Editor: Dánh
Kiều Nguyệt bị sự vô sỉ của anh khiến cho tức đến nghiến răng nghiến lợi, cả người nóng bừng do xấu hổ.
Cô nhìn Thương Yến, thấy vẻ mặt nghiêm túc của anh, thực sự cho rằng ngực cô đau anh "xoa xoa" có thể tốt lên.
Kiều Nguyệt trợn mắt trừng anh, "Anh cố ý đúng không? Anh muốn chiếm tiện nghi của tôi đúng không?"
Nghe ra sự tức giận trong giọng cô, Thương Yến biết cô thực sự giận rồi. Lòng bàn tay nhẹ vuốt ve, trong lòng anh thấy đáng tiếc. Nơi đó của cô gái nhỏ mềm như vậy, nhưng hình như cô không thích anh giúp cô xoa xoa.
Thu lại tay đang đặt trên ngực cô, Thương Yến xem hai mắt cô sưng lên do khóc, sờ sờ mặt cô, lắc đầu, "Anh không có cố tình chiếm tiện nghi của em. Ngực em đau, anh chỉ muốn giúp em xoa vài cái."
Kiều Nguyệt nhẫn nhịn một hồi vẫn nhịn không nổi, cất cao giọng: "Còn nói không chiếm tiện nghi của tôi?! Anh biết rõ tôi nói ngực đau không phải ý đó ngực đau!"
Bị Thương Yến làm loạn một hồi, sự khó chịu trong lòng Kiều Nguyệt giảm một chút. Cô nhìn Thương Yến, tức giận đến muốn đánh anh cắn anh.
Thấy cô gái nhỏ khôi phục chút thần thái, không giống vừa rồi vẻ mặt âm u không vui, cảm xúc thương tâm, Thương Yến yên tâm.
Nhưng nghe lời cô nói, mày anh hơi nhíu, nắm tay cô đặt lên ngực mình.
Thương Yến cầm bàn tay mềm mại của cô đặt lên ngực mình xoa vài cái.
Cho dù cách một lớp quần áo, anh cũng cảm giác được phần da thịt được cô gái nhỏ vuốt ve rất thoải mái.
"Nguyệt Nguyệt, giống nhau." Ngữ khí Thương Yến nghiêm túc, "Anh nhìn em khóc, ngực anh cũng đau cũng khó chịu, nhưng được em xoa vài cái liền tốt hơn."
Thần sắc anh nghiêm túc, nói xong lại đè tay Kiều Nguyệt, bắt đầu xoa ngực mình, trong miệng tiếp tục nêu cảm thụ của bản thân: "Em xoa ngực anh vài cái, ngực anh không chỉ tốt lên còn có cảm giác tê tê dại dại, vô cùng thoải mái."
"Anh nói bậy bạ gì đó?" Kiều Nguyệt vặn vẹo cơ thể trong lòng anh, cả người không tự nhiên, "Tôi khóc thì anh khó chịu gì chứ?"
Người đàn ông này vì muốn chiếm tiện nghi của cô mà lời gì cũng nói ra được.
Kiều Nguyệt bị Thương Yến ôm vào ngực, ngửi hương vị vừa xa lạ vừa quen thuộc trên người anh, trong lòng cô có cảm giác xấu hổ nói không nên lời.
Trên tay dùng sức đẩy ngực anh, Kiều Nguyệt rầu rĩ nói: "Anh buông tôi ra, tôi không cần anh ôm."
Thân thể cô không ngừng vặn vẹo giãy giụa muốn thoát khỏi cái ôm của anh.
Thương Yến vỗ lưng cô, dỗ dành: "Ngoan, đừng nháo."
Tay anh ôm mặt Kiều Nguyệt, không thấy cô khóc, trong lòng khẽ thở phào, đầy mặt nghi hoặc nói: "Em khóc vì sao anh không thể khó chịu? Anh không chỉ khó chịu, ngực anh còn đau đến mức thở không nổi."
Thần sắc Thương Yến nghiêm túc, nhịn không được cúi xuống cắn chóp mũi cô, "Nguyệt Nguyệt, anh sống 30 năm, trước giờ chưa từng đau lòng vì ai, em là người đầu tiên."
Anh tạm dừng, suy nghĩ một lúc lại nói: "Cũng là người duy nhất."
Trên đời này anh chỉ nghĩ dưỡng cô gái của anh một người, cũng chỉ có cô mới có thể ảnh hưởng cảm xúc của anh.
