Editor: Dánh
Cô không tin Lâm Thư Mặc là loại người này.
"Anh lừa em." Kiều Nguyệt lau lau nước mắt, hung hăng trừng hắn, "Anh nhất định đang lừa em."
Cô sốt ruột đi lên trước, duỗi tay muốn cầm tay hắn.
Lâm Thư Mặc tránh tay cô lui về sau, do dự trong ánh mắt đã biến mất, thanh âm hắn lạnh nhạt bình tĩnh, "Nguyệt Nguyệt, chúng ta chia tay đi, về sau em đừng tìm anh nữa."
Sắc mặt cùng thanh âm anh đều lạnh, Kiều Nguyệt chậm rãi buông tay, ngây ra nhìn hắn.
"Em đi đi." Lâm Thư Mặc nhìn Kiều Nguyệt, lần nữa mở miệng.
Kiều Nguyệt rốt cuộc tin những gì cô vừa thấy đều là thật, Lâm Thư Mặc thật sự thích người khác, hắn vừa cùng người khác ... ngủ chung.
"Anh cùng cô ta, khi nào anh cùng cô ta ở bên nhau?" Giọng nói cô run run, hai mắt hồng hồng nhìn chằm chằm Lâm Thư Mặc, khăng khăng muốn một đáp án.
Sau khi trầm mặc thật lâu Lâm Thư Mặc mới nói: "Em biết những chuyện này có ý nghĩa gì đâu."
"Đương nhiên là có." Kiều Nguyệt cắn môi, tay nắm chặt cặp sách trên người, nỗ lực làm bản thân bình tĩnh lại.
Không khí giữa hai người trở nên yên tĩnh. Lâm Thư Mặc nhìn Kiều Nguyệt, thấy cô chấp nhất muốn nghe, rũ mắt nói: "Anh cùng cô ấy trong thời gian này có tiếp xúc trong công việc, thời gian dài liền thích nhau."
Hắn giống như đang nói chuyện phiếm, là một chuyện vô cùng bình thường.
Hai người từ nhỏ lớn lên cùng nhau, Kiều Nguyệt trước kia xem Lâm Thư Mặc như anh trai, rất để ý anh, cô biết ngôn hành cử chỉ của anh đại biểu ý gì.
"Anh nói dối." Kiều Nguyệt đi lên trước một bước, "Thư Mặc, anh vốn không thích người phụ nữ đó, anh không thích cô ta. Nếu anh thật sự thích cô ấy, hiện tại anh sẽ không ..."
"Vậy thì sao?" Lâm Thư Mặc lãnh đạm ngắt lời Kiều Nguyệt, "Nguyệt Nguyệt, cho dù anh thật sự không thích cô ấy nhưng bây giờ cô ấy đã là người phụ nữ của anh."
Mọi lời nói của Kiều Nguyệt đều nghẹn lại, hốc mắt cô đầy nước mắt, gắt gao cắn môi, liều mạng không cho nước mắt rơi xuống.
Hắn nói đúng, cho dù hắn không thích người phụ nữ đó nhưng hắn đã cùng cô ta ngủ chung.
Lâm Thư Mặc nhắm mắt, nhẫn tâm nói: "Ở bên cô ấy, cô ấy có thể trợ giúp sự nghiệp cho anh. Còn em? Em ngoài thêm gánh nặng cho anh thì em làm được gì?"
Kiều Nguyệt không nhịn xuống được, nước mắt chảy xuống, "Nhưng anh đã nói thích em nhất, mãi mãi chỉ thích em một người, anh sẽ không có người khác. Anh nói sẽ luôn luôn sủng em, sẽ không để em chịu một chút ủy khuất nào."
Tầm mắt cô ngày càng mơ hồ, nước mắt chảy qua gương mặt, có chút nóng. Cô đã không thấy rõ mặt Lâm Thư Mặc nhưng miệng vẫn không ngừng lặp lại hứa hẹn trước kia của hắn: "Anh còn nói, còn nói sẽ mua nhà ở Nghi Thành, muốn em dọn vào ở cùng anh. Về sau chuyện trong nhà đều để em quản lí, chuyện gì cũng để em quyết định. Thư Mặc, những lời này anh đều quên hết rồi sao?"
