"Ông chủ, cho hỏi có chút xương xẩu nào thừa không,... chỗ tôi có con mèo...."

"Thoải mái đi nhóc, sau quầy kia kìa, ta để bên đó đó."

Cô cậu gì ông chú này cũng không gọi, ai trẻ thì cứ một nhóc hai nhóc mà gọi thôi, mà ổng nhìn mãi mới ra cô nhóc này là con gái, chỉ vì không có "trái khế" ở cổ, mà còn nữa, một nét nữ tính cùng nam tính xen lẫn khó phân biệt, lúc đầu nhìn ông còn ngỡ Uyển Chi dắt bạn trai mới tới.

.

Nhưng những hành động, ánh mắt cùng cử chỉ mà hai người này có khiến ông chú già lại nghĩ ra một hướng khác.

.

Ông chủ quán rất thư thái, mặc cho bên kia Phong đang vừa nhặt xương đem về cho bé mèo vừa nhìn ngó lung tung các áp phích treo tường, nãy nói chuyện một chút, khi Chi còn chưa ăn xong. 

Phong đã nói là muốn đem xương vụn cho con mèo của Chi, còn ổng muốn trao đổi riêng một chút với Chi, nên cả hai thầm thỏa thuận. 

.

 Cứ thế ông lại chỗ Uyển Chi, kéo cái ghế đối diện trống không ra, và ngồi xuống.

"...."_Chi như trước không có biểu tình, tiền nong đã trả xong, chỉ ngồi đây nghỉ một lát trước khi lên xe đi tiếp, cho tiêu cơm. Giờ đang lia tầm mắt nhìn con người đang lòng vòng xung quanh, lọ mọ nhặt vài thứ mà ông chú đã đưa cho, kia. 

"Ehem... nhóc này..."_ông chủ hẳn là có điều gì đó rất quan trọng muốn nói, giọng nói cũng trở nên nghiêm túc, đôi mắt nãy giờ chỉ díp lại như hai đường chỉ, cũng mở một con ra, nhưng là cái nhìn nghiêm túc pha lẫn sát khí, khác xa với dáng vẻ cười cười cợt cợt.

"Sao thế? Chú già?"_Uyển Chi nhìn lại, không hề bị ánh mắt đó làm suy sợ hay lo lắng, bình bình thản thản hỏi._"Chắc muốn nói với cháu về bọn tạp khuẩn ngoài kia?"

Chi nói rất nhanh, khẽ liếc mắt ra ngoài cửa quán, ngoài con oto mà Phong lấy của Nhã chạy đến đây thì, bên góc đường đối diện, còn một chiếc xe nữa đã đến không lâu, nhưng không có biểu hiện ra ngoài, cứ như hổ đợi mồi vậy.

"Đã thấy cả sao?"_ông chú khẽ cười, quả không hổ danh là thiên kim của chủ tịch Lý, ổng nhếch miệng, ngậm một điếu thuốc và châm lửa_"Rồi sao, cháu đến đây là để ăn hay là muốn nhờ ta giúp, cái nào mới là chính?"

"Cả hai...."_Chi tùy tiện trả lời_"Chú cứ xử sạch như trước là được, cháu không muốn phiền hà chuyện của ba nữa, phiền chú cắt hết đuôi phụ cháu."

"Hừm"

Chi biết ông chú này, cựu quân nhân lừng lẫy mà hắc bạch lưỡng đạo đều rung sợ, trùm của Phượng Hoàng bang khét tiếng tại Hà Nội. Nếu nhờ nhân lực của ông ấy thì sẽ dễ dàng cắt đuôi người của ba mình. Nhưng chẳng hiểu sao, ông ấy là gì mà lại đối tốt với mình như vậy, hoặc nói nhiều hơn là, sao người như ổng lại quen biết với ngoại chứ?

Không đợi Chi nghĩ xong, ổng đã để lại số tiền Chi trả cho hai tô hủ tiếu lại trên bàn. 