Vẻ ngoài Thương Yến vốn xuất chúng, cả người lại mang theo khí chất của người đàn ông thành thục, hiện tại lại nghiêm túc "thả thính" khiến trong lòng Kiều Nguyệt không được tự nhiên.
Giờ phút này trong đầu cô không còn nghĩ đến chuyện Lâm Thư Mặc ngoại tình bỏ rơi cô, mà lại chú ý một chuyện khác.
Cô đã đồng ý qua với Thương Yến, nếu ngày nào đó Thư Mặc bỏ rơi cô, cô phải ở bên Thương Yến, nguyện ý bị anh bao nuôi.
Trái tim Kiều Nguyệt nhảy thình thịch, không phải do thẹn thùng mà là bị dọa.
Làm, làm sao đây? Cho dù chia tay Lâm Thư Mặc, cô cũng không muốn bị Thương Yến bao nuôi.
"Thương Yến ..." Kiều Nguyệt kéo quần áo anh, bất lực sợ hãi kêu tên anh.
Cô muốn nói cho anh, bản thân không muốn bị anh bao nuôi. Nhưng lời nói ở trong miệng hồi lâu vẫn không dám nói ra, chỉ có thể ngây ngốc nhìn người đàn ông trước mặt.
"Hửm?" Thanh âm cô gái nhỏ mềm mại kêu tên anh, anh rất thích điều này.
Thương Yến thấy thân thể cô khẽ run, môi cũng có chút trắng bệch, tay bế cô lên, một tay đỡ eo cô, "Không thoải mái chỗ nào sao?"
"Không có không thoái mái." Kiều Nguyệt dùng sức muốn bẻ tay anh ra, "Anh thả tôi xuống, tôi tự đi."
"Không thả, anh thích ôm em như vậy." Tay Thương Yến đang đỡ eo cô di chuyển xuống, chạm vào nơi đẫy đà nhiều thịt của cô*, trên tay dùng sức nhéo, ngữ khí sung sướng khàn khàn: "Nguyệt Nguyệt, nơi này của em cũng thật mềm."
*Mông Kiều Nguyệt đó ạ
Trừ bỏ nơi đó ở phía trên, phía dưới này của cô cũng thực mềm mại, làm anh yêu thích không muốn buông tay. Từ nay anh có thể mỗi ngày sờ cô gái của anh, muốn lúc nào sờ đều được.
"Anh không thể đụng nơi này!" Kiều Nguyệt gấp đến mức rống anh, "Khốn khiếp, lưu manh!"
Sự kháng cự của cô càng tăng, cố gắng muốn thoát khỏi cái ôm của anh. Đáng tiếc sự giãy dụa của cô đều bị Thương Yến dễ như trở bàn tay ngăn lại.
Thương Yến hôn mặt cô, "Nguyệt Nguyệt, em phải ngoan ngoãn nghe lời."
Nghe cô gái nhỏ không cho anh xoa nơi này, lại không cho đụng nơi kia, Thương Yến cảm thấy bản thân nên nhắc nhở cô, hiện tại cô là người anh dưỡng, anh tùy thời có thể ôm cô, sờ cô, hôn bất kì chỗ nào trên người cô.
Xoa đầu cô, Thương Yến nói: "Hiện tại em là người của anh."
Tâm tình anh rất tốt, từng chữ nói ra đều mang theo sự sung sướng thỏa mãn, "Nguyệt Nguyệt, từ này em là người anh dưỡng. Em yên tâm, trước giờ anh là người nói được làm được, chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, anh sẽ dưỡng em cả đời. Ngoài em ra, anh không dưỡng ai khác."
Trên đời này chỉ có một Kiều Nguyệt có thể làm anh cam tâm tình nguyện hạ mình dỗ dành cô, muốn dưỡng cô.
Nghe xong lời anh, Kiều Nguyệt ngơ ngẩn nhìn anh, cả trái tim đều trở nên lạnh lẽo.
Hốc mắt cô nóng lên. Tưởng rằng chuyện bị Lâm Thư Mặc bỏ rơi đã là chuyện khổ sở nhất, nhưng hiện tại cô còn chưa kịp vì chuyện này khổ sở lại bị chuyện Thương Yến bao nuôi khiến cho lo sợ, trong lòng hoảng loạn khó chiu.
Nước mắt đột nhiên rơi, Kiều Nguyệt không biết làm sao mới có thể khiến Thương Yến từ bỏ ý định bao nuôi cô.
