Giang Tây Long kéo cô lên từ mặt đất, đem cô ôm vào trong ngực: "Cảnh Trí, không có chuyện gì, tất cả đều đã qua rồi". Anh cảm thấy cực kì đau lòng, làm sao cô có thể chịu đựng được người khác sỉ nhục mình nhiều lần như thế, cái gì cũng chịu đựng một mình, không chịu hé miệng nửa lời.

Nếu như không phải anh đuổi theo đến đây, nhìn thấy tình cảnh này thì cô dời khỏi nhà họ Cung kiểu gì?

Một người phụ nữ dáng vẻ chật vật, một thân một mình, nguy hiểm biết nhường nào? Người đàn ông kia tự nhận là chồng của cô, vậy mà lại đối xử với vợ mình như người xa lạ, tuyệt tình đến như thế. Khi thấy người đó nghiêm túc tuyên bố chủ quyền với cô, cùng với việc nói chuyện về những dấu hôn trêи người cô, anh còn tưởng giữa hai vợ chồng bọn họ có tình cảm. Nào ngờ, hiện thực chứng minh cho anh thấy, giữa bọn họ không có bất kì thứ gì.

Giang Tây Long đưa tay nâng mặt cô, ấn vào ngực mình, nhẹ nhàng vỗ sau lưng: "Nếu muốn khóc, em có thể dựa vào ngực của anh, đem mặt che đi, ai cũng sẽ không thấy được dáng vẻ khóc của em. Cảnh Trí, không cần sợ, anh vẫn luôn bên cạnh em."

Lê Cảnh Trí bị giội nước, cả người đều lạnh, tay chân tím ngắt, mặc dù được ôm chặt nhưng cũng không thể nào xua đi bớt giá lạnh.

Má cô kề sát bên ngực anh, cảm nhận được nhiệt độ của anh, nghe được tiếng trái tim đập.

Không thể khống chế cảm xúc lại được, Lê Cảnh Trí cuối cùng cũng ở trong lồng ngực quen thuộc khóc rống lên, nước mắt không ngừng chảy ra làm ướt cả sơ mi của anh.

Giang Tây Long một tay ôm cô, một tay vỗ nhẹ sau ưng an ủi: "Không sao, không sao nữa rồi, đừng sợ, để anh đưa em về."

Cô cúi đầu khóc ở trong ngực anh, như một con thú nhỏ bị thương, thỉnh thoảng lại thút thít.

Cô thấp giọng: "Tại sao, tại sao...."

Rõ ràng là cô chẳng làm gì, tại sao tất cả đều là do cô gánh chịu.

Ba năm trước là thế, ba năm sau vẫn là thế.

Giang Tây Long ôm cô, cô hỏi một tiếng, anh trả lời một tiếng,"Không liên quan đến em, không liên quan đến em,..." Anh thề sau này nhất định anh sẽ bảo vệ cô thật tốt.

.......................

Lăng Ý bỏ lại Lê Cảnh Trí, lái xe, đứng bên đường hút liên tiếp ba điếu thuốc.

Trong bóng đêm, hình ảnh người đàn ông tuấn tú, bị sương mù che mờ, khiến người ta không nhìn rõ vẻ mặt hắn.

Đem tàn thuốc ném ra ngoài cửa sổ, đảo bánh lái quay trở lại.

Nói cho cùng hắn vẫn là không yên tâm, cô là phụ nữ , đi lại trêи đường nhỡ gặp sắc lang thì sao.

Nhưng thật không ngờ “con sói” kia lại đến nhanh như vậy.

Từ xa, hắn đã thấy hai người ôm nhau thân thiết, cô đem đầu mình vùi vào trong ngực Giang Tây Long.

Dưới ánh đèn, thân ảnh của hai người kéo dài ám muội.

Lăng Ý cười nhạt, người phụ nữ kia, căn bản là không cần đến hắn quan tâm. Chỉ là do hắn tự tưởng bở mà thôi.

Hắn không nên đối xử tốt với người phụ nữ này, nếu cô đã có thể vứt bỏ tình yêu trèo lên giường của hắn, bắt hắn kết hôn thì tâm tư khẳng định không đơn giản như vậy. Mới về nước không lâu mà đã quay lại với bạn trai cũ. Chỉ thiếu chút nữa hắn đã bị vẻ ngoài ngây thơ của cô đánh lừa.

Ánh mắt của Lăng Ý thâm trầm, Lê Cảnh Trí, là cô trêu trọc tôi trước, hiện tại lại muốn quay lại với người yêu cũ sao? Không dễ như vậy đâu.

Cái giá của việc ly hôn chỉ sợ cô không trả nổi thôi.

Lê Cảnh Trí, tôi sẽ chờ đến lúc cô đến cầu xin tôi.