Tay Lâm Thư Mặc cắm trong túi quần dần nắm chặt thành nắm đấm, hắn cực lực ép xuống sự nhói đau trong tim, khẽ cười một tiếng nói: "Lời đàn ông nói em cũng tin? Những lời như thế đều để dụ dỗ những cô nữ sinh ngây thơ như em thôi."
Không dám tiếp tục nhìn mặt cô, Lâm Thư Mặc quay mặt đi, "Chuyện của chúng ta dừng ở đây, cô ấy còn đang đợi anh."
Kiều Nguyệt nhìn hắn xoay người đi không chút do dự, thẳng đến cánh cửa đóng lại trước mặt cô thì cô vẫn còn đang ngây người ra.
Không biết bản thân làm sao rời khỏi chung cư của Lâm Thư Mặc. Đầu Kiều Nguyệt trống rỗng, cô đi chậm đến công viên nhỏ trong trường học.
Ngẩng đầu nhìn thoáng qua nơi này, Kiều Nguyệt nhớ ra nơi này là nơi cô cùng Lâm Thư Mặc thường hẹn hò khi hai người ở bên nhau.
Kiều Nguyệt chậm rãi ngồi xổm xuống, yên lặng rơi nước mắt. Ngực rất đau, yết hầu cũng giống như bị thứ gì đè lên.
Cô rất khó chịu, chưa từng khó chịu đến như vậy.
Kiều Nguyệt ban đầu còn nhỏ giọng nức nở, sau đó càng khóc càng lớn. Có người đi ngang qua cô nhưng cũng chỉ liếc mắt rồi liền rời đi.
Sắc trời dần tối sầm xuống, nhiệt độ ban đêm hơi thấp. Kiều Nguyệt ngồi xổm khóc đã lâu, cô muốn dừng lại nhưng nước mắt không nghe lời cứ chảy không ngừng.
Khi Thương Yến tìm thấy Kiều Nguyệt đã là 8 giờ tối. Anh nhìn cô gái nhỏ ngồi xổm trên đất co thành một đoàn, nghe tiếng cô nức nở, tức giận trong lòng dâng lên.
Anh chỉ kêu Lâm Thư Mặc cùng Kiều Nguyệt chia tay, không kêu Lâm Thư Mặc chọc Kiều Nguyệt khóc.
"Nguyệt Nguyệt." Anh đi đến bên người Kiều Nguyệt, ngồi xổm xuống duỗi tay nâng mặt cô lên.
Mặt cô gái nhỏ đầy nước mắt, đôi mắt khóc đến vừa đỏ vừa sưng, nhìn đáng thương vô cùng.
Ngực Thương Yến nhói đau, anh cởi áo khoác trên người mình khoác lên cho cô.
Cô gái nhỏ cả người nhỏ xinh, áo khoác anh có thể hoàn toàn bao bọc lấy cô.
Nhìn cô mặc quần áo của mình khiến tâm tình Thương Yến rất tốt. Lau nước mắt cho cô, anh dịu dàng dỗ dành: "Đừng khóc."
Kiều Nguyệt khóc đến tay chân mềm nhũn. Cô nghe thấy thanh âm quen thuộc, cố gắng mở mắt nhìn người đàn ông trước mặt, nức nở nói: "Thương Yến, anh tới rồi."
Cô khóc đã lâu, thanh âm hoàn toàn nghẹn ngào khàn khàn.
"Mỗi ngày anh đều đến đại học A, anh muốn nhìn thấy em." Thương Yến cầm khăn giấy, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô, động tác anh đã thuần thục hơn trước kia.
Nghe thanh âm Thương Yến, Kiều Nguyệt không biết vì sao cô càng muốn khóc.
Giờ phút này cô hoàn toàn quên bản thân vô cùng chán ghét anh, duỗi tay nắm tay anh, nức nở nói: "Thương Yến, Thư Mặc không cần tôi nữa, tôi rất khó chịu."
