Chap 19: Buổi hẹn hò bất đắc dĩ
Vậy là một cuộc hẹn hò bất đắc dĩ giữa tôi và ông thầy khỉ vàng bắt đầu mà người làm cầu nối chính là mẹ tôi, chưa bao giờ tôi lại mong bố về đến thế, nếu có bố tôi ở nhà thì sẽ chẳng có bất kì thằng con trai nào (trừ họ hàng) dám bén mảng đến trước cổng nhà tôi, chứ đừng nói gì là dẫn tôi đi chơi như thế này. 
Nhưng hiện tại thì mẹ tôi mới là người nắm thế thượng phong nên tôi đành ngậm ngùi nuốt mật đắng. Mang trong mình lửa giận ngùn ngụt nên tôi xả tức bằng cách dậm chân nện thật mạnh xuống đường, khiến ai đi qua cũng phải trố mắt nhìn. 
Cũng phải thôi ai đời một cô gái trông dịu dàng với mái tóc xõa dài ngang vai và bộ váy trắng dễ thương lại có nhưng bước chân voi như thế. Ông thầy khỉ vàng đi bên cạnh nhìn tôi đằng hằng giọng nói:
- E hèm.. em đang bị xếp vào diện cố gắng phá hoại của công đấy, có tức gì thì cũng đừng làm khổ cái đường chứ, nó có tội tình…
- Này, sao đột nhiên thầy lại ngoan ngoãn thế, mẹ em bảo gì thầy cũng nghe à? Sao không từ chối sớm thì giờ em đâu có phải làm khổ cái đường_ tôi bực mình ngắt lời ông thầy
- Tại tôi thích thế _ ông thầy thản nhiên nói
- Ôi trời ơi, điên mất thôi_ tôi ngửa cổ lên trời, ôm mặt than

- Thế bây giờ em muốn đi đâu chơi đây?
- Nhà sách_ quả thật chỉ có nơi đấy khiến tôi vui thôi.
Ông thầy khỉ vàng nhăn mặt cằn nhằn:
- Em là con mọt đấy à, được dịp đi chơi với một người đẹp trai như tôi mà lại vào nhà sách thì còn ra thể thống gì nữa.
- Kệ thầy, em chỉ muốn đến đấy thôi
- Thôi được, vậy tôi sẽ là người quyết định chỗ chơi.
- Ê, em chọn nhà sách cũng là vì thầy đấy, ở nhà sách ít ra thầy cũng được bình yên, chứ ở nơi khác em không đảm bảo thầy được vẹn nguyên về nhà đâu_ Tôi lên tiếng cảnh cáo
- Ok Ok tôi chịu đc hết, giờ đi chứ?
- Nhưng đi đâu cơ ạ?

- Công viên giải trí_ ông thầy đáp gọn lỏn rồi kéo tôi lên xe buýt. 
Tôi bị đẩy vào một chỗ ngồi trên xe, bực mình cằn nhằn:
- Nhà thầy giàu như thế tại sao không đi xế hộp riêng, cùng lắm thì cũng là một con SH chẳng hạn ?
- Đi như vậy cho nó có cảm giác thú vị_ Ông thầy khẽ chép miệng nói. Nghe vậy, tôi trơn mắt nhìn ông thầy, rồi chán nản lắc đầu, đúng là sướng quen rồi nên muốn khổ đây mà.
Nhưng bây giờ tôi lại nghĩ khác có khi ông thầy vì muốn được trưng cái mặt đẹp giai ra để cho lũ con gái trầm trồ, tán thưởng chứ chẳng phải vì thú vị thú viếc gì hết, bằng chứng là ngay lúc này đây, trên chiếc xe buýt màu đỏ dễ thương này, không hẹn mà gặp tất cả các cô gái có mặt trên xe đều hướng ánh mắt về phía… tôi, nhưng lẽ dĩ nhiên là không phải nhìn tôi, mà là nhìn cái ông thầy khỉ vàng lai Tây bên cạnh, rõ chán. 
Tôi nghĩ thầm rồi vội rút cái khẩu trang ra đeo vào và quay mặt ra chỗ khác, phải đề phòng kẻo trên xe có người quen nhận ra tôi thì đảm bảo sáng mai đến trường trên bảng tin sẽ có dòng tít to đùng là "thần đồng hẹn hò với thầy thực tập" lúc ấy thì chắc tôi sẽ càng nổi tiếng hơn. 
Thấy hành động kì quặc của tôi, ông thầy khỉ vàng ngạc nhiên hỏi:
- Em sao vậy ? Say xe à?
- Đâu có, chỉ là em không muốn nổi tiếng dưới tay ông bầu sô là thầy thôi_ tôi lắc đầu chán nản đáp. Ông thầy nghe vậy hơi trố mắt nhìn tôi, định há miệng nói gì đó nhưng lại thôi.
Cuối cùng cái xe chết tiệt ấy cũng dừng lại trước cổng công viên giải trí.Tôi và ông thầy khỉ vàng cùng bước xuống xe mang theo bao ánh mắt tiếc nuối của các cô gái, tôi dang tay vặn vẹo người, cảm thấy dễ chịu hẳn lên.
Ngồi trên xe thật là chật chội, bức bối, không phải là vì xe buýt đã hết chỗ, mà chỉ tại các cô gái cứ thích xúm lại chỗ tôi mà nguyên nhân cũng là do cái ông thầy già kia, tôi bực mình nghĩ rồi khẽ lừ mắt về phía ông thầy khỉ vàng đang nhe răng cười nhăn nhở......