Chương 42

Dạ Bân ôm lấy vai Quan Triều Viễn: “Người anh em, tôi nói cho ông biết, việc sắp xếp khách sạn trong đoàn phim rất được chú ý, thứ nhất là nhìn đất diễn, thứ hai là độ nổi tiếng, thứ ba chính là chỗ dựa, đất diễn của cô bé nhà ông cũng không ít, theo lí mà nói, ít nhất cũng được ở phòng đơn”

Hai người đang nói chuyện, phía sau bỗng truyền tới một giọng nói hung hăng càn quấy.

“Em gái, đến đây uống với anh vài li!

Hahaha..” Dáng vẻ kiêu căng ngạo mạn này, sợ là cả thành phố Z cũng không tìm được mấy người.

Ði đầu là một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, vài cúc áo cởi ra, lộ ra làn da rất quyến rũ.

Khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt đào hoa có thần sáng ngời, tỏa ra ánh hào quang, giữa mày lộ ra nét gì đó không nói thành lời. Khi híp mắt lại, khiến người khác cảm thấy khí lạnh bức người.

Mộ Dung Dịch, được mệnh danh là đệ nhất thiếu thành phố Z, đôi lúc sẽ đưa vài tên thiếu gia nhà giàu ở thành phố Z đến đây, mọi người ở đây hầu như đều nhận ra anh ta Quan Triều Viễn quay mặt đi, nhíu mày: “Chúng ta về phòng bao đi”

Dạ Bân cũng không nói gì, hai người đi thẳng tới cầu thang lên tầng, trở về phòng bao của mình.

Dạ Bân lấy tay chọc Ôn Khanh “Tôi nói này, ông cứ tránh anh ta suốt làm gì?”

“Phiền” Miệng Quan Triều Viễn nhả ra một chữ.

“Anh ta tìm tôi vài lần rồi đấy, muốn bảo tôi giới thiệu hai người làm quen, tôi cũng đã giới thiệu rồi, cảm ơn tôi thế nào đây?”

Quan Triều Viễn liếc nhìn Dạ Bân, ánh mắt đó dường như đang nói: Lẽ nào đây không phải là chuyện ông nên làm sao?

“Hữi Thắng nhóc này!” Dạ Bân và Ôn Khanh Dạ đã là bạn gần mười năm, đều hiểu rất rõ tính cách của đối phương.

Hai người ngồi trong phòng uống rượu một hồi, Dạ Bân cảm thấy quá là buồn chán.

“Tôi nói này, ông gọi tôi ra đây, cũng không cho tôi tìm vài em gái bầu bạn, ông muốn tôi buồn chết à!” Dạ Bân đặt ngay bình rượu lên bàn: “Không được, tôi phải đi tìm vài em đây!”

Quan Triều Viễn không để ý đến anh ta.

Dạ Bân lập tức sáp lại gần, võ võ gáy Quan Triều Viễn: “Tâm trạng ông không tốt, chính là vì nhớ vợ rồi, tôi giúp ông tìm vài em gái mặt đẹp dáng ngon an ủi thân thể trống rỗng của cậu nhai”

Nói xong, Dạ Bân liền đi ra khỏi phòng bao.

Vừa vào sảnh lớn, Dạ Bân lập tức đi câu gái.

Hôm nay Tô Lam tan làm khá muộn, nhưng vẫn bắt taxi qua, đi suốt một giờ, lúc tới night club Thất Nguyệt Dạ đã là hơn mười giờ, khiến quản lý phụ trách mắng cho một trận.

Cô nhanh chóng thay sang đồ của Tô Ngọc Điềm.

Night club Thất Nguyệt Dạ là một night club rất đặc biệt, điều đặc biệt ở đây rất nhiều, nhưng nhân viên phục vụ chính là điều đặc sắc nhất.

Toàn bộ nhân viên phục vụ ở đây đều là mặc trang phục hầu gái trong truyện tranh, mỗi người đều có một chiếc mặt nạ mang đặc trưng riêng, mặt nạ chỉ che đi nửa mặt từ mũi trở lên.

Chỉ là, mặc dù đều là trang phục hầu gái, nhưng loại trang phục này cũng chia thành nhiều loại, khi Tô Lam mặc lên bộ đồ hầu gái phối trắng đen, tay bê khay rượu, bát đầu chính thức làm việc liền phát hiện, có trang phục hầu gái phối đỏ đen, còn có phối xanh đen nữa.

Tối qua, Tô Ngọc Điềm đã nói qua với cô vài điều cần lưu ý và những quy định ở đây.

Trang phục hầu gái phối đỏ đen, rõ ràng là hở hang hơn, loại này có thể dẫn ra ngoài qua đêm, còn trang phục hầu gái phối xanh đen, mặc dù cũng hở hang, nhưng không đến mức quá đáng, loại này có thể đưa vào phòng bao, nhưng không thể đưa ra ngoài qua đêm.

Còn trang phục hầu gái phối trắng đen như: cô, chỉ đơn thuần là tiếp thị rượu và phục vụ, khách ở đây cũng đều biết, mặc đồ phối đen trảng chỉ đơn giản là nhân viên phục vụ mà thôi.