"Vậy ok, lấy lại tiền đi, coi như hai tô đấy ta mời ~"_"... người quen cả mà"

Ông chú nói xong nhét lại tiền vào tay Uyển Chi_"Mật báo của ta nói là cháu vừa trốn ra khỏi ổ chứ gì?"_ông chú vừa nói lại nhìn nhìn qua Hải Phong bên kia_"Cứ cầm đấy mà xài, có việc gì cứ gọi ta, cháu biết đấy chứ?"

"Đã rõ."_Chi không khách sáo cầm tiền bỏ lại vào túi, với chú già này cái Chi thích nhất là làm việc chứ không hỏi nhiều, đây cũng là một trong những người hiếm hoi Chi trò chuyện cùng.

Ông chú này rất đáng tin cậy, không biết vì sao nhưng trực giác của Chi bảo thế, hơn bảy mươi, vẫn còn rất rất khỏe, mắt díp như sợi chỉ, tướng người hơi phình phệ, lông mày rậm, hài hước nhưng vẫn giữ được cái nghiêm trang và sát khí của một quân nhân lão thành, nước da đen sạm đi và những vết sẹo trên mặt cũng chẳng khiến ông ta bớt cợt nhả. 

Kể ra thì người đàn ông này với Chi có quen biết đã lâu, từ hồi bé lận cơ, ông này với ngoại của Chi có thể nói là bạn rất thân, không biết vì lí do gì nhưng hay đến nhà chơi. Cũng rất cưng Chi, đến khi lớn lên thì biết ông có một quán ăn, nên hay đến đây "ăn chực", Chi cũng coi ông ta như người quen trong nhà. Tuy là giờ ông cũng ít qua lại, vì ngoại Chi đã lên Hồ Chí Minh sống từ lâu.

Ừm, thực ra sau khi tốt nghiệp Chi cũng đã về Hà Nội cùng ba mẹ, không ở lại thành phố cùng ngoại nữa.  

"Uyển Chi à? Đi chưa?"_Hai người một trẻ một già vừa gần như kết thúc cuộc trò chuyện thì Phong cũng bước tới, không quên chào ổng một tiếng.  Ông chú cũng cười cười với Phong rồi đẩy ghế đứng dậy, còn quay qua vỗ vỗ vai Phong.

"Kiếm đâu ra cô bé này vậy ? Nhìn cũng sáng dạ đấy."

"..."_Chi không nói gì, nhìn Phong, cười một chút, một chút thôi_"Người của cháu."

Chú già đánh giá Phong một chút, xoa xoa quả đầu tóc ngắn ngang cổ đấy, rồi quẳng cho Chi một hộp thuốc lá xong bỏ đi._"Thỏa thuận xong rồi, không tiễn"

Trong khi Phong còn không hiểu sự tình thì đã bị Chi tới kéo đi lên xe. 

"Trả tiền chưa?"

"Đừng hỏi nhiều."_Chi lại đi phía trước. Còn Phong theo sau._"...."

Cuộc đời bị sai vặt, chỉ biết nín lặng bỏ lên xe lái đi. May là còn đem theo bịch xương cá, lên xe ra phía sau cho bé Mun ăn, rồi mới yên tâm kéo cần gạc lái oto chạy đi.

Chi xem biểu hiện nãy giờ của Phong ra vừa lòng một chút, không nói gì, chỉ cài dây an toàn rồi đợi chiếc xe kêu lên ùng ục ùng ục và phóng đi.

....

"Đi đường cẩn thận đấy..."_Chú già bên trong quán nãy giờ vẫn trông ra chiếc xe của Phong và Chi đó, xong nghĩ lại cái lần nói chuyện ngắn ngủn với Phong Phong mà nhếch miệng cười. Trong ấn tượng của ông, đó là một tên hoạt bát, biết quan tâm, lo lắng, thậm chí là còn biết bảo vệ cho Chi.

Mà như tình báo nói lại thì... ông thở dài mà thích thú, rít một hơi thuốc.

"Được lắm, ra mắt ông ngoại vợ như thế cũng không vừa chút nào..." 

