Lê Cảnh Trí khóc thật lâu, tâm trạng mới ổn định lại.

Cô cẩn thận thoát ra từ trong lồng ngực Giang Tây Long, có chút lúng túng.

Lúc trước bởi vì sự kiện kia, cô chia tay Giang Tây Long, gả cho Lăng Ý. Thật vất vả mới có thể qua được ba năm, trong lòng cô đã buông xuống, không nghĩ rằng lại để cho Giang Tây Long liên tiếp nhìn thấy bộ dạng chật vật của mình.

Giang Tây Long nhìn dáng vẻ của cô, không nhịn được cười, đầu ngón tay chạm khẽ: "Mèo con khóc nhè".

Động tác quen thuộc, làm cô nhớ lại quá khứ, muốn cười nhưng không cười nổi.

Năm ấy, cô rất thích Giang Tây Long, bây giờ vẫn thế nhưng đã không còn thoải mái, nhiệt tình như xưa.

Thời gian ba năm, trêи vai cô gánh càng nhiều trách nhiệm hơn. Có những thứ khi đã mang lên rồi thì không thể nào bỏ xuống được, ví dụ như cuộc hôn nhân của cô bây giờ. Cô không thể giống như trước đáp lại tình cảm của Giang Tây Long.

Phát hiện ra cảm xúc trầm mặc của Lê Cảnh Trí, Giang Tây Long gọi điện cho Giang Noãn đi qua, rồi đưa các cô đến chỗ ở của em gái.

Bữa tiệc hôm nay, Giang Noãn đi theo Giang Tây Long đến.

Giang Tây Long để Lê Cảnh Trí ngồi bên ghế phụ, lại từ trong xe lấy ra tấm chăn mỏng đắp cho cô, Giang Noãn ngồi phía sau, cả quãng đường đều chơi điện thoại di động.

Lê Cảnh Trí hơi mệt, dựa vào cửa sổ xe ngủ thϊế͙p͙ đi.

Khi đến nơi, Giang Tây Long xuống xe đầu tiên, đi sang phía bên kia, mở cửa xe, vốn không định gọi Lê Cảnh Trí dậy, nhưng vừa tháo dây an toàn cô đã tỉnh. Khi đó mặt hai người gần như dán vào nhau, bầu không khí có chút lúng túng.

Giang Noãn kêu lên một tiếng: "Cả người Cảnh Trí đều ướt đẫm rồi, mau chóng lên trêи thay quần áo thôi, nếu không sẽ bị cảm mất.”

Lê Cảnh Trí tránh Giang Tây Long, sau đó theo Giang Noãn lên trêи nhà.

Trước đây đã từng đến nên cô cũng quen thuộc. Giang Noãn lấy cho cô chiếc áo tắm mới liền đẩy cô vào trong nhà tắm.

Sau khi ra khỏi thang máy, Giang Tây Long không bước vào nhà mà đứng bên ngoài hút thuốc, Giang Noãn trở lại, nhìn thấy khói thuốc lượn lờ xung quanh.

"Anh, có phải anh vẫn không quên được Cảnh Trí đúng không?" Giang Noãn vốn không muốn hỏi nhưng trong lòng cô ấy cảm thấy rất khó chịu.

"Ba năm, anh cũng cho rằng anh đã buông bỏ rồi." Ngón tay thon dài kẹp chặt điếu thuốc lá, ánh lửa lập lòe, vụt sáng vụt tắt.

Mùi thuốc lá nồng nặc, Giang Noãn cướp lấy điếu thuốc, vứt đi: "Thuốc lá không tốt, không nên hút".

"Em vào chăm sóc cho Cảnh Trí đi, anh đi trước, ngày mai mua bữa sáng tới cho hai người, em muốn ăn cái gì?"

"Ba năm qua, tại sao không thấy anh mang bữa sáng đến cho em?" Giang Noãn lầu bầu nói nhỏ:" Cảnh Trí, cô ấy cái gì cũng ăn được, không kén ăn. Có điều ngày mai anh vẫn là nên mua cháo cho cô ấy đi, đêm nay bị như vây chắc chắn cô ấy sẽ thấy không thoải mái."

Giang Tây Long sờ sờ đầu cô, bộ dạng của anh trai tốt: "Cảm ơn".

Cô hất tay anh: "Em không phải vì chỉ vì anh, mà còn vì Cảnh Trí là bạn thân nhất của em".

Lê Cảnh Trí ở trong nhà tắm thật lâu sau mới ra ngoài, Giang Noãn cầm máy sấy tóc đến đưa cho cô: "Ở trong đó lâu như vậy mình còn tưởng cậu ngủ luôn rồi đấy".

"Cả người bị ướt, mình đem người làm ấm lên một chút, ngủ cũng ngon hơn".

"Nhanh sấy tóc đi, không ngày mai lại đau đầu". Tiếng kêu của máy sấy vang lên một lúc, Giang Noãn mới nói tiếp: "Cậu không muốn hỏi anh mình đang ở đâu sao?"