Sắc mặt Thương Yến trầm xuống, "Anh biết."
Cô gái nhỏ khóc vì người đàn ông khác, trong lòng nghẹn một cổ khí nhưng anh lại không thể mắng cô, không thể cảnh cáo cô không được khóc vì người đàn ông khác.
Bởi vì anh không nỡ. Xem cô đau lòng như vậy, anh không nhẫn tâm nói lời lạnh lùng với cô.
Thương Yến sửa sang đầu tóc cho cô, bế cô lên, "Anh đưa em về nhà."
Khóc lâu như vậy Kiều Nguyệt cũng đã mệt, cô nằm trong ngực Thương Yến, không muốn quan tâm chuyện gì nữa.
Bị đưa đến một nơi xa lạ Kiều Nguyệt cũng không có cảm giác sợ hãi, cô cúi đầu trầm mặc không nói chuyện.
Thương Yến nhìn sắc mặt mệt mỏi của cô, xoa đầu cô, "Có mệt không?"
Đáp lại anh là tiếng khóc của Kiều Nguyệt.
Thương Yến nghe cô càng khóc càng lớn, tay sờ mặt cô trở nên cứng đờ.
"Vì sao lại thích người khác."
"Anh ấy đã nói chỉ thích một mình tôi."
"Kẻ lừa đảo, kẻ lừa đảo."
. . .
Kiều Nguyệt vừa khóc vừa đánh người bên cạnh, ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh, "Kẻ lừa đảo! Tên khốn khiếp!"
Mắng vài câu vẫn không thoải mái, cô bắt lấy tay anh dùng sức cắn.
Thương Yến: "..."
(Lời editor: Thương Yến: Nằm không cũng trúng đạn)
Cúi đầu nhìn cảm xúc kích động Kiều Nguyệt, Thương Yến nhẹ nhàng ôm cô dỗ dành: "Nguyệt Nguyệt, đừng khóc. Anh mãi mãi sẽ không lừa em, anh sẽ dưỡng em cả đời. Chỉ dưỡng em một người, không dưỡng người khác."
(Editor spoil: Anh nói câu này nói được làm được nha mng, đến tận ngoại truyện anh lôi câu này ra chứng minh với nữ9 mình nói được làm được 🤣)
"Tôi không tin anh, kẻ lừa đảo!" Kiều Nguyệt hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn anh rống.
Rống xong cô vẫn khó chịu, gắt gao ôm eo Thương Yến, đem mặt chôn vào ngực anh khóc lớn, khóc đến không nói được lời nào.
Thương Yến vẫn ở bên dịu dàng dỗ dành, dần dần anh phát hiện càng dỗ thì cô gái nhỏ khóc càng lớn.
Cuối cùng anh trầm mặc không nói nữa, vỗ nhẹ lưng cô. Đến khi không nghe tiếng cô khóc nữa, trong lòng anh thở dài nhẹ nhõm, cảm giác không thoái mái cũng biến mất.
"Nguyệt Nguyệt?" Thương Yến ôm eo cô, cẩn thận nâng mặt cô lên.
"Kẻ lừa đảo." Kiều Nguyệt nhắm hai mắt nói thầm một câu, sau đó thực mau lại phát ra tiếng thở đều đều.
Cô gái nhỏ nhắm hai mắt, mềm mại ngoan ngoãn nằm trong ngực anh, trong miệng thỉnh thoảng nói mớ.
Thương Yến không biết những người phụ nữ khác như thế nào, anh chỉ biết khi anh nhìn dáng vẻ này của cô gái nhỏ, trong lòng có cảm giác nói không nên lời, càng muốn dưỡng cô, mỗi ngày đem cô theo bên người.
"Nguyệt Nguyệt." Thương Yến nhẹ giọng kêu tên cô, chọc chọc vài cái trên mặt cô, ngữ khí sung sướng, "Em về sau là của anh, anh sẽ dưỡng em cả đời."
...