 Xong ông quay ra sau, tiến tới chiếc xe nãy giờ không động tĩnh.

"Bọn ngốc tụi mày chỉ thích ngửi mùi chứ không thích ăn à? Vào đây ông mời !!!"_Chú già tiến tới vỗ một phát mà cái mui xe đã muốn dập xuống.

Coi như chết luôn bọn tạp khuẩn đấy đi :)))))

.......

"...."_Chi cho Mun ăn.

Phong chuyên tâm lái xe.


Nửa tiếng sau, vẫn chạy lòng vòng ngoài đường, trưa thì nắng, nắng thì nóng, điều hòa thì hỏng, còn đi đâu thì... Chi nhìn quanh, cách đây hai mươi phút trước đã đi qua chỗ này rồi.


"Chúng ta đi đâu đây?"_Cơm tiêu được một chút, thả mình trong ghế xe, Chi nhìn ra cửa mà hỏi, Phong không trả lời.

"Không nghe tôi hỏi à?"

"Không biết.

"Không biết cái gì?"_Chi nhăn mặt hỏi lại.

"Không biết đi đâu cả."_Phong tự nhiên cũng cáu lên, hỏi cho đã rồi gắt người ta, người ta cũng đang rối đây._"Rõ ràng không về lại căn nhà đó được."

"Đừng nói chuyện ai cũng biết rồi."

"Vậy cô nói xem giờ nên đi đâu?"

"Không biết..."

Chi thở dài, hết nói nổi, xoay người qua nhìn Phong liếc mắt một cái.

"Thân ái, tôi hỏi cô, nếu một người phục vụ hỏi cô muốn ăn gì, thì cô trả lời là không biết, xong thì hắn sẽ đem món 'không biết' ra cho cô ăn à?"

"Khục khục..... phì...."_bên này lái xe, Phong nghe Chi mắng mà cứ như nghe chuyện cười, nếu nói không biết thật thì chắc hẳn sẽ đá mình ra ngoài chứ không phải như Chi kể...

Ý của Chi là vào thời khắc quan trọng thì phải xác định một hướng cụ thể mà trả lời, không phải cứ không biết là được đâu. 

"Tôi nghiêm túc!"_Chi hơi cáu, thôi coi như không chấp nhất với kẻ điên, tự nhiên bị la, không hiểu gì mà còn cười.

"Tôi cũng chẳng biết nên trả lời cô như thế nào, nhưng tôi nghĩ là chúng ta nên ra khỏi Hà Nội trước."_Phong khôi phục bộ dạng nghiêm túc_"Nếu những kẻ đi kiếm cô sống trong đất Hà Nội này, thì nội việc đi lại thế này cũng nguy hiểm."

"Nói đúng đấy. Đi đâu khỏi đây giờ?"

"Không biết"

"...."_Cuộc trò chuyện đã chấm dứt rất nhanh như vậy. 


"Người hồi nãy với cô là quan hệ gì?"_Phong cho xe chạy chậm chậm lại, đi trên cao tốc nóng hung hung, lau mồ hôi hỏi

"Hỏi làm gì?"

"Cho biết"_trả lời nhanh gọn.

"Người quen."

"À ----"_Phong bày ra vẻ mặt ngán ngẩm, nếu thế thôi khỏi hỏi tôi cũng biết.

"Sao?"_Chi biết Phong không vừa ý, chỉ nhún vai.

"Chỉ nhiêu đó thôi sao?"

"Có nhiều thứ, biết nhiều quá không tốt."_Chi rút ra một điếu thuốc, kiếm kiếm cái bật lửa_"Hiểu không?"

"Đã hiểu"_nhưng tính của Phong là không im được quá lâu_"Vậy còn những người áo đen đã đưa cô đi và muốn tìm bắt tôi thì sao đây?"

Chi bị câu hỏi đó làm cho việc tìm bật lửa phải khựng lại. Liếc Phong một cái.

"Sao chứ, liên quan tới tôi mà.?"_Phong vẫn nhìn thẳng cao tốc, chỉnh xe đi nhanh một chút để qua được ngọn đèn xanh trước khi thành đỏ.