Không lẽ cô thật sự phải để Thương Yến bao nuôi, thẳng đến khi anh chơi chán cô rồi đá văng cô?
Kiều Nguyệt càng nghĩ càng đau lòng. Cô nằm trong lồng ngực Thương Yến, khó chịu khóc lớn lên.
Vì sao cô đáng thương như vậy, thất tình còn không kịp có thời gian đau lòng lại bị một tên bệnh thần kinh phiền lấy.
"Tôi phải làm sao đây?" Cô khóc đến đáng thương vô cùng, trong miệng không ngừng lặp lại lời này.
Thương Yến vừa nhắc chuyện muốn dưỡng cô, phát hiện cô lại đột nhiên khóc rồi.
Nghĩ rằng cô gái nhỏ muốn đổi ý, không muốn bị anh dưỡng. Sắc mặt Thương Yến vừa trầm xuống lại nghe lời nói mê mang cùng bất an của cô, biểu tình Thương Yến giật mình, thực mau lại dịu dàng xuống.
Anh cầm khăn tay lau nước mắt cho cô, "Nguyệt Nguyệt, em đừng khóc, anh sẽ luôn ở bên em. Em lo học tập tốt, sau này ngoan ngoãn ở bên anh, những chuyện khác đều không cần lo, có anh giải quyết giúp em."
Lời anh nói càng khiến Kiều Nguyệt khóc thảm hơn. Cô nắm chặt tay anh, vừa đáng thương nhìn anh vừa rơi nước mắt.
Làm sao bây giờ, cô hình như không thoát khỏi Thương Yến được.
Nước mắt cô gái nhỏ càng lau càng nhiều, cả người Thương Yến không thoái mái. Anh không hiểu sao cô gái nhỏ có nhiều nước mắt như vậy.
Nghĩ rằng Kiều Nguyệt còn đang đau lòng vì chuyện của Lâm Thư Mặc, trong lòng Thương Yến chua lòm, cả người khó chịu.
Anh muốn uy hiếp Kiều Nguyệt, không thể vì tên đàn ông Lâm Thư Mặc khóc. Nhưng lời anh vừa đến miệng, nhìn khuôn mặt khóc đến đáng thương hề hề của cô, lại không nói nên lời được.
Cuối cùng anh vẫn không nỡ nặng lời với cô, ôm cô gái nhỏ, không ngừng dỗ dành cô lau nước mắt cho cô.
Kiều Nguyệt không biết bản thân khóc bao lâu, đến khi nước mắt cô dần ngừng lại, bụng phát ra tiếng "lộc cộc, lộc cộc".
Mặt cô đỏ lên, không rảnh lại đau lòng khổ sở, kéo tay Thương Yến, thanh âm mềm mại khàn khàn, "Tôi đói."
Giữa trưa hôm nay cô chỉ tùy tiện ăn chút gì đó, buổi chiều không ăn cơm, lại khóc lâu như vậy. Hiện tại đã đói đến mức trước mắt biến thành màu đen.
Thương Yến thấy cô ngừng khóc, cảm giác không thoái mái mới biến mất. Đặt tay lên bụng cô vuốt ve, "Anh lập tức dẫn em đi ăn cơm."
Anh ôm Kiều Nguyệt ra khỏi phòng ngủ.
"Anh thả tôi xuống đi, tôi tự mình đi." Kiều Nguyệt không ngừng đẩy anh.
Thương Yến không để ý lời cô, đến khi đem cô ôm đến bàn ăn vẫn không thả cô xuống.
Anh ôm Kiều Nguyệt vào lòng, giúp cô gắp đồ ăn múc canh, cúi đầu hôn môi cô, "Tất cả đều là món em thích."
Kiều Nguyệt quá đói bụng, cô không quan tâm mình đang nằm trong ngực Thương Yến, bưng lên chén đũa nhét đồ ăn đầy miệng.
Kiều Nguyệt vốn rất đói, đầu bếp nhà Thương Yến còn là đầu bếp năm sao, hương vị đồ ăn cực ngon. Đầu lưỡi cô vừa nếm được hương vị liền không thể ngừng ăn.
"Ăn từ từ thôi, đều là của em." Thương Yến cầm khăn giấy, giúp cô lau vết bẩn bên miệng.
Thì ra nhìn cô gái nhỏ ăn cơm cũng có thể khiến tâm tình anh tốt đến như vậy. Cả trái tim đều mềm mại. Hình như so với tưởng tượng của anh, anh càng thích cô gái nhỏ hơn.
