nói thẳng đi.” Thiên Khê Nghiên khẽ cười một tiếng.

“Em mang thai rồi?” Thiên Hân Vũ lên tiếng hỏi.

“Một tháng rưỡi rồi.” Thiên Khê Nghiên chắc chắn thừa nhận.

“Đứa bé là của Tân Mạc Ngôn?” Thiên Hân Vũ cảm nhật một cú đau chạy từ tai vào tới trái tim, khiến cho cô ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn.

Tân Mạc Ngôn bên cạnh lắc đầu lia lịa, anh dùng lực muốn chứng minh sự trong sạch của bản thân.

Thiên Hân Vũ không để cho anh nói thì anh cũng không muốn làm cô thất vọng, anh chỉ mong cô đừng quên lúc nãy đã nói là sẽ tin anh.

“Chị hỏi Tân Mạc Ngôn ấy, anh ấy còn nhớ cái đêm giông bão sấm chớp cách đây nửa tháng không, nếu anh ấy nhớ thì chị có thể hỏi anh ấy, đứa trẻ trong bụng em có phải của anh ấy không….”

“Nếu anh ấy không nhớ thì sao?” bàn tay cầm điện thoại của Thiên Hân Vũ tê cứng cả đi.

“Vậy thì em sẽ dùng ảnh và video trong tay mình để nhắc nhở anh ấy.” Thiên Khê Nghiên nói nhẹ nhàng, trong giọng nói thể hiện rõ rằng cô ta đã có âm mưu từ trước, điều này khiến Thiên Hân Vũ lạnh cả sống lưng.