Vẫn không kịp. Phong chán ghét cho xe dừng lại nhìn đèn đỏ phải đợi cỡ sáu tám giây nữa. 

"Đám đó là người của ba tôi phái tới, cả đám muốn bắt cô cũng vậy."_"Qua thiết bị nghe lén mà chúng ta tìm được, tôi nghĩ ông ấy đã biết thân phận của cô rồi..."

Phong không nói gì, ngầm hiểu như một sự động viên cho Chi nói tiếp.

"Ngoài việc làm họa sĩ, tôi cũng là trưởng phòng thiết kế của ông ấy, thực ra ông ấy muốn tôi tiếp nối công ty này hơn, nhưng thay vì vậy thì tôi không thích, dù sao cũng là phận con cái phải nghe lời, nên coi như tôi chịu làm chân thiết kế, coi đó như nghề tay trái, tôi vẫn thích vẽ hơn."

Chi châm lửa lên điếu thuốc. Làm một hơi và thở ra đám khói xám.

"Nhưng có nhiều thứ không như ý muốn, không phải lúc nào cũng nghe lời là nghe lời được, con người phải có bước tiến của bản thân, tôi cũng phải vậy thôi..

... ông ấy bắt tôi đi là vì muốn tôi từ bỏ, bắt cô đi là muốn không ai khiến tôi quay về đam mê mà ông ấy cho là ngu ngốc đó nữa, từ đó tiếp nhận tài sản Lý gia, tôi cho là vậy;

không còn cách nào khác, tôi phải bỏ trốn, vì tôi không thích và cũng là vì....cô đối với tôi, rất quan trọng."

Phong nghe tim mình đập nhanh, rồi vô thức không biết vì sao, Phong hơi cúi đầu, quay lại, chuyên tâm lái xe, cũng nhịn  không được, liếc liếc nhìn lén Chi.

Trong đám khói mờ đó, khi Phong nhìn qua câu nó táo bạo kia, chợt thấy Chi cười, nhìn buồn buồn đắng đắng mà pha chút tự mãn.

"Và việc đó một phần phải cảm ơn cô..."_Chi mở cửa kính xe cho khói chui ra bớt, che luôn nụ cười hiếm hoi cô tặng cho Phong, cũng giấu luôn tiếng thở dài trong lòng.

Dù gì thì gì, mình đã quyết định làm, phải làm tới cùng, nếu không, mình đã không sắp xếp cho ai cứu, lại càng không định sẽ tìm cách vẽ trở lại, rốt cục, mọi thứ dễ dàng thay đổi như vậy, chính là do cô ta...

"Thế nên việc tôi cứu cô khỏi đó là chính xác ~"_Phong thích chí tung một câu, không biết rằng mình vừa nhảy vào họng Chi.

"Cứ cho là vậy đi"

"Cô phải thừa nhận là cô thích như vậy chứ?"

"....không hẳn"

Chi là loại người có thừa nhận thì cũng không nói cho ai biết đâu, đừng có hòng, cảm ơn là mừng rồi đấy, đừng có được một tấc đòi một thước.

"Vậy thôi"_Phong giận dỗi phình má, tiếp tục lái xe khi đèn xanh trở lại.

.

Phong cũng không biết có nên hỏi xem mình có bị bám đuôi hay không, Nhưng Chi đã không đề cập tới, tức nghĩa là cũng chẳng đáng lo đâu nhỉ?

.

Nhìn cái vẻ phụng phịu dễ thương đó, Uyển Chi chịu không được suy nghĩ muốn nhéo cái má kia, chưa nghĩ đã làm thật, tay Chi đã vươn ra ngắt cái bánh bao da ngăm đó nhéo nhéo nựng nựng, ừ, thực mềm nha, buồn buồn dem ra nhéo chắc hết buồn luôn.

"..."

