Chap 20: Những tiếng hét 
Part 1: Tiếng hét trong nhà ma
Cái công viên giải trí mà chúng tôi dừng chân là một công viên mới xây dựng khá đẹp, nơi này cái Trang đã từng rủ tôi đến mấy lần nhưng tôi không chơi gì cả mà chỉ ngồi ở gốc cây đọc sách. 
Ông thầy khỉ vàng có vẻ rất vui hồ hởi kéo tôi vào miệng cứ cười không ngớt. Tôi sẵng giọng hỏi:
- Thế giờ chơi trò gì đây, em nói trước rồi đấy nhé, chơi cùng em thầy không thể về nhà nguyên vẹn được đâu
- Đã nói rồi mà, tôi chịu được hết. Chúng ta đến cái đó trước đi_ Ông thầy khẽ cười rồi chỉ tay về phía trước
Và bây giờ thì chúng tôi đang đứng trước cửa ngôi nhà ma. Hai đứa kông nói gì chỉ "dắt díu" nhau vào trong, năm phút sau có một tiếng kêu thất thanh vọng ra từ ngôi nhà ma dễ thương, liền sau đó có một thằng con trai tóc vàng kéo một đứa con gái mặc váy trắng chạy như bay ra khỏi nhà ma. Hai người đó không ai khác chính là ông thầy khỉ vàng và tôi. 
Nhưng tiếng la vừa rồi là của ai nhỉ? Không biết, nghe cuộc nói chuyện này đi
- Này…hà..hà… sao em lại làm thế hả?_ ông thầy khỉ vàng cúi gập người xuống vì mệt hổn hển nói
- Làm cái gì cơ ạ?_ tôi hỏi lại mắt tròn xoe

- Sao em lại đánh cái người giả ma vừa nãy??
- Ô hay thầy hỏi lạ nhỉ? hắn dám giả ma giả quỷ nhát em thì em đánh hắn có gì là xấu.
- Trời ơi, đó là nhà ma, nhà ma đấy, nếu không có người giả làm ma thì còn gì là nhà ma nữa, nếu tôi không kịp kéo em chạy đi thì người ta đã bắt đền rồi
- Hừ, em không cần biết, ai bảo hắn dọa em, mà có bắt đền thì phải bắt đền thầy, tại thầy kéo em vào chỗ quỷ quái đó đấy chứ, lại còn không cả dặn trước thì làm sao em biết đc.
- Em..Hừ, đúng là chịu thua em luôn._ Ông thầy cau mày nói rồi cúi gập người xuống
Quá mệt sau màn chạy maraton, tôi và ông thầy khỉ vàng cùng ngồi xuống gốc cây nghỉ một chút
Té ra tiếng kêu thất thanh vừa rồi là của một nhân viên chuyên đi giả ma, giả quỉ trong nhà ma. Xấu số thế nào lại dọa đúng tôi thế là hắn bị tôi bẻ tay lên gối một cái, đau đớn đến độ hét lên, đúng là đáng thương. híc
Tôi chép miệng nghĩ thầm rồi quay sang ông thầy lên tiếng dò hỏi:
- Vậy chúng ta thôi không chơi nữa hả, về luôn chứ thầy?
- Ai nói thế, chúng ta chơi tiếp đi, còn sớm mà, trò chơi mạo hiểm nhé..._ Thầy Thiên khẽ nhíu mày rồi nhếch mép nói
==================================
Part 2: Tiếng hét..trên chuyến tàu tốc hành
Vậy là chúng tôi tiếp tục hành trình, chơi trò tàu hỏa siêu tốc. Sau một hồi chen lấn, cuối cùng tôi và thầy Thiên cũng mua được hai cái vé và ngồi yên vị trên ghế. Chiếc tàu hoả phóng vụt đi với tốc độ cực nhanh. 
Một lúc sau trên chuyến tàu hỏa ấy độ nhiên có một tiếng hét to kinh khủng vang lên át cả những tiếng la khác, tiếng hét ấy không phải ai khác chính là của thầy Thiên - ông thầy khỉ vàng, nhưng tại sao thầy ấy lại hét to như vậy nhỉ? Hihi tôi biết đấy. 
Khi chuyến tàu tốc hành vừa dừng lại, thầy Thiên và tôi cùng nhau bước xuống, đi qua ông soát vé ông thầy đáng thương của tôi còn nhận được một nụ cười tủm tỉm cùng cái vỗ vai thân tình:
- Sợ lắm hả cậu bé, rõ khổ nhìn cái mặt phờ phạc thế kia cơ mà.
Còn những cô gái xung quanh vừa mới lúc trước còn nhìn ông thầy tôi bằng đôi mắt đắm đuối như con cá chuối, vậy mà bây giờ lại được thay bằng cái nhìn như thể thầy ấy là một tên hifi chính hiệu kèm theo những tiếng xì xào:
- Trông đẹp trai, many thế mà lại….