Ánh mắt Thương Yến nhìn Kiều Nguyệt có chút si mê. Vì sao anh không gặp Kiều Nguyệt sớm hơn? Nếu thời điểm cô gái nhỏ vừa sinh ra anh liền đem về nhà, thế thì anh có thể đem cô dưỡng lớn.
Kiều Nguyệt ăn hết đồ ăn trên bàn mới cảm thấy bụng đã no. cô nhìn chén dĩa trơn bóng trên bàn, đỏ mặt xấu hổ nói: "Tôi ăn no rồi."
Thương Yến hồi thần, xoa xoa bụng cô, "Còn đói không?"
"Không, không đói." Kiều Nguyệt cảm thấy thực mất mặt.
Thương Yến không biết sự xấu hổ trong lòng cô gái nhỏ, anh ôm Kiều Nguyệt vào phòng tắm, cuối cùng cũng thả cô xuống, "Anh đã chuẩn bị nước ấm, em tắm trước đi."
Nhìn thân thể nho nhỏ của Kiều Nguyệt, ngữ khí Thương Yến hơi khàn, cúi đầu cắn tai cô, "Nguyệt Nguyệt, anh tắm giúp em được không?"
Trên người cô gái nhỏ thơm mềm như vậy, anh muốn mỗi ngày đều giúp cô tắm.
"Anh đi ra ngoài!" Kiều Nguyệt trừng anh, dùng sức đẩy ra ngoài, "Sầm" đóng cửa lại.
Lăn lộn cả ngày, Kiều Nguyệt thật sự có hơi mệt, hiện tại cô không còn sức để đau lòng.
Kiều Nguyệt tắm xong đã là một tiếng rưỡi sau.
Mặc vào quần áo Thương Yến chuẩn bị, ánh mắt cô hơi ngừng. Bộ đồ ngủ này, còn có ... đồ lót, đều là kiểu dáng cô thích, Thương Yến làm sao biết?
Cô đỏ mặt, vừa mở cửa phòng tắm đã bị người ôm lên.
Kiều Nguyệt theo phản xạ ôm cổ anh, tức giận trừng anh, "Anh muốn hù chết tôi sao?"
Thương Yến ôm cô đi vào phòng ngủ, dịu dàng nói: "Anh sao nỡ hù chết em? Anh chỉ muốn dưỡng em để mỗi ngày đều có thể nhìn thấy em."
Bị ôm lên giường, Kiều Nguyệt nhìn chằm chằm mặt Thương Yến, thấy anh thật sự không phải nói móc cô mới không nhịn được nói thầm: "Không biết là ngốc thật hay giả vờ, lại đem lời tôi nói tưởng thật."
Thương Yến sờ mặt cô, mở ra ngăn kéo tủ đầu giường, ở bên trong lấy ra bất động sản mình sở hữu cùng chìa khóa xe, thẻ ngân hàng.
Anh nhìn Kiều Nguyệt, sắc mặt nghiêm túc, cả lỗ tai đều biến hồng, ngữ khí cứng đờ không tự nhiên: "Nguyệt Nguyệt, về sau những thứ này đều là của em, để em quản lí."
Kiều Nguyệt nhìn giấy tờ bất động sản, chìa khóa xe cùng thẻ ngân hàng đầy bàn. Sắc mặt cô mờ mịt, không hiểu Thương Yến muốn làm gì.
******************************
Lời editor: Chào mọi người, 2 ngày nay mình không có thời gian edit truyện. Thứ nhất vì mình đang học 12 á nên việc học cũng bận, trường mình cũng đi học lại bình thường rồi nên một ngày mình không nhiều thời gian rảnh edit truyện nữa. Thứ hai là mình cũng đang làm việc tại nhà cho người khác nữa, hôm nay vừa bị sếp hối việc vì cả tháng trời mới xong 1/10 công việc ╥.╥. Nên mình nghĩ thời gian rảnh sẽ dồn vào việc học và việc làm nhiều hơn, nếu cuối tuần vẫn còn dư thời gian sẽ edit cho mọi người nhé. Mọi người đừng bỏ truyện nhé (˚ ˃̣̣̥᷄⌓˂̣̣̥᷅ ) hic nể tình lúc trước một ngày mình up 2 chương có khi 3 chương mà thông cảm cho mình nhé (';︵;') Love you all (˘³˘)♥