Khi Kiều Nguyệt mở mắt, đầu óc hỗn độn, qua rất lâu mới hồi phục tinh thần. Mặt Lâm Thư Mặc lại hiện ra trước mắt, cô sốt ruột tìm di dộng muốn gọi điện thoại cho hắn.
Mở danh bạ, nhìn số di động của Lâm Thư Mặc, Kiều Nguyệt ngây ngốc, nước mắt lại chảy xuống.
Hắn đã có người khác, không cần cô nữa. Cô còn gọi điện thoại cho anh ta làm gì?
Kiều Nguyệt vứt di động, ôm tay mình thút tha thút thít rơi nước mắt, cảm thấy bản thân rất đáng thương.
Khi nghe thấy tiếng mở cửa, cô theo bản năng ngẩng đầu, tầm mắt mơ hồ thấy Thương Yến đang đi đến.
"Sao lại khóc nữa?" Thương Yến ngồi trên giường, cẩn thận ôm cô vào lòng, cúi đầu hôn mặt cô, "Ngoan, đừng khóc, về sau anh sẽ dưỡng em cả đời."
Kiều Nguyệt vốn đang khóc vô cùng thê thảm, nghe xong lời anh, tiếng khóc bị nghẹn lại, ngây ra nhìn anh.
Lấy khăn tay bỏ vào chậu nước ấm, Thương Yến vắt khăn khô. Anh cúi đầu, đau lòng nhìn hai mắt cô gái nhỏ khóc đến sưng đỏ lên, dùng khăn tay dịu dàng giúp cô lau nước mắt.
Động tác anh rất ôn nhu, nước mắt Kiều Nguyệt ngừng lại nhưng trái tim lại bắt đầu co rút đau đớn. Trước kia Lâm Thư Mặc cũng sẽ đối tốt với cô như vậy, chuyện gì cũng nhường cô, luyến tiếc cô rơi một giọt nước mắt.
Nhưng hắn nói thay lòng liền thay lòng, xoay người liền có người khác.
Kiều Nguyệt hồng mắt, thanh âm mềm mại nghẹn ngào kéo tay Thương Yến, "Làm sao bây giờ, tôi thật khó chịu, ngực rất đau."
Không có Lâm Thư Mặc, cô về sau phải làm sao đây?
Động tác Thương Yến dừng lại, tầm mắt di chuyển xuống, dừng ở nơi nào trên người cô, nhịp tim dần tăng tốc.
"Rất đau?" Thanh âm anh hơi khàn, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm ngực cô gái nhỏ.
Kiều Nguyệt vẫn chìm trong cảm giác thương tâm, cô không để ý thần sắc biến hóa của Thương Yến. Cô gật gật đầu, xoa xoa mũi mình. Cả trái tim vừa nhói vừa đau, khó chịu không muốn động đậy, nhỏ giọng nói: "Thật sự rất đau."
Ánh mắt Thương Yến thay đổi, thanh âm trầm thấp, "Anh giúp em xoa xoa." Anh duỗi tay đặt trên ngực cô, "Xoa xoa liền không đau nữa."
Kiều Nguyệt vẫn đang ngẩn người, đến khi ngực bị xoa nhẹ vài cái mới phản ứng lại.
Tay anh không nặng không nhẹ xoa xoa, cứ vô tình cố ý đụng chạm nơi đó của cô.
Cảm giác nhói đau trong ngực bị Kiều Nguyệt ném ra sau đầu, cô đỏ mặt cầm tay không thành thật của anh, thẹn thùng nói: "Anh anh anh đừng xoa nữa."
Thương Yến gian nan dời tầm mắt, ngón tay không khống chế được nhéo vài cái, xúc cảm mềm mại khiến ngực anh nóng lên.
Thương Yến ngước mắt nhìn Kiều Nguyệt, thanh âm khàn khàn, "Vì sao không cho anh xoa? Nơi này của em bị đau, anh xoa chút liền tốt."
Nơi đó của cô gái nhỏ mềm như vậy, anh có thể giúp cô xoa cả đêm cũng được.