.........................
tôi cố nín cười lấm lét nhìn khuôn mặt tái mét của ông thầy, xem ra tôi sắp phải chịu một trận lôi đình đây, bởi trong bàn tay của tôi lúc này vẫn còn giữ vài sợi tóc vàng…..
Thầy khỉ vàng khẽ lừ mắt nhìn rồi tức giận đùng đùng bỏ đi lên trước không thèm chờ tôi, nhìn bộ dạng của thầy ấy lúc này tôi phải cố gắng lắm mới có thể nhịn được trận cười chỉ trực phá lên như điên của mình. 
Mặt mũi thì phờ phac, tóc tai thì bù rù, quần áo thì xộc xệch đến là thảm thương. Nhưng dù vậy tôi vẫn không dám cười to lên, bởi điều đó chẳng khác gì việc động vào ổ ong bò vẽ cả, dại gì, tính mạng là trên hết mà. Tôi nghĩ rồi đưa tay lên bụm miệng 
Thế là ông thầy cứ tiếp tục bước những bước hùng hổ về phía trước cả người rung lên vì cố kiềm chế cơn giận, còn tôi thì lon ton chạy sau nhe răng ra cười liên tục, đột nhiên ông thầy khỉ vàng quay phắt lại khiến tôi không kịp thu nụ cười khả ố của mình, giận dữ hét lên:
- Nói mau, sao em lại làm như vậy, hả?
- Làm gì cơ ạ?_ tôi ngây thơ hỏi lại ngước đôi mắt tròn xoe như hòn bi ve lên nhìn con khủng long đang phun lửa
- Đừng có giả ngây nữa, tôi hỏi sao em lại giật tóc tôi, em có biết mái tóc này là sinh mạng của tôi không hả?_ Rồi đưa tay lên đầu vò mái tóc bù rù ông thầy cay đắng nói_ thế mà chỉ tại em mà nó thành ra thế này đây.
Tôi vội đưa tay lên che miệng cố ngăn tràng cười như điên lại, cổ họng phát ra những tiếng khò khè. 
Cuối cùng khi đã trấn tĩnh lại tôi dịu dàng nói :
- Thầy nè, ngày xưa thầy đi học, cô giáo thầy có dạy phải biết nghe lời bố mẹ không?
- Chuyện ấy thì có liên quan gì đến việc em giựt tóc tôi?

- Chậc… thì thầy cứ trả lời đi đã, có hay không nào?
- Ừ có, thì sao?
- Vậy thì thầy không trách em được rồi_ tôi cười toe nói tiếp_ tại em ngoan nghe lời bố em chứ bộ.
- Thế bố em bảo em giứt tóc tôi à?_ Ông thầy nhíu mày nói
- Không, ai lại bảo thế, nhưng bố em bảo là khi gặp phải một sự cố bất ngờ hãy nắm lấy một thứ thật chắc, mà thầy thấy đấy cái tàu hỏa nó lại phóng bất ngờ như vậy, trong khi nghĩ đi nghĩ lại, em chỉ thấy mỗi cái tóc thầy là chắc nhất, nên….
- Em…. Em giỏi lắm_ ông thầy khỉ vàng nghiến răng nói
- Cảm ơn thầy quá khen_ tôi cười tít cả mắt_ vậy giờ mình về chứ hả thầy, em thấy thầy cũng mệt rồi
- Không, nếu về thì có nghĩa là tôi chịu thua em à, được rồi lần này thì chơi trò gì nhẹ nhàng thôi, xem em còn làm gì được tôi._ Ông thầy thản nhiên nói
Tôi chưng hửng tức giận, bước đi theo ông thầy khỉ vàng. Trời ạ, các bạn biết chúng tôi chơi trò gì tiếp theo không? Là trò chơi của bọn con nít, có mấy con vật dễ thương quay vòng vòng được giữ bằng những sợi dây thừng, người chơi cưỡi lên đó.
Thật là chẳng có gì thú vị cả, tôi bực mình nghĩ rồi đột nhiên giật mình khi chân đá phải một vật cứng, mắt tôi sáng như vì sao đêm hè, vội nhanh tay cúi xuống nhặt vật đó lên, có trò hay rồi đây, thầy Thiên ơi lần này thầy thê thảm rồi kha kha….