Phong trừng mắt nhìn, không thể tin được, là Chi đang nựng mình đấy à? Tuy không tỏ vẻ gì nhưng trong lòng đang sởn hết da gà, bàn tay lạnh lạnh mềm mềm thon thon ngắt ngắt má mình, tuy hơi đau mà cũng rất thích thú  ~ 

"...."_đỏ mặt

 Tại sao, tim lại đập nhanh như vậy nga? Là nóng quá nên điều tiết mồ hôi nhiều sao?

Ánh mắt Hải Phong từ trừng lớn trở thành mê ly thích thú, mặt đỏ hồng lên, nuốt nước bọt, Phong cho xe chạy chậm lại chút.

"...."_ cảm thấy tay Chi trên má mình có hơi run nhẹ như điện giật, rồi nhanh chóng rút tay về.

Vậy đấy, chưa kịp quay ra nói gì thì Chi đã lại cầm điếu thuốc lên và định đưa lên miệng.

Phong bị cụt hứng, thật hận không thể lại gần được Chi, chỉ có Chi mới có thể tùy tiện lại gần mình, mình mà manh động thì sẽ ăn đập, a a a!!! Nhìn đi nha nhìn đi, đôi môi đó, mở ra khép vào.. mê ly chết mất thôi.

Nuốt nước bọt, một lần nữa không kìm được bản thân, Phong nhào qua chỗ Chi ngồi._"!!!"

Chi mắt to trừng mắt nhỏ trong khi Phong đã cùng một lúc khóa hai tay cô lại, mặt đối mặt với cô, thậm chí là còn phô ra nụ cười dâm đãng.   

"Buông ra!!"_đã có kinh nghiệm một lần, Chi mặc kệ sống chết ra lệnh.

"Không buông!!"_Phong lì lợm nhe nanh,_"Cho tôi cắn đi"

"Không"

Lần này Chi sẽ không nhắc gì tới xe cộ ( 0^0 chị cứng thế ) vì cao tốc buổi trưa vắng hơn nhiều so với cao điểm, tốc độ xe lại chậm nên khả năng tông người hoặc tai nạn là không có ( =_= phỏng đoán), thực ra Chi quan tâm đến Phong nhiều hơn.

"Giờ có bỏ ra không hay là..."

"Hay là gì..... Aaaghhhhh!!!"

Phong chưa kịp hỏi lại cái người đang thách thức kia thì chợt thấy tay nhói đau đến nỗi phải vung lên, hất tung vạt áo khoác khiến tờ giấy vẽ loang lỗ đã khô nước bị văng ra ngoài.

 Ngã ngồi lại vào ghế lái, không cẩn thận nên Phong làm cho bánh lái xoay một đoạn, cái xe mất lái tự động phóng thẳng vào rào cản, lê một đoạn dài, đem một vết xước lên thành xe.

"Uyển Chi !!!"_Phong bực muốn giết người, tay bị đau đó là do cái tay cầm điếu thuốc của Chi dí điếu thuốc còn tàn lửa lên da (cách đối phó hiệu quả)  

"Há ha ha !!!"_Bên kia Chi cười rất hứng thú với loạt hành động vượt xa cả suy tưởng mà Phong bày ra. Cười xong còn không quên gạt chút nước mắt tại khóe mắt nhất thời tuôn ra vì mắc cười, Chi ngậm lại điếu thuốc mà thách thức.

"Phì ---- Từ giờ biết khôn ra nghe chưa?" 

"....Tốt thôi, hừ."

Phong hừ một tiếng, trước khi chỉnh cho xe đi tiếp thì đem băng cá nhân ra dán lên vết thương, Chi nhìn một loạt hành động của Phong cục cưng của cô, không giúp đỡ gì, ngậm khói trong miệng nhả ra tức cười xém sặc.

 Đáng đời, tự làm tự chịu.

Không hiểu sao bày ra giận dữ nhưng tự nhiên trong lòng Phong rất thoải mái, tốt, có thể khiến cô ấy cười rồi.


Chiếc xe lại ùng ục ùng ục kêu và tiếp tục chặng đường nóng đến gian nan. Trong lúc